Thiết Tâm Nguyên rùng mình, thường ngày thấy ông ta khúm núm với Mục Tân mà quên mất đây thằng cha này là gian thương kiêm cường đạo tung hoành biên tái mấy chục năm:” Này nếu lão ca ngươi thích thì nói một tiếng, ta còn bảy viên cho ngươi hết, không cần cướp.”
Hứa Đông Thăng cười ha hả vỗ vai y:” Đồ của ngươi thì tất nhiên không thể cướp, nhưng đã thành của người khác, lão tử là đại đạo làm sao bỏ qua được? Vừa được đồ lại vừa được ngươi nợ ân tình, chẳng phải sướng khoái hơn à, ha ha ha.”
“ Được rồi, chuyện của ta đã xong, nếu như trước trời sáng mà số lương thực này vẫn còn ở đây thì đốt sạch đi, không để lại chút nào.”
Hứa Đông Thăng huýt sáo mười mấy thuộc hạ ẩn trong chỗ tối xuất hiện, hắn ta dẫn người đi. Thiết Tâm Nguyên ngồi một mình trên đống lương thực chất cao như núi chửi bới lão già khốn kiếp luôn mồm, sau đó đi châm bó đuốc, hét lên:” Các ngươi có lấy không, không lấy là ta đốt.”
Hét ba lần không thấy có động tĩnh nào, lấy ngọn đèn dầu rưới lên đống lương thực.
Một giọng nói cuống quít vang lên:” Đừng đốt, đừng đốt, ta ra đây.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười nhìn Úy Trì Chước Chước từ sau tường thò đầu ra:” Lương thực của cô đấy, ta đi ngủ đây, mai giúp các ngươi kiếm thứ khác.”
Nói xong chẳng đợi nàng có biểu thị gì, chắp tay sau lưng bỏ đi, nha đầu này chắc chắn không phải chỉ có một mình, không lo nàng không mang lương thực đi được.
Được một đoạn, nhìn thấy Hứa Đông Thăng đứng đợi mình, cảm thấy con người này cũng không tệ, thân thiết gọi:” Lão ca, chúng ta đi uống rượu.”
Trở về khách sạn người Tây Hạ, tâm tình Thiết Tâm Nguyên rất tốt, tới đại sảnh gọi rượu nho tốt nhất, mấy cân thịt dê muối, ôm cả bình uống, uống đến ợ ra hơi rượu.
Hứa Đông Thăng mỉm cười:” Từ lúc chúng ta quen nhau thì đây là lần đầu tiên ta thấy ngươi vui vẻ thực sự.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn Hứa Đông Thăng mâm mê ba viên lưu ly châu trong tay:” Ông cũng rất vui mà.”
Khuôn mặt sạm đen sương gió của Lão Hứa ánh lên nụ cười như thái dương:” Ha ha ha, tiểu tổ tông ở nhà cứ đòi ta mang thứ tốt ở Đông Kinh tới, tìm mãi không có gì hay, giờ tốt rồi, có ba viên lưu ly này, nó nhất định sẽ thích.”
Ở cái nơi đẫm máu và bạo lực này, Hứa Đông Thăng muốn nuốt không đồ của người khác cũng phải trả giá nhất định.
Người Thổ Phồn mở hiệu ở nơi này cũng có chỗ dựa của mình.
Trong sân có hai thi thể bị người ta chém be bét, Lão Hứa vẫn ở trong phòng ôm Hồ cơ ngủ ngon lành.
Chuyện thế này Thiết Tâm Nguyên còn chưa đủ năng lực quản vào, y cũng chưa lo xong chuyện của mình.
Tình hình có chút biến hóa.
Úy Trì Chước Chước không coi Thiết Tâm Nguyên là người xấu nữa, mà coi y là túi tiền di động.
Lần đầu tiên cho lương thực còn phải gọi rát cổ mới có người ra lấy, lần thứ hai mua thuốc chẳng cần gọi Úy Trì Chước Chước đã tới.
Lần thứ ba Ùy Chì Chước Chước mua đồ sắt xong đợi Thiết Tâm Nguyên tới trả tiền.
Rồi phát triển tới mức người ta đều biết thiếu nữ này mua đồ cho Thiết Tâm Nguyên, giao hàng hóa cho nàng xong tới khách sạn tìm Thiết Tâm Nguyên đòi tiền.
Mọi thứ đều hết sức hiển nhiên.
Hứa Đông Thăng từ phòng đi ra, lại thấy một cái thi thể nữa, lại còn đông cứng, đi tới vén vải lên nhìn mặt, sai thuộc hạ khác mang đi đốt, tro cốt chôn tại chỗ là được.
Thiết Tâm Nguyên ngồi bên cửa sổ ăn cơm thì thấy cảnh này, nói:” Bạc tình như thế không sợ mất lòng người à?”
Hứa Đông Thăng thò tay qua cửa sổ lấy một cái bánh của y:” Đừng đem mấy cái đạo lý ở Đông Kinh dùng tại nơi này, chúng theo ta là vì theo ta có thể kiếm được tiền chứ không phải vì tình nghĩa, chỉ cần ta trả tiền đầy đủ, dù có tuyệt tình hơn nữa bọn chúng vẫn đi theo.”
“ Đừng trông cậy vào tình nghĩa ở đây, nếu không bị đâm sau lưng lúc nào chẳng biết, lợi ích là thứ ràng buộc chắc chắn hơn nhiều.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ vào mình:” Hai chúng ta cũng vậy sao?”
“ Đúng thế, tới lúc đó ngươi đừng oán trách ta đấy, tất nhiên ta thấy đầu tư vào ngươi tương lai đem lại lợi nhuận rất cao, chỉ cần ngươi vẫn thể hiện tốt thì không cần lo lắng gì.”
Thiết Tâm Nguyên rót cho hắn một ly rượu, thấy quan hệ với loại chân tiểu nhân thế này thật thoải mái.
Chỉ cần trên đầu có chữ "lợi" to tổ bố là mọi người cùng nhau hăng hái xông về phía trước.
Mặc dù nói chuyện với Hứa Đông Thăng rất vui vẻ, Thiết Tâm Nguyên vẫn chuyển sang bàn khác để ăn.
Bảy tám tên người Thổ Phồn chẳng ăn gì, nãy giờ cứ nốc hết chén này tới chén khác, hai mắt càng lúc càng đỏ. Khi Úy Trì Chước Chước lại dẫn một vị chưởng quầy tới tìm Thiết Tâm Nguyên tính tiền thì một tên gầm lên vung ghế xông vào Hứa Đông Thăng đang ăn thịt gà.
Mồm vẫn ngậm cái chân gà, Hứa Đông Thăng đưa một tay còn rảnh đỡ cái ghế, người Thổ Phồn cao to hơn vậy mà giật mấy lần không ra, Hứa Đông Thăng nhả xương gà ra, tay phải nhanh như cắt bắt lấy đâm vào mắt hắn.
Sâu tới ngập hết cái xương gà.
Người Thổ Phồn đổ vật xuống đất, toàn thân co giật vô nghĩa, hắn rõ ràng không thể sống nổi.
Chưởng quầy khách sạn vẫn gảy bàn tính tính tiền cho khách, đây là chuyện thường ngày rồi. Còn Úy Trì Chước Chước vẫn xòe tay ra bảo Thiết Tâm Nguyên trả tiền.
Tất cả hoàn thành trong hoàn cảnh hỗn loạn, bên kia một mình Hứa Đông Thăng cười ha hả đang đánh nhau với bốn người Thổ Phồn, đám phó dịch đứng ngoài cổ vũ, hắn ta ra tay cực kỳ ngoan độc, con dao cắt thịt trong tay không biết đã xẻo bao nhiêu thịt của người Thổ Phồn rồi.
Trả tiền xong Úy Trì Chước Chước thoải mái ngồi bên cạnh Thiết Tâm Nguyên, xử lý số thức ăn thừa của y.
“ Sao? Không sợ ta nữa à?” Thiết Tâm Nguyên lấy trong túi ra một quả táo đỏ tươi đặt vào bát Úy Chì Chước Chước, tiểu nha đầu này chỉ chăm ăn thịt: “ Đưa ta đi gặp thủ lĩnh của cô.”
Úy Trì Chươc Chước ăn xong quả táo còn trả cho y lõi, tiếp tục ăn thịt trâu.
“ Thời gian qua ta mua giúp các ngươi nhiều đồ như vậy, gặp thủ lĩnh các ngươi một lần cũng không có gì quá đáng chứ?”
“ Những thứ đó lấy ta ra đổi.”