Một lúc sau Thiết Tâm Nguyên cơ bản nhặt gần hết số vàng bị vụ nổ thổi bay, tuy biết vẫn còn nhiều vàng bị vùi trong cát, nhưng y không có tâm tư tìm nữa.a
Có lẽ, rất rất nhiều năm sau một đoàn lữ hành đi qua đây, nhặt được vàng từ trong cát, nhất định sẽ là một chuyện vô cùng thú vị.
Cuộc chiến bắt đầu vào buổi sáng, bây giờ đã là lúc chiều tà, sơn cốc không có khói bốc lên nữa, thời gian dài như vậy mà rương cuối cùng không nổ, chắc là an toàn rồi.
Thiết Tâm Nguyên vẫn gần như bò trên mặt đất tới, tay che mắt, he hé mở ra kẽ ngón tay nhìn vào, một cơn buồn nôn dâng lên cổ, đứng lên chạy tới một tảng đá nôn mửa.
Thiết Nhất vô cùng khẩn trương bế y chạy xuống sườn núi, cảnh đó làm Mạnh Nguyên Trực cũng hơi chùn chân, vụ nổ vừa rồi hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của hắn. Đại Tống cũng có thuốc nổ, tết đến nhà ai chẳng đốt pháo, nhưng dù là quả pháo lớn nhất cũng không nổ vậy, nó hoàn toàn thuộc hai phạm trù khác nhau.
Nhất là ngọn lửa đỏ rực xông thẳng lên trời kia, không tin có sức mạnh con người nào có thể tạo ra.
“ Rốt cuộc là sao?” Không biết là ai lên tiếng hỏi:
“ Thiên phạt! “ Mạnh Nguyên Trực lẩm bẩm:
Thiết Tâm Nguyên mãi mới ngừng nôn được, mặt đã trắng bệch, nói với Hứa Đông Thăng:” Bên trong an toàn rồi, có thể vào nhặt vàng.”
Hứa Đông Thăng không nhúc nhích, lúc này hắn tỉnh táo hơn không ít:” Không vội, sa đạo trăm dặm quanh đây hẳn là đều tụ tập ở chỗ này, vàng cũng ở đó, sớm hay muộn đều không thành vấn đề.”
“ Đứa bé ...”
Thiết Tâm Nguyên lấy khăn tay bịt lên mặt, muốn đi tìm tiểu dã nhân, nhưng Thiết Nhất ấn y xuống, cùng Thiết Nhị mang quyết tâm hi sinh quay lại vùng đất chết.
Mặc dù trải qua vô số chiến trường thảm liệt, nhưng khung cảnh trước mắt vẫn khiến hắn thấy mình bước vào địa ngục, nhất là cái hố sâu mấy trượng bốn xung quanh là mảnh xác chết tàn khuyết, tuy không tới mức thê thảm như Thiết Tâm Nguyên, nhưng vẫn phải lấy hết dũng khí mới có thể tiếp tục tiến lên.
Đưa loan đao gạt một cánh tay, không ngờ khiến thi thể lòng thòng nội tạng rơi xuống, hắn vội vàng nhảy sang né tránh.
Một bóng ma cũng chẳng có, trên vách đá hai bên khảm không ít vàng lấp lánh, không chỉ vàng còn vô số đầu lâu vỡ nát, máu rưới lên vàng tạo thành một màn quỷ dị.
Đi xuyên qua đống bầy nhầy tanh thối, vào sâu sơn cốc, nơi này khá hơn một chút, xác chết cả người lẫn ngựa chồng chất, nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Đó là chuyện bình thường, sơn cốc này là hoàn cảnh phong bế rất thích hợp cho vụ nổ, sóng âm khuếch đại gấp nhiều lần trút hết lên những kẻ xấu xố này.
Tiếp tục vượt qua chướng ngại do thi thể tạo thành, tìm thấy cái khe mà đứa bé trốn.
Nó nằm trong khe, mặt bình yên như đang ngủ.
Thiết Nhất lôi đứa bé ra, đặt tay lên cổ, sau đó quay lại ra hiệu cho Thiết Nhi, Thiết Nhị đứng trên núi vẫy tay báo cho Thiết Tâm Nguyên rằng nó còn sống.
Còn sống là tốt rồi, Thiết Tâm Nguyên ngồi bệt xuống đất.
Đám sa đạo lang thang trên hoang mạc đã không còn nữa, linh hồn của bọn chúng có lẽ thực sự bị vụ nổ mang đi mất rồi, chỉ còn lại thân xác, theo bản năng rời khỏi nơi đáng sợ ấy.
Tiếng cười của đám Hứa Đông Thăng vang vọng sơn cốc, cho dù cảnh tượng như địa ngục cũng không trở ngại bọn họ phát tiết cảm xúc của mình.
Dưới vầng mặt trời đỏ ối, Thiết Tâm Nguyên đốt một đống lửa, bắc nồi sắt, bên trong nấu ít gạo, lúc này không ai muốn ăn thịt.
Mỗi người bê bát cháo nóng lặng lẽ húp, tiểu dã nhân vẫn ngủ mê mệt, chỉ là thi thoảng nhíu mày, không biết nằm mơ thấy gì.
Hứa Đông Thăng chỉ huy thuộc hạ từng đợt ra vào sơn cốc, đến khi không còn gì để tìm nữa tới chỗ Thiết Tâm Nguyên:” Thiếu bốn thành.”
Mạnh Nguyên Trực đấm lồng ngực cảm giác tưng tức:” Thiên phạt mà, thế nào cũng phải thu ít lợi tức, thế này là tốt rồi.”
Thiết Tâm Nguyên chia mỗi người một bát cháo:” Chỗ này không nên ở lâu, kiến nghị mọi người mang theo ít vàng tùy thân, còn lại giấu đi, sau này quay lại lấy, chúng ta ngay sáng mai rời đi.”
Cả hai đồng loạt gật đầu, sau chuyện ngày hôm nay bọn họ nhất trí cho rằng tốt nhất nghe lời y, dù sao chỉ còn lại gần trăm người, không thể tổn thất thêm nữa.
Thiết Tâm Nguyên thấy mục đích đạt được, chui vào túi ngủ, không muốn tham gia thảo luận chôn vàng ở đâu, thứ này thành tâm ma của họ rồi.
Càng tổn thất nhiều, bọn họ càng coi trọng số vàng đó thêm mà thôi, y lo nếu còn tiếp tục gặp tổn thất, số vàng này cuối cùng sẽ chẳng bao giờ được tiêu đi, hai người bọn họ sẽ ôm chúng vào phần mộ.
“ Đừng ngủ ở đây, bị sói tha mất đấy.”
Thiết Tâm Nguyên còn chưa trả lời Hứa Đông Thăng thì Mạnh Nguyên Trực đã nói:” Không sao đâu, thiên phạt giáng thế, bách thú lánh nạn là tất nhiên ...”
Chẳng buồn nghe hắn lải nhải, Thiết Tâm Nguyên kiếm một tư thế thoải mái, tiến vào mộng đẹp, ngày mai chắc chắn sẽ là chuyến đi dài.
Trời vừa có chút ánh sáng là Thiết Tâm Nguyên suất lĩnh đội ngũ xuất phát, không cần ăn sáng, lát đi đường nhai thịt khô bánh khô là được, lần này ra quyết định là y, không hỏi ý hai người kia nữa.
Tiểu dã nhân vẫn nằm bẹp một chỗ, nó cứ kêu đau đầu, dù mang thịt khô ra dụ cũng không hứng thú, đó là chuyện bình thường, người qua vụ nổ đó, nếu không có chút chấn động não thì khó nói thông được.
Thiết Tâm Nguyên bảo nó cố ngủ nhiều, như vậy mới mau chóng khôi phục thể lực.
Không bỏ rơi đồng bọn, đó là giới hạn của Thiết Tâm Nguyên, vì thế có sáu người bị thương sắp chết cũng được y bố trí trên cáng đưa đi cùng, một trong số đó là Hứa Đình, người luôn được Hứa Đông Thăng coi trọng nhất.
Chỉ là nhìn sắc mặt xám xít của họ, ai cũng biết họ không sống được lâu nữa, Hứa Đông Thăng nhiều lần hứa hẹn với họ, trở về sẽ để người nhà họ hưởng thụ sinh hoạt tốt nhất.
Đám thương binh cảm kích nhìn lão đại của mình, Hứa Đông Thăng xưa nay ở chuyện này luôn giữ lời, nếu không đã chẳng có nhiều người cam tâm theo hắn mạo hiểm như vậy.
Nhưng Thiết Tâm Nguyên có thể cảm nhận được, Lão Hứa thay đổi rồi, hắn ta nói thế chẳng qua để đám thuộc hạ không còn lo lắng gì nữa, yên tâm chết đi.