A Nhị rốt cuộc cũng có đất dụng võ, hắn ngày đêm không ngủ dốc hết tâm huyết vào nơi này. Trong sơn cốc có gần trăm người cho hắn sai bảo, lại có đám Hỏa Nhi, Thủy Nhi giúp đỡ, chỉ trong hai tháng tới đây bọn họ đã cải tạo vùng đất hoang vu thành nơi thích hợp cho con người sống lâu dài.
Kế hoạch hiện giờ của A Nhị là xây một cây cầu gỗ bắc ngang sông nhỏ, mọi người sẽ sống ở bờ bắc, còn bờ nam có thể cải tạo thành đồng ruộng, mỗi đêm hắn cho người đốt cây cỏ ở phía nam sông, trải qua mười ngày liên tục, mắt đất phía nam đã trải lớp tro dầy, đến khai xuân, mảnh đất hoang này có thể đem trồng hoa màu.
Từ xa nhìn thấy Vương Nhu Hoa, A Nhị liền vượt qua con sông nhỏ đến đón.
“ Vất vả cho tiên sinh rồi.”
A Nhị xua tay:” Phu nhân nói quá, không vất vả, chúng ta đang xây dựng nhà cửa cho chính mình mà.”
Nữu Nữu rất thích vị bá bá hình thù kỳ lạ này, giơ hai bàn tay mũm mỉm ra, giọng ngọng ngịu đáng yêu:” Bá bá bế, bá bá bế.”
Vương Nhu Hoa giao Nữu Nữu cho hắn, nói:” Tâm Nguyên Nhi gửi thư tới.”
A Nhị vui mừng:” Tốt quá, tước gia đã thoát thân rồi sao?”
“ Chuyến đi Tây Vực này e không cách nào tránh khỏi, e phải mất vài năm, nhưng nhất định sẽ về.” Vương Nhu Hoa thương cảm lắc đầu:” Ta tới tìm tiên sinh là muốn bàn bạc một việc, chúng ta cần thu nhận thêm nhiều lưu dân nữa, chỉ có thật đông người chúng ta mới có thể đứng vững ở nơi này, đợi Nguyên Nhi trở về, lúc đó ta mong có cơ nghiệp giao vào tay nó.”
“ Đạo lý thì đúng là như vậy, nhưng thu nhận thêm lưu dân thì lương thực sẽ thành vấn đề.” A Nhị nhíu mày, hiện giờ số ít những lưu dân được quản sự Thiết Đản giữ lại đều là người chất phác thiện lương, quản lý dễ dàng, săn bắt trong sơn cốc đủ nuôi sống mọi người, nhưng nếu nhiều người hơn sẽ phát sinh vô vàn vấn đề:
Vương Nhu Hoa thi lễ:” Lần này ta tới đây là muốn mời Đại tiên sinh và Nhị tiên sinh dẫn Thiết Đản tới Duyên An phủ một chuyến, thu mua lương thực cùng chiêu mộ ít nhân thủ để dùng.”
“ Phu nhân không muốn dùng tới quan hệ của tước gia với Chiết gia quân sao, so với Duyên An phủ, tới Phủ châu sẽ kiếm được nhiều lương thực hơn.”
Vương Nhu Hoa kiên quyết lắc đầu:” Không được, chỉ khi nào chúng ta có đủ thực lực ngồi xuống nói chuyện với Chiết gia quân mới nhờ tới bọn họ, giờ còn quá nhỏ bé, tìm tới nơi chỉ khiến họ nuốt chửng thôi.”
A Nhị chắp tay:” Phu nhân có suy nghĩ này là A Nhị yên tâm rồi, chỉ cần đợi cầu xây xong là sẽ xuất phát.”
Thủy Nhi đang ngồi trên định thủy xa đang dựng dang dở, nhìn thấy Vương Nhu Hoa và A Nhị trò chuyện có vẻ rất nghiêm túc, thò đầu ra nói với Linh Nhi ở phía dưới:” Này có nhầm thư không thế?”
Linh Nhi trừng mắt:” Đệ biết đọc.”
Thủy Nhi thở phào:” Thế thì tốt, sáu phong thư phải đưa đúng thứ tự, kiên trì tới lúc Nguyên ca nhi về, nhầm lẫn thứ tự là hỏng đấy.”
Linh Nhi bỏ búa gỗ xuống, đấm vào thanh gỗ lớn:” Ở Đông Kinh không có người tốt.”
Thủy Nhi thay đổi rất nhiều, lúc ở Đông Kinh lầm lì ít nói, tới nơi này con người như sống lại, lải nhải rõ nhiều:” Cho nên chúng ta mới phải gây dựng lên nhà của mình, mới có thể tự định đoạt.”
“ Nếu Xảo ca về thì tốt quá.” Linh Nhi lẩm bẩm, hắn là người đa sầu đa cảm nhất đám huynh đệ.
Thủy Nhi cười lạnh:” Người ta giờ làm phò mã sống tốt lắm, còn nhớ gì tới huynh đệ chúng ta, thương đội đi Thanh Đường chuyển lời rồi, người ta không về, còn nhờ Thôi tam gia chuyển cho hai đĩnh vàng, hừ, chúng ta thèm à?”
Linh Nhi cầm búa gỗ lên đập rầm rầm:” Đệ nói thế thôi, mỗi người có chí riêng, không cưỡng ép được, hồi nhỏ huynh ấy đã thích nhìn trộm nữ nhân tắm rửa, lớn lên càng tệ. “
“ Chúng ta ở đây càng phải sống cho ra sống, phát triển nơi này thật phồn thịnh, cho hắn hối hận, nếu hắn quay về, đệ có đuổi hắn đi không?”
“ Chỉ cần huynh ấy về thì dù có thành vương bát đản cũng được, chỉ sợ huynh ấy ở ngoài chơi bời quen rồi, không muốn về nữa. Hồi nhỏ chúng ta có đứa nào ra hồn người không, nếu không phải Xảo ca tụ tập chúng ta lại thì chết hết trước khi gặp được Nguyên ca nhi rồi.”
Những lời của Linh Nhi làm Thủy Nhi thấy ngực như bị nhét cái gì, rất bức bối, ném búa đi, ngửa cổ hét lên một hồi dài.
Hắn là người tuổi lớn nhất trong số huynh đệ, nên áp lực hiện giờ rất lớn, nhớ lại ngày Thiết Tâm Nguyên rời đi dặn dò như an bài hậu sự, chỉ muốn cầm đao xông vào nhà Hạ Tủng, chém chết tên khốn kiếp vô sỉ đó.
Từ đô thị phồn hoa tới hoang sơn sinh hoạt, không phải ai cũng vui vẻ như huynh đệ A Đại, A Nhị, nếu không phải tình thế ép buộc, ai muốn tới chỗ không người này tự lực cánh sinh, nói gì cũng chỉ là an ủi bản thân thôi.
Con người là động vật có tính xã hội, cuộc sống là phải có giao lưu với bên ngoài, chốn đào nguyên vốn không hề tồn tại.
Vì thế Thiết Đản thành người kết nối sơn cốc với bên ngoài, những thứ trong sơn cốc cần đều do Thiết Đản dẫn mã đội đi nhặt nhạnh gom góp từng chút một mang vào.
Công việc này chẳng nhẹ nhàng, may mắn có Bao Tử, không những giúp đỡ việc nặng nhọc bên ngoài, còn có thể xóa dấu vết mã đội vào núi.
Khi trong núi xuất hiện một nhóm người có cái ăn cái mặc, những người khác tấn nhiên muốn biết nhóm người đó ở đâu, đã cùng ở trong Hoành Sơn thì có cơm cùng ăn mới đúng.
Cả cuộc đời A Đại A Nhị dùng để trốn tránh chỗ con người tụ cư, cho nên biết rất nhiều con đường bí mật.
Hoành Sơn quá lớn, kéo dài tới hơn bốn trăm dặm, ngọn núi này như bị thần phạt, ở chỗ núi cao nhất đột nhiên xuất hiện một hẻm sâu giống như bị Thiên Lôi dùng búa lớn bổ xuống, thẳng tắp mà sâu hun hút.
Đó chính là Khe Búa Bổ nổi danh ở Hoành Sơn, nơi sinh ra vô số truyền thuyết, không ít truyền thuyết mỹ lệ.
Chỉ tiếc rằng với Đại Tống và Tây Hạ mà nói, nơi này là vùng đất thương tâm, trong hai mươi năm Tây Hạ lập quốc, bọn họ bỏ xác vô số ở hẻm núi này, dù nơi khác đã sóng yên biển lặng, cuộc chiến nơi này vẫn diễn ra không ngừng.
Người Tống và Tây Hạ đều coi đây là vết thương lớn, dù một người cường tráng tới mấy cứ có vết thương chảy máu đều không chịu nổi, vì thế cùng quyết định, quân đội hai bên đều lùi lại một trăm dặm.
Người Tống còn đặt hòa thị thảo luận trong hiệp bước hai nước ở nơi này, muốn dùng phồn vinh thương nghiệp thay thế cho đổ máu.
Thiết Đản thường giao dịch ở nơi này, phía Tây Hạ có quặng sắt, quặng đồng, lông thú, thuốc, vải, bông, thậm chí còn có lương thực. Còn hàng hóa Đại Tống được hoan nghênh nhất là tơ lụa, vàng bạc châu báu, đồ trang sức tinh mỹ, nồi sắt cùng với gia vị mà ngay cả ở trong biên cảnh Đại Tống cũng rất hiếm.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.