Quả nhiên khi bên cạnh Thiết Tâm Nguyên không còn ai nữa một lúc sau Mạnh Nguyên Trực đi tới, ngồi xuống đống cành cây khô nhóm lửa, mắt nhìn về phía hoang mạc trơ trọi mang vẻ xa vắng cô quạnh:” Ngươi không muốn nhận ta vì ta ngủ với nữ nhân của hoàng đế sao?”
“ Chỉ cần ngươi không ngủ với mẫu thân của Duyện Quốc thì ta chẳng quan tâm.” Thiết Tâm Nguyên làu bàu có chút bực bội:
Mạnh Nguyên Trực nhìn thẳng Thiết Tâm Nguyên:” Ngươi thực sự có ý với Duyệt Quốc công chúa à?”
Thiết Tâm Nguyên nói chắc nịch:” Nàng là nữ nhân của ta.”
Mạnh Nguyên Trực giơ ngón cái lên:” Nhãn quang rất tốt, khắp hoàng cung chỉ có một cô bé tốt, nay ngươi không ở Đông Kinh, hoàng đế gả công chúa cho người khác thì sao?”
“ Kẻ muốn làm phò mã đó nhất định sẽ chết thảm, đẩy ta tới nơi này lại còn làm chuyện ngu xuẩn đó sao? Ta nghĩ bọn họ chưa ngu xuẩn tới mức đó.”
“ Nói vây là ngươi chỉ cần công chúa thôi sao?”
Thiết Tâm Nguyên nhạt giọng đáp:” Ta không phải long dương, cần hoàng đế làm gì?”
“ Ha ha ha ...” Mạnh Nguyên Trực cười lăn xuống đống củi, ngã cú đau như thế vẫn ôm bụng cười như lên cơn điên:
Thiết Tâm Nguyên bực mình, có gì đáng cười đâu cơ chứ?
“ Rượu !...” Thở đều lại rồi, Mạnh Nguyên Trực nằm trên đống sỏi đá giơ tay ra.
Nửa bầu rượu nho ném tới, Mạnh Nguyên Trực vừa uống một ngụm thì nhíu mày:” Tới Tây Vực sao không uống Tam lặc lương mà uống cái thứ nhạt thếch này.”
Thiết Tâm Nguyên chẳng buồn bình luận, ngáp dài một cái không buồn che miệng, ý bảo có lời gì cần nói thì nói nhanh rồi xéo, lão tử cần nghỉ ngơi.
Mạnh Nguyên Trực ngửa cổ đổ rượu như đổ nước lã vào bụng, nhưng không say nổi, đau khổ nói:” Ta gặp được một nữ tử tốt, nhất thời kích động, hại nàng cũng hại bản thân.”
“ Phì ...” Lần này tới lượt Thiết Tâm Nguyên cười ngã lăn xuống đất, cười chảy nước mắt, vừa đấm đất vừa cười:
“ Ngươi cười cái gì?” Mạnh Nguyên Trực thấy Thiết Tâm Nguyên cứ mỗi lần ngẩng đầu lên nhìn mình là lại cười phá lên, phẫn nộ đá bay một khúc gỗ lớn, hai tay xòe ra bóp vào liên tục:” Hôm nay ngươi không nói rõ ràng cho lão tử, lão tử bẻ cổ ngươi.”
Thiết Tâm Nguyên đưa tay ngăn Thiết Nhất đang định xông tới, mãi một lúc sau mới nhịn được cười:” Nếu là vì nữ nhân khác, ta khen ngươi là hảo hán, nếu là vì Trác Mã, ta vẫn muốn cười ... ha ha ha ...”
Mạnh Nguyên Trực sững sờ:” Ngươi biết nàng sao?”
Thiết Tâm Nguyên lau nước mắt:” Cô ta là nữ nhân của huynh đệ ta, sao ta không biết?”
“ Nói láo!” Mạnh Nguyên Trực gầm lên:
“ Nói láo cái gì, tính ngày tháng có khi cô ta sinh con cho huynh đệ ta rồi cũng không chừng.”
“ Ngươi nhầm người rồi.” Mạnh Nguyên Trực hừ một tiếng bình tĩnh ngồi xuống, có vẻ rất tin tưởng tình cảm của mình và Trác Mã:” Trác Mã mà ngươi nói không thể là Trác Mã của ta, nàng là nữ tử ngây thơ, thiện lương, nhu nhược nhưng nội tâm quật cường, kiên định. Biết không hả tiểu tử, nàng thà tới Từ Thần quan chứ không ở lại hoàng cung, Tử Thần quan là chốn thế nào với nữ nhân, tiểu tử ngươi không hiểu được đâu.”
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu, cảm giác đầu vừa mới gội xong đã ngứa rồi.
Mạnh Nguyên Trực nói không sai, nữ tử tới Tử Thần quan không khác nào tới địa ngục. Thiết Tâm Nguyên biết điều đó, nhưng mà y ngờ rằng Trác Mã không biết điều đó, có thể cô ta coi hoàng cung là lao tù, bất kể nơi nào cũng tốt hơn nơi đó.
“ Nàng vì ta mà hi sinh nhiều như thế, ta sao có thể có thể phụ nàng?”
Có lẽ lâu rồi không có người tâm sự giải tỏa , Mạnh Nguyên Trực lải nhải nửa canh giờ, nếu Thiết Tâm Nguyên mà không biết Trác Mã là loại hàng gì, y sẽ cảm động vì mối tình si của Mạnh Nguyên Trực và vì sự hi sinh của Trác Mã.
Nhưng bây giờ Mạnh Nguyên Trực nói càng thâm tình, Thiết Tâm Nguyên càng buồn cười, tránh bị hắn đá bay lên trời, y nhịn cười vô cùng vất vả, đến nỗi bụng nhâm nhẩm đau.
“ Người sống một đời, cỏ cây một mùa, ta luôn cho rằng đã nhìn thấu cõi đời, chỉ coi võ thuật làm bạn, không ngờ rằng vào ngày xuân cỏ đâm chồi ấy, ta bị đôi mắt ngây thơ vô tà ấy thu hút, ta quên đi võ công, chỉ nhớ khuôn mặt đó.”
Thiết Tâm Nguyên cực kỳ đều giả ngâm đoạn thơ kinh điển: “ Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, liền thắng khước nhân gian vô sổ.”
Mạnh Nguyên Trực ngây ra một lúc, lẩm nhẩm câu thơ đó:” Mặc dù ta không thích đám văn nhân các ngươi, nhưng không thể không bội phục những lời thấu tâm can của các ngươi. Đúng như hai câu ngươi ngâm, kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, liền thắng khước nhân gian vô sổ.”
“ Khi ấy con cừu nhỏ của nàng rơi xuống ao sen, ta nhảy xuống giúp nàng vớt lên. Không ngờ nàng đốt một đống lửa bên ao, muốn hong khô cừu trên lửa ...”
Thiết Tâm Nguyên ho liên hồi, y dám khẳng định, kỳ thực Trác Mã định nướng cừu ăn, con cừu bỏ chạy rơi xuống ao, còn vì sao ra ao, còn chẳng phải để mổ ruột moi gan rồi rửa sạch đem nướng à ...
Bây giờ biết nói gì cũng vô nghĩa rồi, bất kể mình nói gì cái tên đã rơi vào lưới tình này cũng không chịu tin, còn cho mình đặt điều nói xấu.
“ Nàng tới Tử Thần quan, vì sao ông không đi cứu, với võ nghệ của ông, bức tường cao lớn của Tử Thần quan cũng chẳng làm khó được.”
“ Ta không thể đi, trong nhà có thê nhi già trẻ, Mạnh Nguyên Trực ta dù võ nghệ thông thiên cũng không thể vì Trác Mã mà làm cả nhà phải chết, đành có lỗi với nàng.” Mạnh Nguyên Trực bóp tay răng rắc:” Ngươi chắc không biết, Đái Ngự Khí Giới bọn ta có miễn tử thiết khoán, dùng một lần, ta nhường cho già trẻ trong nhà, bản thân chạy thoát, nhưng không thể đưa nàng đi, nếu không hoàng đế nổi giận sẽ giết cả nhà.”
Thiết Tâm Nguyên bĩu môi:” Thiết Sư Tử là đám phế vật, bao nhiêu người mà không ngăn cản được ông, chẳng lẽ cố ý thả ông đi.”
“ Ta cũng nghĩ là như thế, về sau Hạ Tủng nói cho mới biết, khi đó ta chỉ một lòng phá vây ...” Mạnh Nguyên Trực hối hận nói:” Khả năng đã làm bị thương huynh đệ cố ý thả ta đi.”
Chuyện tới chỗ Hạ Tủng là Thiết Tâm Nguyên biết tiếp theo ra sao, lão già đó nhất định bảo Mạnh Nguyên Trực, chỉ cần làm được việc gì đó, bọn họ sẽ thả Trác Mã ra, để hai người đoàn tụ.
Võ tướng đúng là thứ ngu xuẩn.
Ngu tới mức này chẳng trách trên triều hoàn toàn không có tiếng nói, chẳng trách cường đại như Địch Thanh về sau cũng bị đám quan văn dọa tới sợ qua sinh bệnh mà chết.