Lý Xảo thấy mình sắp chết rồi, bị trúng một chùy xích vào ngực tuy có giáp hộ thân, vẫn phun ra một ngụm máu lớn, hắn muốn buông đao, chợt bên cạnh có một người cao lớn phòng xông thẳng vào nơi quân trận kẻ địch dày đặc nhất.
Một thanh trường thương đâm xuyên lồng ngực chiến mã, đại hán dùng thuẫn tay gạt một thanh trường thương khác đi, lăn vào trận địch, tay trái bóp chặt yết hầu người Tây Hạ, dùng sức xé toạc.
Ném yết hầu vẫn còn hơi ấm, đại hán gầm lên nhặt vũ khí của tên đó, đập không cần biết gì hết, cũng chẳng biết hắn đập hỏng bao nhiêu vũ khí, tới khi bị một người Thanh Đường kiếm lúc không phòng bị ôm chặt lấy ấn xuống mặt đất toàn máu, đại hán mới thở hồng hộc.
Người Thanh Đường đổ tới giơ đại hán lên, dũng sĩ đầu tiên xông vào làm hoãn loạn trận địa địch, tất nhiên được mọi người hò reo.
Lý Xảo chỉ có thể đứng xa nhìn tay ôm vết thương ở sườn nhìn Cách Nhật Lãng được mọi người tung hô.
Lý Xảo nằm ngửa trên mặt đất, khuôn mặt vặn vẹo vì đau, trong vô cùng hung dữ.
Một vị thượng sư mặt bôi xanh đỏ vừa đọc kinh vừa dẫm lên bụng hắn, vết thương dài một tấc mé trái sườn liên tục có máu đen phun ra ngoài. Khi vết thương không còn máu đen nữa, thượng sư cho thảo dược vào mồm nhai, nhổ lên vết thương, xì xà xì xồ một tràng, lại tiếp tục dẫm chân lên ..
“ Ngươi đang khóc à?” Trên đỉnh đầu xuất hiện khuôn mặt diễm tuyệt thiên hạ của Trác Mã, chỉ là mang đầy vẻ khinh bỉ:
“ Không phải, mồ hôi đấy.” Lý Xảo vội vàng đưa tay lau nước dính trên mặt:
Trác Mã nghe vậy lập tức vui vẻ, đá Lý Xảo giục:” Mau mau đứng lên, xem ai tới kia?”
Lý Xảo nhổm người dậy chỉ thấy một người khuôn mặt màu đồng khỏe khoắn, hai làng lông mày rất đặc biệt, vừa rậm vừa dài kéo tới tận mang tai, phía dưới là cặp mắt ưng sáng rực, thâm sâu mạt trắc, có một thứ bá khí trấn nhiếp lòng người, đó là bậc hùng chủ của Thanh Đường.
Giác Tư La đang vừa đi vừa nói đùa với thương binh nằm trên mặt đất, thi thoảng đổ ra ít rượu sữa ngựa từ bầu rượu của mình, đám thương binh tranh nhau há miệng hứng.
Khi tới bên cạnh Lý Xảo, ném bầu rượu tinh xảo làm bằng da cho hắn:” Giỏi, ta nhìn thấy ngươi là người đầu tiên xông tới trận địch, tiếc là chiến mã bị trúng tên nếu không đã lập công lớn, không ngờ người Tống cũng có dũng sĩ, còn tường người Tống chỉ xứng buộc đuôi hồ ly thôi.”
Lý Xảo nén đau khom lưng:” Cảm tạ tướng quân ban thưởng.”
Trác Mã tức thì đá cho một phát:” Là vương, không phải tướng quân gì hết.”
Giác Tư La thoải mái xua tay:” Cũng không phải là vương, chỉ là tiết độ sứ.”
Lần này không cần nhắc, Lý Xảo nói ngay:” Sau trận này người Tây Hạ phải lui về sau Hoàng Hà, nước Tống hẳn phái bỏ ra cái tước vương báo đáp ngài giúp họ bảo vệ biên cương, nếu không sẽ nguội lòng dũng sĩ.”
“ Không thể đánh nữa, cho tước vương cũng không đánh nữa, nếu cứ đánh tiếp sẽ tới nước Tống đánh chúng ta mất.” Giác Tư La cảm khái, vỗ vai Lý Xảo:” Ở lại Thanh Đường đi, chỉ cần đủ quân công, gả Trác Mã cho ngươi cũng không phải không thể.”
Lý Xảo quỳ xuống:” Mạt tướng không mong điều gì hơn.”
Giác Tư La cười ha hả tiếp tục đi an ủi thương binh khác.
Trác Mã lại đá Lý Xảo:” Mau đi làm cơm, ta đói rồi.”
Lý Xảo xé một mảnh vải buộc chặt vết thương ở bụng, cười lấy lòng đi rửa tay nấu cơm.
Lều của Trác Mã không rộng, Lý Xảo rất thích vì nơi này không có mùi dê, năm năm tới Đại Tống, thứ duy nhất Trác Mã thay đổi là thói quen ăn uống, giờ nàng không thể nuốt được thịt dê béo ngậy của Thanh Đường nữa.
Lý Xảo nhào bột mỳ, hôm nay có được ít hành và tương dấm, làm bát mỳ đối phó với nữ nhân này.
Trác Mã ở ngoài ca hát, giọng hát của nàng vô cùng mê đắm lòng người, đột nhiên tiếng ca của nàng ngưng bặt biến thành tiếng hét lớn, Lý Xảo ngẩng đầu lên nhìn thấy một người Thanh Đường hùng tráng bế xốc Trác Mã lên đi vào một bụi cỏ cao, vừa xé mỳ thành sợi vừa lẩm bẩm:” Nguyên ca nhi chắc đang chửi mình thấy sắc quên nghĩa, mẹ nó chứ, thứ sắc này chỉ tên khốn nạn ngươi mới mới chịu nổi, lão tử sắp chịu không nổi nữa rồi.”
Nhìn mỳ nổi lên mặt nước, hắn thuần thục vớt ra, trộn với hành, rưới thìa dầu cải, thế là trong lều thơm ngào ngạt, một bát mỳ trắng thơm xuất hiện, Lý Xảo nhổ bãi đờm vào, dùng tương dấm trộn đều, hướng ngoài lều hét:” Trác Mã, ăn cơm thôi.”
Chỉ hô một tiếng là Trác Mã y phục xộc xệch bò từ trong bụi cỏ ra, nửa bầu ngực căng tròn còn chưa che đi hết, vườn cặp đùi trắng muốt đá cánh tay tráng kiện quấn lấy mình, nhảy tưng tưng như hươu con trở về, vô cùng vui vẻ.
“ Hôm nay ăn gì thế, thật là thơm.”
“ Mỳ trộn dầu, huynh đệ ta dạy.”
“ Khi nào huynh đệ ngươi tới?”
Lý Xảo nhìn Trác Mã với ánh mắt đầy yêu thương, đưa tay chỉnh lại cổ áo lệch của nàng:” Y không giống ta, y là người đọc sách, sau này còn thi trạng nguyên rồi xướng danh ở Đông Hoa Môn.”
Trác Mã mút mỳ sùn sụt:” Ngươi nên gọi y tới, ở Thanh Đường thích hơn nhiều, đi học mấy lão già râu dài chán lắm.”
Bột mỳ để chuẩn bị cho Trác Mã, còn Lý Xảo lấy ra miếng thịt dê khô, dùng dao xẻo từng miếng nhai, thịt dê rất cứng, còn sống, hắn phải đấm ngực mới nuốt xuống được.
Lúc này hắn vô cùng hoài niệm món bánh canh của di di, nếu mà ở Đông Kinh hắn sẽ ăn hết liền ba bát to, được di di vui vẻ khen ngợi đồng thờ giễu cợt thằng nhi tử ăn được một bát ...
Trác Mã đá hắn một cái, ngồi ngay vào lòng Lý Xảo, tay phải ôm lấy cổ hắn, bờ môi tươi tắn động lòng người ghé sát tới: “ Ngươi lâu rồi không vào lều của ta đấy.”
Biết nữ nhân này vừa bị Lãng Nhật Cách làm xuân tình rạo rực, Lý Xảo có chút ghê tởm, muốn đẩy ra, cặp mông căng tròn mềm mại cứ cọ vào chỗ hiểm, cặp nhũ phong đầy đặn đong đưa, khiến hắn không sao hạ quyết tâm được, nuốt nước bọt nói:” Ta phải giữ thể lực thì mới có thể nhanh chóng thành tướng quân, nếu không vương không gả nàng cho ta.”
Trác Mã mắt lúng liếng:” Vậy thì phải nhanh lên, cẩn thận ta bị Cách Nhật Lãng cướp mất, vừa rồi ngươi thấy Cách Nhật Lãng làm gì ta rồi đấy, sao ngươi không tìm hắn quyết đấu?”
“ Đang đánh trận, vương có lệnh đánh nhau sẽ chết.”
Trác Mã tức giận đứng dậy, nghiến răng dẫm chân Lý Xảo:” Vô dụng, ngươi không giống dũng sĩ, đáng lẽ phải buộc đôi hồ ly lên mũ ngươi.”
Lý Xảo vẫn thong thả nhai thịt dê, cứ như đó là món ăn ngon nhất trên đời.