Phải dùng mỹ nam kế vậy.
Thiết Tâm Nguyên đưa cái đĩa bánh tới, thiếu nữ dù khóc vẫn không quên ăn, cái bánh mong mỏng cho vào mồm là biến mất không thấy đâu, chẳng mấy chốc toàn bộ đĩa bánh vào bụng.
Hắng giọng một cái, điều chỉnh vẻ mặt phong độ nhất, ánh mắt quan tâm nhất, Thiết Tâm Nguyên dùng giọng nói nhẹ nhàng nhất hỏi:” Các ngươi thiếu nhất là cái gì?”
Quả nhiên thiếu nữ do dự một lúc, ngẩng đầu lên chạm ánh mắt Thiết Tâm Nguyên cúi xuống nói liền một hơi:” Lương thực, binh khi, vải, lông thú, thuốc, lều bạt ...”
Nha đầu này thực sự không biết khách khí, tóm lại là cái gì cũng cần, Thiết Tâm Nguyên nghe mà chóng cả mặt, tóm lược:” Nói cách khác là các ngươi chẳng có cái gì cả đúng không?”
Thấy mắt nàng cứ nhìn chằm chằm vào cái bọc hành lý của mình, Thiết Tâm Nguyên đưa trả:” Nói trước, ta trả lại cô, nhưng không được dùng dao đâm ta nhé ... Á, cô điên rồi, ta có làm gì cô đâu ...”
Nhân lúc Thiết Tâm Nguyên né mũi đao, Ủy Trì Chước Chước chạy vội ra cửa biến mất.
Hứa Đông Thăng rõ ràng nãy giờ vẫn rình mò nghe trộm, ở gian bên cạnh thò đầu ra cười rất khốn nạn:” Tiểu nha đầu non nớt có gì hay đâu, trong phòng lão ca có ba nữ nhân màu mỡ lắm, chia cho ngươi một nhé.”
Thiết Tâm Nguyên tức mình ấn đầu hắn vào, đóng sầm cửa sổ lại.
Bây giờ chưa phải lúc tiếp xúc với đám người này, ít nhất phải đợi mình từ Ba Tư về đã, nhìn từ thiếu nữ này là biết hoàn cảnh bọn họ tệ hại tới đâu.
Người hoàng tộc còn ăn chẳng no, người phía dưới sống thế nào khỏi nói.
“ Lão tử thương người ta, ai thương lão tử đây?” Thiết Tâm Nguyên bực tức chửi bới:
Nếu không gặp Úy Trì Chước Chước thì y rúc đầu vào cát làm đà điểu cho xong, coi như không biết không thấy, đỡ nặng lòng, giờ thấy rồi, sao buông tay nổi.
Bực mình, Thiết Tâm Nguyên lấy rất nhiều lý do thuyết phục bản thân kệ xác đám người đó, dù sao không liên quan tới mình, nhưng biết mình không lờ đi được, thế là đâm ra giận chính bản thân.
Đã thế ở phòng bên cạnh Lão Hứa như cố tình trêu ngươi, làm chuyện đó mà nghe như giết người, kêu to thế làm gì? Mục Tân không có mặt nên tên khốn này bây giờ không thèm giả vờ tín đồ ngoan đạo nữa.
Khi trời tối Thiết Tâm Nguyên mới thấy Hứa Đông Thăng uể oải từ trong phòng đi ra, nói luôn:” Mua hộ chút lương thực.”
“ Người ta chạy mất rồi, ngươi mua lương thực ích gì?”
“ Thế nào bọn họ chẳng theo dõi ta, cứ giúp ta mua thật nhiều lương thực vào, bọn họ sẽ tới tìm.”
Hứa Đông Thăng xòe tay ra:” Tiền đâu, nếu có tiền, dù ở Sa Châu này cũng vẫn mua được rất nhiều lương thực.”
Thiết Tâm Nguyên lấy cả một nắm bi thủy tinh mà người thời này hay gọi là lưu ly châu, đưa Hứa Đông Thăng, ông ta chỉ nhón tay lấy ba viên rồi trả lại phần thừa.
“ Hiếm mới quý, số lương thực mười viên ngọc châu đổi được thì ba viên cũng đổi được.”
Hứa Đông Thăng nói một câu không thể trí lý hơn.
Thiết Tâm Nguyên theo ông ta ra phố mua bán, y rất tò mò vùng đất Sa Châu này, Dương Quan xưa cách thành Sa Châu bốn mươi dặm, rời Dương Quan thì không còn là nhân gian nữa.
Năm xưa Chiêu Quân xuất tái là như thế, bây giờ vẫn như thế, không thay đổi gì cả.
Hứa Đông Thăng tới thẳng cửa hiệu lương thực lớn nhất.
Giá lương thực rất cao, cao tới mức làm Thiết Tâm Nguyên phẫn nộ.
Thương nhân Thổ Phồn chẳng những tinh minh mà còn lỳ lợm, hắn ta trắng trợn tuyên bố, nhìn hai người bọn họ là người có tiền nên bán giá cao hơn.
Một túi lương thực nặng mười cân mà hắn ta đòi những một đĩnh bạc, thiếu một xu không bán.
Hứa Đông Thăng chẳng tức giận, hào khí phất tay:” Mang toàn bộ lương thực của ngươi tới đây, cùng với trâu và dê nữa, tất cả những thứ có thể vận chuyển đồ, lão tử trả tiền một thể.”
“ Dạ dạ.” Thương nhân Thổ Phồn chẳng hề hoài nghi người ta có thể trả nồi tiền hay không, gọi hai hỏa kế mang xe lương thực lớn tới.
Còn vô cùng tử tế nói với Thiết Tâm Nguyên:” Tặng xe cho ngươi.”
Ngay cả hiệu lương thực lớn nhất thành Sa Châu cũng chỉ có năm nghìn cân lúa mì, sáu trăm cân bột mỳ, bốn con trâu, mười hai con dê Tây Tạng gầy trơ xương.
Hứa Đông Thăng đích thân đi vào kho xem xét, dẫn ra bốn con ngựa, rồi búng tay, một viên lưu ly châu lấp lánh dưới ánh mặt trời bay về phía thương nhân Thổ Phồn.
Tên thương nhân vội vàng đón lấy, dùng hai tay nâng lên, ánh mắt tham lam không cách nào che giấu.
Hứa Đông Thăng hừ một tiếng, xòe tay ra:” Kiếm được gấp ba số lương thực như thế, hai viên này cũng là của ngươi.”
Tên thương nhân nuốt nước bọt đánh ực, hai tên hỏa kế nhìn nhau ra hiệu, ý đồ rất bất thiện.
Thiết Tâm Nguyên ngầm cảnh giác rụt tay vào ống tay áo thì Hứa Đông Thăng tay bấu vào tường nhà kho, bộp một cái, dùng tay không lột hẳn đoạn gỗ ra:” Đừng ngu xuẩn rút đao, ngươi chết trước đó đấy, cũng đừng nghĩ tìm người giúp, chủ nhân của ta là thượng khách của phủ thành thủ. Toàn thiên hạ chỉ có ba viên lưu ly này, ngươi mang lương thực tới đều là của ngươi.”
Nói xong ném đoạn gỗ vào chân tây hỏa kế tay cầm gậy chắn đại môn, đầu gỗ cắm vào đùi tên đó, hắn kêu lớn ngã xuống.
“ Buông tay, buông tay ...” Tên thương nhân Thổ Phồn rối rít xua tay với tên hỏa kế còn lại:
Chuyện sau đó dễ dàng hơn cả Thiết Tâm Nguyên dự liệu, thương nhân Thổ Phồn kéo dây xích vùi dưới cát, tức thì lộ ra căn hầm còn lớn hơn nhiều nhà kho bên trên.
Hứa Đông Thăng kiểm tra lương thực xong, giữ lời đưa cho thương nhân Thổ Phồn hai viên lưu ly còn lại, vỗ vai hắn:” Đi cho nhanh, ta chính vì không dám giữ ba viên lưu ly này mà mới phải đổi lấy lương thực, giờ bọn ta an toàn rồi, phiền toái là của ngươi.”
Lương thực vừa đưa ra ngoài, đại môn hiệu lương đóng sầm ngay lại.
Hứa Đông Thăng hài lòng vỗ túi lương thực trên xe:” Ta đảm bảo tên này đêm nay sẽ chết không toàn thây.”
“ Ta thấy hắn sẽ chạy ngay bây giờ.”
Thiết Tâm Nguyên vừa dứt lời nghe thấy tiếng vó ngựa gấp gáp truyền tới từ phía sau hiệu.
“ Dù là chạy thì hắn vẫn chết.”
Hứa Đông Thăng vỗ tay, tức thì mấy bóng người như ma quỷ xuất hiện, nhảy lên lưng mấy con ngựa chưa lắp yên, không cần hỏi tự giác truy đuổi theo hướng thương nhân kia bỏ chạy, xem ra chuyện này làm vô số lần rồi.