Thiết Tâm Nguyên tới gần liền thấy Hứa Đông Thăng đang hung bạo đánh ba người Khiết Đan, có vẻ hắn say rồi, bước chân loạng choạng, thấy bên cạnh có Mạnh Nguyên Trực cũng lờ đờ say áp trận, Thiết Tâm Nguyên thấy không cần xen vào.
Bên cạnh có quán ăn do người Hán mở, kéo đứa bé vào, ngồi xuống cái bàn đen bóng, trên quầy có treo thực đơn, trừ canh thịt cừu ra thì chỉ còn thịt dê thịt trâu thôi.
Thiết Tâm Nguyên không nói, chỉ chỉ dòng có vẽ đầu con dê bên cạnh.
Mở quán ăn ở vùng biên thế này tất nhiên không thể là người bình thường, ngay cả hỏa kế bê đò cũng hung ác như cường đạo, không ai muốn trêu chọc.
Rầm, hai cái bát còn to hơn mặt đặt xuống bàn, hỏa kế xòe tay to bè ra đòi tiền ngay, Thiết Tâm Nguyên trả hai đồng ngân tệ, phải nói là hào phóng lắm rồi, vậy mà hỏa kế có vẻ rất không hài lòng, tiếp tục xòe tay.
Nhíu mày cho thêm một đồng nữa, mới tới đây nên nhịn là hơn.
Thế nhưng tên hỏa kế vẫn cứ xòe tay ra:” Thế này chưa đủ.”
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên:” Ba đồng ngân tệ mà còn không đủ à?”
Hỏa kế trắng trợn nói:” Với các ngươi thì chưa đủ, nhìn là biết các ngươi nhiều tiền lắm.”
Thế là hiểu rồi, con bà nó, có đứa chán sống, nhưng chưa đợi Thiết Tâm Nguyên động thủ thì tên hỏa kế rú một tiếng đau đớn, ôm chân nhảy lò cò, giày máu không ngừng tuôn ra.
Té ra là tiểu dã nhân dùng chùy thủ đâm vào chân hỏa kế.
“ Giỏi!” Thiết Tâm Nguyên cười lớn, bê bát canh nóng sôi chụp lên đầu hỏa kế, làm hắn rú lên một tiếng hãi hùng loạng choạng bỏ chạy xô đổ mấy cái bàn, mạng tên này coi như đi một nửa, kéo tay tiểu dã nhân:” Chạy thôi.”
Tiểu dã nhân vùng khỏi tay y, ôm lấy bát canh rồi mới chạy theo.
Thiết Tâm Nguyên chạy tới bên cạnh Mạnh Nguyên Trực rồi đứng lại, tiểu dã nhân cũng dừng chân húp canh, tên chưởng quầy mặt xẹo vừa xông tới chưa kịp nói gì thì một cú đấm như sao băng giáng thẳng vào mặt.
Một tiếng động không vang lắm, tên chưởng quầy ngã vật ra đất im thin thít, cái mặt … à phải nói là hắn không còn thứ gọi là mặt nữa.
Không ngờ hỏa kế vẫn bò dậy được, nhìn chưởng quầy nằm sóng soài trên mặt đất, rống lên:” Đầu bếp mau ra đây, chưởng quầy bị người ta đánh chết rồi.”
Một đám người hùng hồ cầm dao thái thịt chạy ra, nhưng nào còn thấy kẻ hành hung đâu nữa.
Chuyện ẩu đả ở Y Ngô Châu diễn ra như cơm bữa chẳng ai quản, chỉ là có người chết nên đô đầu bản địa mới dẫn đám binh sĩ đuổi theo hướng hỏa kế chỉ.
Trở về nơi cắm trại, cả đám ôm bụng cười ngặt ngoẽo, làm tiểu dã nhân ôm cái bát không hiểu có chuyện gì hay mà cười, cúi đầu mò thịt ăn tiếp.
Mạnh Nguyên Trực cười một hồi hỏi:” Người Khiết Đan ức hiếp bọn ta đã đành, sao người Tống cũng bắt nạt các ngươi?”
Hứa Đông Thăng giọng lè nhè:” Người Tống chó gì bọn chúng, đám người đó phải gọi là người Hán.”
Thiết Tâm Nguyên tuy chưa chứng kiến, nhưng học ở Thái học nên không lạ, nói thêm:” Chính xác thì bọn chúng là người Liêu chứ không phải người Tống, hay người Hán nữa. Thường ngày chúng cướp bóc ở biên cảnh thành thói quen, thấy bọn ta ăn mặc hoa mỹ, coi thành dê béo để xẻo cung phải thôi.”
Mạnh Nguyên Trực nhìn Hứa Đông Thăng vẫn hò hét không ngừng, hỏi nhỏ Thiết Tâm Nguyên:” Ngươi thấy chúng ta làm thế có giải trừ được nghi ngờ của Mục Tân không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không thể, chủ ý của Lão Hứa chẳng có chút tác dụng nào, trước khi nhìn thấy chứng cứ, Mục Tân sẽ vẫn hoài nghi. Mà dù có chứng cứ, ông ta cũng không tin các ngươi giao hết vàng ra.”
“ Chẳng qua vì chúng ta còn hữu dụng nên mới nhịn, nếu không chỉ cần dùng hình tra tấn, cả đám người như thế chẳng lẽ không ai khai?”
Mồm đầy hơi rượu, hai mắt tỉnh táo, Hứa Đông Thăng giật lấy bát canh của tiểu dã nhân húp một ngụm mới trả lại:” Kẻ nào nhăm nhe vàng của lão tử, lão tử chơi hết hắn.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vai Hứa Đông Thăng:” Nhân thủ của Mục Tân tổn thất lớn, nay lại ở địa bàn của người Khiết Đan, còn nhờ vào các ngươi nhiều, ông ta sẽ không làm gì các ngươi đâu. Chỉ là những chuyện người này làm quá kỳ quái, ông ta mưu đồ gì, tới nay chúng ta vẫn không biết.”
“ Ta thấy tên A Lạp Đinh đã biến mất từ lâu kia.” Hứa Đông Thăng giải thích vắn tắt cho Mạnh Nguyên Trực hiểu:” Mục Tân có hai tên thân tín, một là Dịch Phổ Lạp Tân đã bị sa đạo giết, tên còn lại là A Lạp Đinh đã biến mất từ khi ở Sa Châu, đến giờ mới xuất hiện.”
Mạnh Nguyên Trực chặt tay xuống:” Vậy giết chết tên A Lạp Đinh coi như Mục Tân mất đi một cánh tay rồi.”
Hứa Đông Thăng xoa mặt:” A Lạp Đinh đi rồi, xem chừng muốn đi xe, hành lý nhiều lắm.”
“ Tám thành là hắn đi tới điều tra nơi thần phạt.”
Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm nhìn trời, y nhận khá nhiều bài học rồi, tuy âm thầm gây tổn thất không nhỏ cho Mục Tân, nhưng chưa là gì, thắng trận nhỏ rồi thất bại cả trận chiến thì cũng vô nghĩa.
A Lạp Đinh đã xuất hiện, như vậy mục tiêu của Mục Tân chính là Cáp Mật này rồi.
Thiết Tâm Nguyên không thích bị động, y thấy lần này mình nên chủ động một chút, Mục Tâm thăm dò y nhiều rồi, giờ tới lượt mình thăm dò mục đích của ông ta.
Trước tiên là khuấy đảo nơi này.
Cáp Mật là trung tâm của Y Ngô châu, nằm ở phía đông Thiên Sơn, là cánh cửa tiến vào Tân Cương, đi qua Thiên Sơn, phía sau là đất đai bao la bát ngát.
Đó là vùng đất thuộc về anh hùng, chỉ có anh hùng mới có thể thành đại nghiệp.
Trong lòng mang ấn Chính tây đại tướng quân trong lòng tựa hồ đang nóng lên, nó vốn thuộc về nơi này, hơn nữa còn là vua nơi này.
Thiết Tâm Nguyên giơ chiếu thư của Triệu Trinh, tuyên đọc một lượt với sông Cáp Mật, rồi lại đọc một lượt với Thiên Sơn.
Thế là y thấy mình đã làm tròn đạo nghĩa lễ pháp.
Còn người sống nơi này thì Thiết Tâm Nguyên thấy không cần nói cho họ.
Cũng có người quan lễ, Thiết Nhất, Thiết Nhị, Thiết Tam, Thiết Tứ, Thiết Ngũ, Thiết Lục này, lại còn cả tiểu dã nhân nữa, vậy là Hán, Khương, Ả Rập đủ loại thành phần, không thể bới móc.
Mùa đông ở Cáp Mật đầy khí tức kích động, tới mùa đông, đám người rảnh rỗi trên hoang mạc đều tới cái nơi tương đối ấm áp này để tránh rét, đợi mùa xuân gió cát mịt mù bọn họ sẽ rời đi, hoặc thành hộ vệ thương đội, hoặc thành sa đạo cướp bóc thương đội.
Chỉ cần là công việc kiếm ra tiền là không ai bỏ qua.