Tiếng sáo cao vút gấp rút vang lên, được gió lớn mang đi xa.
Đống cát dưới chân Dịch Phổ Lạp Tân thình lình nhảy ra hai người, một chém chân hắn, người còn lại chém chân lạc đà. Dịch Phổ Lạp Tân không kịp phòng bị, tiếng thét vừa phát ra bị gió cát cuốn trở lại.
Con lạc đá đi đều hí dài đổ xuống như ngọn núi, hàng hóa và thể trọng nặng nề của nó đè lên người.
Giò lớn mù mịt, nhanh chóng xuất hiện vô số bóng đen, bọn chúng đều chùm kín toàn thân chỉ lộ đôi mắt, chẳng nói chẳng rằng cứ thế lao vào chém giết không cần biết là người hay lạc đà, giết chóc trong im lặng đó khiến người ta sởn gai ốc.
Thiết Tâm Nguyên rút ngay yến sỉ nhỏ, nhưng y không bắn cường đạo, vì thời tiết thế này sức sát thương của cung nỏ rất giới hạn, co hẳn hai chân lên lưng lạc đà tránh bị người ta chém mất.
Một tên cường đạo đầu quấn bải đen đột ngột áp sát, Thiết Tâm Nguyên bóp cò, nỏ tiễn làm bằng thép tinh luyện xuyên qua trán, máu phụt thành vòi nhỏ.
Lạc đà đầu đàn đã ngã, dây buộc nối lạc đà với nhau cũng bị chém đứt, lạc đà chạy tán loạn, Thiết Tâm Nguyên không khống chế được lạc đà của mình, đành để mặc nó chạy đi đâu thì đi.
May thời tiết thế này lạc đà không chạy xa, nó thông minh tự tìm chỗ khuất gió nằm xuống, Thiết Tâm Nguyên có chút kinh nghiệm rồi, cởi ngay áo da chùm lên đầu chui vào bụng lạc đà.
Nếu đám cường đạo này giết được Mục Tân, Thiết Tâm Nguyên sẽ cảm tạ bọn chúng, trong đội lạc đà này y không bị ai giám sát hay hạn chế hành động, nhưng ngày nào Mục Tân còn sống thì y không thể trốn, nếu không hậu quả sẽ rất thảm khốc, y không nghĩ người này cho mình cơ hội thứ hai.
Giám Chân đông độ Nhật Bản mười hai năm, Huyền Trang lấy kinh phí mười bảy năm, Thiết Tâm Nguyên thấy chuyến đi Ba Tư này của mình thế nào cũng phải dăm ba chục năm.
Thực tế luôn tàn khốc, sau khi gió dừng, Hứa Đông Thăng tìm thấy Thiết Tâm Nguyên, kéo áo da ra liền thấy y đang ngủ ngon lành.
Thiết Tâm Nguyên ngáp dài, nhìn hắn ta người đầy máu nhưng không có thương tích, rõ ràng máu người khác, chép miệng hòi:” Sao cường đạo chưa giết chết ngươi thế?”
“ Muốn giết được lão tử cần số sa đạo đông gấp mười lần như thế.” Hứa Đông Thăng mò được túi nước dưới bụng lạc đà, súc miệng xong uống liền mấy ngụm, giọng khàn khàn:” Sa đạo đã bị giết hết, đội ngũ cũng tổn thất sáu người, cả Dịch Phổ Lạp Tân bị lạc đà đè chết.”
Đám sa đạo đó phải bốn năm chục người nhìn có vẻ ai ai cũng lợi hại, lại tấn công bất ngờ mà chỉ gây được tổn thất nhỏ như vậy, cho thấy đội ngũ này có nhiều cao thủ giấu mặt, Thiết Tâm Nguyên có chút không cam lòng:” Ta thấy lạc đà chạy sạch rồi.”
“ Chúng sẽ quay về, cho ngươi biết, muốn chạy trốn cũng đừng dùng lạc đà trong đội, bọn chúng sẽ ngửi mùi của nhau rồi tự động tụ thành bầy.” Hứa Đông Thăng nói câu này chẳng phải có ý tốt, mà muốn làm cho Thiết Tâm Nguyên tuyệt vọng:
Quay về đội ngũ Thiết Tâm Nguyên mới nhận ra mình mới chạy được ba trăm mét thôi, vậy mà y tưởng xa lắm rồi.
Mục Tân đang tụng kinh cho Dịch Phổ Lạp Tân, xác của hắn trông rất kinh, đầu bị rương nặng đè bẹp, chân không còn trên người. A Lạp Đinh đang mổ bụng lạc đà lấy nội tạng ra, cho thi thể hắn vào mai táng.
Đáng lẽ phải hỏa táng, chỉ là ở nơi chỉ có cát là nhiều không đủ thứ để hỏa thiêu thân thể, đành phải dùng hạ sách này.
Nghi thức mai táng đơn giản kết thúc, mọi người tiếp tục lên đường, vẫn lặng lẽ tiến lên như trước.
Đây chinh là vùng tây bắc gió cát, cuộc sống nơi này là như thế.
Gió nơi này rất lớn như lưỡi dao ngày ngày cạo qua mặt đất, mộ Dịch Phổ Lạp Tân không sâu, theo như lời Hứa Đông Thăng, năm sau hắn về nhà có thể dùng xác Dịch Phổ Lạp Tân làm cột mốc.
“ Sinh mệnh yếu ớt tựa sương thu, như ve sầu, như phu du như đom đóm …”
Mục Tân dùng giọng điệu như thi ca tán tụng sự ngắn ngủi của sinh mệnh, làm Thiết Tâm Nguyên cảm giác lão già này có sự yêu thích biến thái với cái chết, trong giọng hát phát ra bằng âm mũi đó chẳng có bi thương.
Người chết phải bi thương.
Mặc dù trên lịch sử Trung Quốc có rất nhiều người vỗ bàn đánh trống ở tang lễ của phụ mẫu, cũng có kẻ coi đồng bạn chết đi là sự giải thoát, Thiết Tâm Nguyên chẳng quen được, nên lấy khúc gỗ khắc tên Dịch Phổ Lạp Tân cắm trên phần mộ của người mà y chẳng ưa gì.
Khúc gỗ đóng rất chặt, Hứa Đông Thăng nói đó là mốc đánh dấu tốt.
Thiết Tâm Nguyên quyết định sau này đội ngũ có người chết là sẽ làm như thế, chỉ không biết số người có đủ để y đóng cọc tới tận Ba Tư xa xôi không.
Không khí chỉ có mùi bụi đất, Thiết Tâm Nguyên lần nữa bọc bản thân kín mít, lúc này y chỉ muốn được tắm nước nóng thỏa thuê.
Lầm lũi bước đi, cả người lẫn ngựa mệt mỏi.
Mục Tân mang theo rất nhiều thư tịch bằng cả hai thứ tiếng, dùng hai con lạc đà chỉ chuyên môn chở sách. Thiết Tâm Nguyên nhận ra được một số chữ Ả Rập đơn giản nên không đọc được nhiều, nhưng kinh ngạc phát hiện ra những số sách này nhiều nhất là liên quan tới y thuật và số học.
Kiến thức của Mục Tân ở hai lĩnh vực này rất đáng nể, khi Thiết Tâm Nguyên thành tâm thỉnh giáo, ông ta hào hứng chỉ bảo liền ba ngày, có lẽ thường ngày không ai để nói những thứ này, nên mãi không hết, đồng thời ngạc nhiên phát hiện Thiết Tâm Nguyên không chỉ hứng thú với kiến thức khô khan này mà có nền tảng chắc chắn lắm rồi.
Quan hệ hai người nhờ thế mà có cải thiện lớn.
“ Trưởng lão vì sao chúng ta không vào thành Trương Dịch?” Thiết Tâm Nguyên ngoan ngoãn hỏi:
Mục Tân nhìn Thiết Tâm Nguyên với ánh mắt cưng chiều:” Không vào thành biểu thị chúng ta không muốn gây phiền phức, thế lực Cam Túc quân ti của người Tây Hạ quá lớn, không tiếp xúc thì hơn.”
“ Chúng ta cũng rất cường đại, vì sao không được tiếp đãi tốt, tiểu tử muốn tắm rửa lắm.” Thiết Tâm Nguyên cựa mình không thoải mái:
Đòi hỏi của Thiết Tâm Nguyên khiến A Lạp Đinh và Cư Lỗ Sĩ đều nhìn y khó chịu, Mục Tân vẫn hiền từ vỗ về:” Hài tử của ta, nhẫn nại thêm chút nữa, rời Trương Dịch sẽ có suối nước nóng, nghỉ ngơi ở đó một chút, tùy ý chuốc lấy cường địch không phải là lựa chọn của trí giả.”
Thiết Tâm Nguyên có chút không vui, vẫn cứ ngoan ngoãn cảm tạ Mục Tân rồi về lều của mình.