Mới sáng sớm Mục Tân đã ra rất nhiều mệnh lệnh cho tộc nhân, không ngừng có người Ả Rập ra vào phòng ông ta, sau đó nhận lệnh thi hành.
Bữa sáng ngày hôm nay là đậu.
Đủ các loại đậu, đám khốn kia ngay cả vỏ dày của lúa mì thanh khoa cũng không xát đi, cũng không biết thêm vào ít loại quả khô, chỉ có mười mấy quả táo đỏ trong nồi cháo.
Nấu thế này mà không ra thứ mùi quái dị mới là lạ, Thiết Tâm Nguyên không thích chút nào, húp ít cháo gạo rắc ít muối là được, làm sao phải ăn thứ cháo đậu khó nuốt này?
Hứa Đông Thăng thì lại ăn cực kỳ ngon lành, người Tây Hạ không ngờ còn tới bê đi một nồi cháo đậu lớn, làm Thiết Tâm Nguyên cực kỳ tò mò.
“ Tịch bát, phật đản.” Lão Hứa nói gọn:
Thiết Tâm Nguyên không hỏi nữa, đã là cháo tịch bát thì phải ăn mới được, ở nơi quỷ quái này chẳng có cột mốc nào để nhớ ngày với tháng.
Thân là quan viên dự bị, Thiết Tâm Nguyên tất nhiên đã học dân phong dân tục, thực ra cháo tịch bát chẳng liên quan quái gì tới nhà Phật. Từ thời thượng cổ tịch bát (mùng tám tháng một) là ngày cúng tế tổ tiên bao gồm môn thần, hộ thần, trạch thần, táo thần, cầu mong được mùa và cát tường.
Về sau cùng với việc Phật giáo truyền vào Trung thổ, vì mở rộng ảnh hưởng mới gán ghép truyền thống văn hóa vào ngày của Phật, trong lĩnh vực Phật giáo gọi là "Tết pháp bảo".
Cái loại thủ pháp tùy ý sửa đổi ngày đắc đạo của Phật tổ để mượn tịch bát mở rộng ảnh hưởng cực kỳ giống thủ đoạn quảng cáo đời sau.
Phải nói là rất cao minh.
Sa Châu cũng có chùa miếu, mà đó lại là kiến chúc hùng vĩ nhất Sa Châu, dưới Minh Sa sơn cách đó không xa có hang đá liên miên bất tuyệt.
Hang đá Đôn Hoàng nổi tiếng chính là ở nơi này.
Nơi đó có ngồi chùa nổi tiếng nhất chu vi ba trăm dặm quanh đây, tên gọi Lôi Âm Tự, lấy từ ý Phật âm nghe như tiếng sấm.
Trong đó có một trăm hai mươi tăng nhân, nghe Hứa Đông Thăng nói, hộ pháp của Lôi Âm Tự là Dã Lợi Đô Lan lưu thủ Qua Châu trọng trấn của Tây Bắc.
Khác với Sa Châu, đóng ở Qua Châu là Tây Bình quân ti bách chiến bách thắng, cho nên Tây Hạ mới không coi các nước ở Tây Vực ra gì.
Mục Tân không dám bức ép thành chủ Đô La Nhiên Nhiên quá mức là lo bị Dã Lợi Đô Lan chú ý, ai cũng biết cách giải quyết vấn đề của người Tây Hạ là ném hết mọi vấn đề vào lửa, nếu những vấn đề đó dính dáng tới người vậy thì ném người có vấn đề vào lửa, tới khi hết vấn đề mới thôi.
Khách sạn nấu rất nhiều cháo tịch bát, nếu thứ cháo qua loa lúc nãy là bố thí cho người đi đường thì mẻ này đều là cống phẩm cho hòa thượng ở Lôi Âm tự.
Lo bọn họ khổ tu lâu ngày thiếu dinh dưỡng, Thiết Tâm Nguyên tốt bụng cho thêm vào bột phấn, không sao cả đúng không, cũng là đồ chay mà, lượng vừa đủ giúp tăng nhân, một vị hòa thượng ở Đại Tướng Quốc tự được y giúp chìm đắm trong Phật quốc tới ba ngày.
Tiếc là phương trượng Trí Viên đại sư cứ dứt khoát cho rằng hòa thượng đó bị tẩu hỏa nhập ma rồi, không chỉ thu hồi độ điệp của người ta, còn nhốt vào hang đá, yêu cầu diện bích mười năm.
Không biết tăng nhân ở Lôi Âm tự có cứng đầu như Trí Viễn không?
Khi người Tây Hạ mang cháo đi, Hứa Đông Thăng không ngờ bỏ hai đĩnh vàng, múc một bát lớn, đây là thứ có duyên mới gặp được, chia bát cháo thành ba bát nhỏ, rộng lượng chia cho Thiết Tâm Nguyên một bát.
“ Dị khách tha hương, mỗi khi tới Tết lại nhớ người thân, nào huynh đệ, chúng ta húp bát cháo, coi như cùng ăn Tết với người nhà.”
Thiết Tâm Nguyên mặt trắng bệch, nhưng mà thịnh tình khó cưỡng, lại không thể nói thật, dùng tốc độ nhanh nhất húp hết bát cháo, sau đó uống rượu giải sầu.
Chưa bao giờ thấy y uống rượu tợn như vậy, hẳn là bị lời của mình khơi lên cảm xúc, cũng phải thôi, tiểu tử này không giống mình phiêu bạt bao năm, y lần đầu xa nhà.
Uống rượu như thế thì nôn là đúng, nghe tiếng nôn ọe đó Hứa Đông Thăng cũng thương cảm, thê tử cũng không uống được rượu, chỉ vài chén thôi là say lắm rồi, năm xưa uống rượu động phòng mà cũng say được, thế là vóc dáng uyển chuyển ngày nào của thê tử tựa hồ hiện ra trước mắt ...
Vậy là ông ta sai phó dịch chăm sóc Thiết Tâm Nguyên, còn mình kéo ba vũ cơ về phòng.
Hôm sau Thiết Tâm Nguyên tỉnh dậy, vẫn thấy trời đất quay cuồng, đầu như trúng một búa, lắc nhẹ một cái cũng đau, miệng thì khô cong, họng không nói nổi thành lời.
Nhìn ấm trà trên bàn, cố gắng đi tới uống cạn luôn sau đó bò về giường, định cả ngay hôm nay ở trên giường.
Nhưng khách sạn ồn áo làm y không sao ngủ nổi, bò dậy he hé cửa sổ lén quan sát động tĩnh bên ngoài.
Tiếng ồn phát ra từ phòng Hứa Đông Thăng, một vũ cơ Ba Tư toàn thân bầm tím khóc lóc chạy từ trong phòng ra, trong sân còn có hai nữ nhân mình mẩy toàn vết thương ôm nhau khóc.
Vũ cơ khác lấy thảm đắp cho họ, chửi bới Hứa Đông Thăng.
Y không hiểu tiếng Ba Tư, vẫn nghe ra được mấy từ súc sinh gì đó.
Hứa Đông Thăng mình trần, cơ bắp rắn chắc, thần thái phơi phới mở cửa phòng ném ra ba đĩnh vàng sau đó háy mắt khoe khoang với Thiết Tâm Nguyên.
Ba vũ cơ kia lập tức nín khóc vồ lấy ba đĩnh bạc, những vũ cơ khác cũng ngậm miệng, hâm mộ nhìn đồng bạn ôm vàng cảm tạ Hứa Đông Thăng, thậm chí có người còn đong đưa với ông ta, vì vàng liều một phen cũng đáng.
“ Đêm qua ba lần ấm lạnh, lão phu kém gì thiếu niên đâu.” Hứa Đông Thăng cười ha hả, chọn hai vũ cơ đẹp nhất rồi đóng cửa phòng lại, xem ra muốn ngủ bù.
Hôm qua Thiết Tâm Nguyên có giấc ma kỳ quái, lúc thì Triệu Uyển ăn mặc thời thượng ngồi trên xe hơi mỉm cười với mình, lúc thì Xảo Nhi bị đưa ra pháp trường xử bắn, rồi mẹ đứng ở trong căn nhà của mình đời sau, thò đầu ra cửa sổ gọi mình về ăn cơm.
Cả đêm đau đớn.
Còn Hứa Đông Thăng không ngờ chuyển hóa được nấm thành xuân dược, thật không còn gì để nói.
Ác mộng tiêu hao của người ta rất nhiều sinh lực, chỉ có ngủ bù mới dần dần khôi phục được.
Dùng chăn dầy chùm lên đầu, Thiết Tâm Nguyên không nghe thấy tiếng chuông từ Lôi Âm tự, nhưng Mục Tân nghe thấy, ông ta im lặng đếm tiếng chuông.
“ Ba sáu hồi chuông, xem ra Lôi Âm tự có người ngộ đạo rồi.”
Ba mươi sáu là cách nói về tầng trời của Đạo giáo, chùa miếu dùng truyền thuyết này chứng tỏ đây là kết quả Phật giáo và Đạo giáo dung hòa.
Mục Tân ngẩng đầu nhìn trời xanh rất lâu, gọi một tộc nhân tới dặn dò.