Người Tây Hạ khác cũng thấy rồi, bọn họ phẫn nộ nhiều hơn sợ hãi.
Trảm mã đao đặt ngang hông, muốn chặn đám kỵ binh hung mãnh đó chỉ có cách lấy cứng chọi cứng.
Trong bóng đêm, hai con ngựa phóng với tốc độ cao đâm sầm vào nhau, tiếng xương cốt gãy như tiếng bẻ cành khô liên tiếp vang lên, khải giáp Đô La Nhiên Nhiên tiên tục tóe lửa, đó là vì loan đao quét qua khải giáp của hắn.
Trảm mã dài bao dài ba thước chém ngưng lưng một tên kỵ binh Ba Tư, máu phọt lên như suối phun, chiến mã mang theo nửa tấm thân tiếp tục chạy về phía trước.
Đô La Nhiên Nhiên cúi đầu cong người cuộn thành quả bóng, chiến mã va chạm ngã xuống, người hắn lăn tròn như quả cầu sắt, xô ngã hai chiến mã, sau đó toàn thân đẫm máu đứng lên, chém luôn không suy nghĩ.
Hai mắt hắn bị máu che kín, không thấy gì cả, trong đêm thế này mắt có cũng như không, bên cạnh toàn là kẻ địch chém là được.
Mười tám kỵ sĩ nô lệ như bươm bườm bay mua trong đội ngũ người Tây Hạ, loan đao tới đâu hoa máu bùng nở tới đó, chỉ cần chỗ nào có người Tây Hạ tập kết, loan đao sẽ giết tới đó, chém nát hi vọng phản kháng của chúng.
Một lão phụ Tây Hạ bị chiến mã xô ngã, chiến mã phóng qua người bà ta, không ngờ bà ta ôm lấy chân ngựa, kỵ sĩ vung đao chém bay đầu, nhưng chiến mã cũng mất đi tốc độ cần có, lại đôi tay khác đưa ra ôm lấy chân ngựa, đồng thời một hán tử tay không nhào tới.
Loan đao vẽ nửa vòng tròn tuyệt đẹp, chém đứt cơ thể người dễ như không, nhưng chiến mã cũng ngã xuống, con ngựa lớn đè bẹp thiếu niên Tây Hạ ôm chân ngựa.
Trước cửa Lôi Âm tự tiếng khóc vang trời, vô số phụ nhân trẻ nhỏ tranh nhau chạy vào chùa.
Dù là những cao tăng đã khai ngộ cũng cầm não bạt, dùi trống, mõ, thậm chí là hương nến ngăn cản đám kỵ binh Ba Tư điên cuồng, nhưng thân thể họ vẫn là xác thịt bình thường mà thôi, chùy sắt đập xuống vẫn tan nát.
Phương trượng đứng trên chung lâu, liên tục đánh chuông lớn, lần này truyền đi tin dữ.
Tiếng chuông truyền tới tai Mục Tân, ông ta ngẩng đầu nhìn tàn nguyệt lên tới đỉnh núi, giơ loan đao lên, dẫn đội kỵ binh cuối cùng tới chiến trường.
Người Tây Hạ bị giết thây chất ngổng ngang, nhưng họ vẫn chiến đấu, không hề giống chủng tộc khác quỳ xuống đầu hàng trong tình cảnh tương tự.
Đô La Nhiên Nhiên ngã xuống đất, trảm mã đao cùng một cánh tay không còn, chân bị bẻ ngoặt đi lòi cả xương trắng.
Không ai nhìn thấy thân thể hắn lăn xuống một cái hố.
Trên chiến trường tên như châu chấu, mỗi người Tây Hạ bất kể mục dân hay thương nhân đều là chiến sĩ, mà chiến sĩ không rời xa vũ khí của mình, rốt cuộc một nhóm võ sĩ Tây Hạ được bách tính hỗ trợ đã trụ vững được trước đợt xung kích bất ngờ.
Rất nhanh đội ngũ ba mươi người này biến thành năm mươi người rồi một trăm người.
Trường thương, thuẫn bài, nỏ tiễn, trường cung xếp chia từng lớp chặn trước Lôi Âm tự, bất kể kỵ binh Ba Tư tấn công ra sao bọn họ vẫn đứng vững như núi đánh tan từng đợt sóng công kích.
Một thi thể kỵ sĩ nô lệ lặng lẽ nằm đó, toàn thân chi chít tên, hai mắt khép lại, mặt an nhiên như đi ngủ.
Quân trận người Tây Hạ không ngừng mở rộng, kỵ binh Ba Tư lướt qua như gió, trút tới mưa tên dày đặc, nhưng đều bị thuẫn bị cao lớn chặn đứng.
Từ khe hở thuẫn bài luôn có trường thương đâm ra, mang đi từng sinh mạng một.
Kỵ sĩ mặt sẹo thúc chiến mã mông cắm ba thanh đoản đao, há mồm đen ngòm gào thét không ra tiếng xông tới, hai chân hắn đã đứng trên lưng ngựa, thuẫn tay che mặt, tên đạn liên tục xuyên vào cơ thể, ở khoảng cách này ngư lân giáp không khác gì giấy. Chiến mã bị bắn như nhím đâm vào tường thuẫn bài, hắn tung mình nhảy lên ...
Dương Quan vang lên tiếng sáo Khương ai oán làm khung cản tàn bại nơi đây càng khiến người sinh lòng thương cảm.
Con người thường thay đổi theo hoàn cảnh.
Lúc ở Đông Kinh, Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn làm đứa con có hiếu, lúc nào chỉ muốn ở bên mẹ, sống thật vui vẻ, thuận tiện báo đap ân tình còn nợ, sống bình an cả đời.
Ngay cả lúc muốn quyết tâm có quyền lực cũng là phản ứng mang tính phản kháng thụ động, nhưng dần dần rời xa Đông Kinh, lòng dạ y càng trở nên khoáng đạt, máu trong người chảy càng mạnh, thôi thúc càng mãnh liệt.
Y vẫn đang chờ đợi một thời cơ.
Bầu trời sao ở Dương Quan cực kỳ lộng lẫy, không khí trong mát, tầm nhìn vì thế rất xa.
Sao ở nơi này nhiều hơn bầu trời Đông Kinh, ngân hà rực rỡ vắt ngang đỉnh đầu, truyền thuyết thần kỳ càng trở nên sống động.
“ Lão Hứa, đã bao giờ nghe chuyện Ngưu Lang Chức Nữ chưa?”
“ Cần gì phải nghe, lão tử là Ngưu Lang, lão bà ta là Chức Nữ, thậm chí còn chẳng bằng họ, mỗi lần đi Tây Vực một chuyến là mất vài năm, Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm còn gặp nhau một lần.” Hứa Đông Thăng cũng không buồn ngủ, cho thêm củi vào đống lửa đáp:
Thiết Tâm Nguyên dè bỉu:” Lão ca ngươi có bao giờ thiếu nữ nhân bên cạnh đâu ...”
“ Ngươi biết gì, lão bà và nữ nhân là hai chuyện khác nhau, dù lão tử có thử hết nữ nhân toàn thiên hạ, lão bà chỉ có một, ở quê Kinh Triệu giúp ta sinh con.” Chuyện này Thiết Tâm Nguyên không có tư cách bình luận rồi, nhưng Hứa Đông Thăng thì lải nhải suốt:” Lão tử từ năm sáu tuổi, mẹ ta đã dẫn lão bà tới cạnh ta, sau đó bọn ta cùng nhau lớn lên, sinh còn, rồi sinh tiếp, sinh cho lão tử bảy đứa .. Dung mạo càng lúc càng xấu, càng khó tính, nhưng lão tử càng không muốn rời xa nàng ... Muốn ngủ một giấc yên ổn thì phải ở trên giường nàng ..”
Tâm tư Thiết Tâm Nguyên lại chìm vào trời sau rực rỡ.
Lôi Âm tự bốc cháy, nguyên nhân do hỏa tiễn của kỵ binh Ba Tư.
Võ sĩ Tây Hạ vẫn chém giết không mệt mỏi với kỵ binh xoay vòng quanh người.
Tiếng chuông cuối cùng vang lên nhưng là do lầu cuông đổ sập, tiếng chuông trầm hùng, phương trượng vẫn ngồi tụng kinh trong lửa. Sa Châu cũng đang lửa cháy rừng rực, không giống lần trước, lần này đám sa đạo biến toàn thành trở thành bó đuốc lớn, chiến trường nhờ thế sáng vằng vặc như ban ngày.
Không có tiếng trống trận, chẳng có tiếng tù và, mọi người vẫn tận tình chém giết.
Người Tây Hạ tử chiến không lui, quân trận năm trăm người như mãnh thú đi tới đâu nuốt chửng kỵ binh Ba Tư tới đó.