Mùa xuân hoang mạc đã tới, thảo nguyên dưới chân Thiên Sơn được mặt trời tưới tắm đã bừng sức sống, bồ công anh nở ra nụ hoa vàng rải cả một vùng đất bao la, nhưng thiếu ong và bướm, cảnh sắc ít nhiều tịch mịch.
Đám phụ nhân dẫn theo hài tử đi khắp nơi đào bồ công anh tươi non, thứ này không chỉ là dược liệu, cũng là thứ rau tốt nhất.
Cả một mùa đông ăn rau khô thịt khô, Thiết Tâm Nguyên thèm những món rau xanh lắm rồi, chỉ cần là thứ cây ăn được là y không bỏ qua.
Món duy nhất bọn họ biết làm là rau luộc, tức là cho nước đun sôi rồi ăn, thế là để bữa ăn của đám người đáng thương này thêm ngon miệng, Thiết Tâm Nguyên không tiếc dùng lương thực quý giá nhất làm giấm, dùng đậu phơi phô làm tương. Mặc dù Thiết Tâm Nguyên biết khả năng thành công gần bằng không, y vẫn cố chấp làm, cải biến khẩu vị chính là cải biến tập tính sinh hoạt, làm bọn họ coi trọng những thứ mình canh tác.
Khi bọn họ bỏ thói quen ăn thịt luộc sẽ nghĩ tới dạy bọn họ nói tiếng Tống.
Nhưng dù trời cao phù hộ thì quá trình này vẫn quá lâu dài, vì thế, nhiều lúc chính y cũng tùy tiện luộc rau xanh lên ăn.
Không xào được vì dầu cải ít quá, Thiết Tâm Nguyên dùng mỡ cừu xào rồi, ăn một lần là y muốn đâm đầu tự tử.
Nhìn chủ nhân ăn thứ rau nhạt nhẽo, để giành thịt cho mình, đám người Thiết Nhất cảm động lắm, qua một mùa đông tẩm bổ, đám Thiết Nhất cường tráng hơn rất nhiều, không ai có chút dấu hiệu lão hóa nào.
Nhưng với Thiết Tâm Nguyên vẫn thấy chưa đủ, thân là võ tướng mà không vai hùm lưng gấu thì thiếu chút sức uy hiếp.
Bản thân Thiết Tâm Nguyên cũng thay đổi, trên môi mọc ra lớp lông tơ mềm mềm, giọng nói cũng âm vang hơn, không phải kiểu khàn khàn vịt đực nữa, cứ đọc sách làm mê chết cả đám thiếu nữ hoài xuân.
Thực ra Thiết Tâm Nguyên nhiều khi chỉ cầm cuốn sách, mắt hướng về phương nam, nơi đó có rất nhiều người khiến y nhớ nhung da diết, đến nỗi một lần y bắt một con chim én từ phương nam bay tới, nắm chặt nó lải nhải cả đêm.
Sáng hôm sau con én chết, được chôn long trọng trên ngọn đồi hướng về phía mặt trời.
Thế là y nhớ Mạnh Nguyên Trực, đó là người duy nhất y có thể tâm sự, cho dù y nhiều lúc coi thường hắn, thừa biết hắn cũng khinh mình, nếu có bất kỳ lựa chọn nào khác, hai người tuyệt đối không thể thành bằng hữu.
Không có lựa chọn, tình cảm nhanh chóng vượt qua mức độ bằng hữu, thành quan hệ giống người thân.
….
Ở phương trời xa xăm khác, cũng có một người khắc khoải nhớ tới Thiết Tâm Nguyên.
Nơi mà ở đó, hai chữ Tây Vực đồng nghĩa với xa xăm.
Dù ở điển tịch hay dân ca, chỉ cần nhắc tới Tây Vực là đều miêu tả như nơi đi mòn chân không tới, vì thế câu "thời gian chỉ ở dưới chân lạc đà", thành danh ngôn chí lý.
Ở Tây Vực, rời khỏi lạc đà, dù thời gian cũng phải dừng bước.
Nếu khoảng cách đủ xa, đơn vị thời gian và khoảng cách không khác biệt nữa, giống như cách gọi năm ánh sáng vậy.
Tường phía bắc hoàng thành, Triệu Uyển ngồi trên giỏ trúc được cung nhân từ từ đưa xuống đất, nàng thuần thục tới gian nhà nhỏ kia, đưa tay mò trên cánh cửa một hồi, lấy ra chìa khóa vào nhà.
Từ ngoài đi vào căn nhà tối om om, nàng phải nhắm mắt lại đợi thích ứng với hoàn cảnh.
Chẳng cần nhìn nàng vẫn có thể vòng qua cái ghế trước mắt, thổi bấc lửa thắp sáng một cái đèn dầu, giữa phòng có một cái lò sắt, bên trên là ấm nước bốc hơi, than lửa trong gian phòng này chưa bao giờ tắt.
Nàng rút khăn vải giắt ở lưng ra, lau dọn bàn ghế, lau tới khi nước sôi, Triệu Uyển lấy ấm pha trà, rót ba cốc, mình cầm một cái.
So với hoàng cung, nàng càng thấy nơi này giống nhà mình hơn, mỗi lần gặp chuyện buồn nàng đều xuống đây, hồi tưởng lại những ngày tháng hạnh phúc xa xôi đang dần phai nhạt.
Hôm nay công chúa đi quá lâu, thường ngày chỉ quét dọn một chút rồi trở lại, hôm nay trời tối vẫn chưa thấy, đám thị vệ lòng như lửa đốt, cuối cùng kiến nghị Tiểu Châu Nhi xuống xem sao.
Khi Tiểu Châu Nhi ở sau công chúa, nhìn bản đồ chi chít thành trại mà chóng cả mặt, vốn định nhắc nhở công chúa phải quay về, nhưng nhìn giọt nước mắt bên khóe mắt công chúa thì lại không đành lòng, hỏi khẽ:” Công chúa, rốt cuộc Nguyên ca nhi ở đâu?”
Triệu Uyển trầm mặc một lúc chỉ Lan Châu, sau đó hơi do dự chỉ Y Ngô Châu, nói nhỏ:” Chắc là ở đây.”
Tiểu Châu Nhi lấy ngón tay đo khoảng cách rồi rùng mình:” Công chúa nói một tác là một trăm dặm, từ Lan Châu tới nơi đó tới hai xích, chẳng phải là .. là ... hai nghìn dặm?”
“ Ừm ...” Triệu Uyển đáp khẽ, nhấc váy đi tới bên cửa sổ thất thần nhìn trăng sáng trên cao.
Tiểu Châu Nhi biết công chúa lại nhớ Nguyên ca nhi rồi, đi tới ôm lấy công chúa, không biết ở phương xa kia, Nguyên ca nhi sống thế nào, nhưng công chúa rất khổ.
Công chúa đã mười lăm tuổi, bệ hạ và quý phi không còn thả lỏng cho công chúa như trước nữa.
Năm nay thôi công chúa đã ba lần từ chối hôn sự, mọi lý do đều đã dùng rồi, sang năm công chúa mười sáu, muốn trì hoãn càng giang nan, nghe nói quý phi đã nhìn trúng Tam lang của Quách gia.
“ Quách Tiểu Tam ... Tên đó đúng là phiền toái lớn ... Nhìn cái mặt mẹ hắn đã buồn nôn, làm sao có thể sinh ra được thứ nhi tử ra hồn. Nhà người ta nhiều lắm sinh ra hoàn khố, Quách gia giỏi rồi, sinh ra một đống phế vật ...”
Triệu Uyển nghiến răng, Quách gia đưa sính lễ nhiều nhất, thân phận cũng cao quý nhất trong số những người cầu hôn nàng, nhà họ nhiều đời tướng môn, phụ hoàng muốn vỗ về bọn họ, khi phụ hoàng quyết ý, nàng phải làm sao?
“ Nguyên ca nhi, ta phải làm sao?”
Trước kia Nguyên ca nhi có ở nhà, bất kể phiền toái dù lớn hay nhỏ, chỉ cần nàng thổi còi, y sẽ giúp nàng giải quyết hết, còn bày đủ trò để nàng vui vẻ trở lại.
Nguyên ca nhi ở nơi xa xôi đó, nhất định rất khổ cực, mình không thể vì chút khó khăn mà sờn lòng, Triệu Uyển rút trâm, để mái tóc dài xõa ra bay trong gió đêm, lẩm bẩm:” Nơi này có đăng hỏa muôn nhà, Nguyên ca nhi, ở đó ngươi xây được nhà cho chúng ta chưa?”