“ Cái gì?” Thiết Tâm Nguyên đứng bật dậy:” Ý cô là ta bỏ bao nhiêu tiền như vậy, thủ lĩnh các ngươi lấy cô ra trả nợ?”
Úy Trì Chước Chước gật đầu:” Con người ngươi không tệ, nếu Nghiên Nghiên tỷ tỷ không phải đem gán nợ cho thành chủ thì rất xứng với ngươi. Bây giờ nữ nhân bọn ta có thể đem gán nợ chỉ còn ta, ngươi muốn hay không cũng thế.”
“ Thủ lĩnh các ngươi là loại người gì thế?” Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống ôm đầu rên rỉ:
Úy Trì Chước Chước liếm sạch cái đĩa ném xuống bàn, móc trong lòng ra một tờ giấy:” Ngươi có cách kiếm được nỏ tiễn không, còn cả chùy xích, loại gai sắt chứ không phải gai gỗ hay đá, ngoài ra cần ít bông vải, nhưng không phải bông Quy Tư nhé ...”
Hứa Đông Thăng dùng dao cắt thịt đâm xuyên cổ họng người Thổ Phồn cuối cùng, ghim hắn vào cột, sau đó kệ vai mình chảy máu, tiếp tục ăn cơm thoải mái như không.
Thiết Tâm Nguyên thấy mình nên kiếm chỗ khác ăn cơm thôi, ngoài cửa khách sạn có rất nhiều người Thổ Phồn thập thò, bị tên hỏa kế Tây Hạ áp chế không cho vào.
“ Thiết thương phải là của nhà Mã oa oa, đồ nhà họ không bao giờ trộn hàng giả, còn có nhựa thông ...” Úy Trì Chước Chước đi theo sau lưng Thiết Tâm Nguyên nói luôn mồm:
Thiết Tâm Nguyên đứng lại thở dài:” Cô đúng là bán bản thân được giá tốt đấy.”
Ủy Trì Chước Chước trịnh trọng nói:” Ta rất biết hầu hạ người ta.”
Lời của tiểu nha đầu chỉ biết ăn với khóc rồi đòi người ta trả tiền làm Thiết Tâm Nguyên cười phá lên, đưa tay vò đầu nàng:” Không sai, cô là bảo bối, giá thế nào cũng xứng đáng, là ta keo kiệt rồi, vừa xong cô nói nhựa thông, các cô định làm tên à? Vì sao không làm nỏ, ta nghĩ các cô không còn nhiều võ sĩ để bắn cung nữa ...”
Rời khách sạn không xa liền có một cửa hiệu chuyên bán các loại vũ khí.
Hơn trăm thanh trường đao cắm trên giá trước cửa hiệu, gió thổi qua làm vòng đao kêu leng keng như chuông gió, rất vui tai.
Hai người đi vào hiệu mà chẳng có ai ra tiếp khách, mấy tên hỏa kế ngồi trước cửa chơi trò gì đó, hẳn giống kiểu đánh bạc hò hét ầm ĩ, thế nên Thiết Tâm Nguyên đành tự phục vụ lấy một thanh trường đao treo trên tường, búng thử, bộp bộp như búng vào tường. Thứ đao này chẳng có nổi mấy sắt, mặc dù y chẳng học nghề rèn nhưng nhờ Xảo Nhi nên có không ít kiến thức.
“ Ba đĩnh bạc!” Chưởng quầy đứng sau quầy như người chết cuối cùng cũng lên tiếng:
Thiết Tâm Nguyên trả đao lại chỗ cũ, có ngu mới đi mua thứ phế vật này.
“ Cầm lên là phải mua.” Chưởng quầy đi ra nhanh nhẹn lấy thừng buộc thanh đao nát kia ấn vào người Thiết Tâm Nguyên:
Úy Trì Chước Chước tức giận rống lên:” Bọn ta chỉ xem.”
“ Trả tiền đi.” Chưởng quầy lạnh nhạt xòe tay ra, tỏ thái độ không tranh cãi rõ ràng:
Thiết Tâm Nguyên ném thanh đao ra ngoài cửa, mỉm cười:” Không sao ta mua thanh đao đó, chưởng quầy, có thể giới thiệu cho ta ít hàng hóa tốt không? Ta muốn điêu linh tiễn và lang nha tiễn tốt nhất, ngoài ra còn cung nỏ, bao nhiêu cũng mua.”
Chưởng quầy xoa tay:” Đồ tốt? Lại còn muốn tên? Cung nỏ nữa?”
Ông ta hỏi tới đâu Thiết Tâm Nguyên gật đầu tới đó:” Không bết chỗ này của chưởng quầy có sẵn không?”
Chưởng quầy thở dài:” Có thì có, nhưng mà ta không đưa tới tay Úy Trì Thừa Phong được.”
Úy Trì Chước Chước kinh hoàng bịt mồm, nàng không ngờ chưởng quầy này biết tên thủ lĩnh.
Thiết Tâm Nguyên vẫn bình tĩnh như không, mấy ngày qua y mua bán tưng bừng như thế, không có người chú ý mới lạ, chú ý rồi người ta phải điều tra thân phận thôi, chắp tay hỏi:” Chưởng quầy có biết Lý Thừa Phong ở đâu không?”
“ Ai chẳng biết, nhưng người muốn lấy đầu ông ta đi đổi tiền đều chết rồi.”
“ Ta không thiếu tiền.”
“ À đúng thế, quan phủ Đại Tống là những người nhiều tiền nhất thiên hạ rồi, ngươi chính là viện binh mà Úy Trì luôn mong đợi à?”
Thiết Tâm Nguyên cười khổ, không nghĩ chuyện này ai ai cũng biết, nực cười cho đám đại lão Đại Tống còn làm trò thần thần bí bí, tình báo sai lệch chẳng trách mà nhiệm vụ thất bại, sảng khoái gật đầu:” Đúng thế, ta chính là viện binh của họ.”
Chẳng ngờ chưởng quầy nhìn bầu trời một lúc, nước mắt chảy ròng ròng, giọng nghẹn ngào:” Năm mươi năm trước nếu có viện binh như ngươi, Đức vương tung hoành sa mạc lập nên quốc gia rộng lớn. Hai mươi năm trước nếu có viện binh như ngươi, Đức vương sẽ không bị bao vây tứ phía, huyết chiến mà chết.”
“ Nay muộn rồi, chiến sĩ nước Vu Điền đã tổn thất gần hết, bách tính nước Vu Điền không còn sức chiến đấu nữa.”
“ Sao giờ này các ngươi mới tới?”
Nghe những lời chất vấn đẫm lệ đó, Thiết Tâm Nguyên chỉ biết im lặng, còn Úy Trì Chước Chước mau nước mắt đã khóc ngon lành.
Năm mươi năm trước Đại Tống vừa trải qua một cuộc chiến kéo dài, đang cùng Khiết Đan ký hiệp ước Thiền Uyên, tình hình nguy cấp tới mức vô số sĩ đại phu kiến nghị hoàng đế rời đô qua Trường Giang, ai rảnh để ý tới Vu Điền cách đó ngàn dặm.
Hai mươi năm trước hoàng đế đang cùng văn võ toàn triều giận dỗi nhau vì chuyện lưỡng cung thái hậu, hoàng đế trẻ thề phải cho mẹ đẻ mình lễ nghĩ quy cách cao nhất thiên hạ, quan viên thì đồng lòng bảo vệ quy củ khỉ gió nào đó, ai thèm quan tâm Vu Điền có đang đánh nhau không?
Còn bây giờ vì xuất hiện tên quỷ xui xẻo tên Thiết Tâm Nguyên cho nên người ta mới thuận tiện đưa cho chiếu thư, an ủi người Vu Điền đã vào tuyệt lộ ....
Chỉ là liên quan quái gì tới lão già này mà khóc như đúng rồi!
Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn đá lão ta một phát.
Chưởng quầy này là người Ba Tư, Thiết Tâm Nguyên dọc đường đã học cách phân biệt rồi các tộc người phía tây rồi, bất kể từ mái tóc xoăn xoăn màu hạt dẻ, sống mũi cao hơi khoằm xuống hay con ngươi xám, đều chứng tỏ ông ta là người Ba Tư tiêu chuẩn.
Một người Ba Tư thì đi phẫn nộ thay cho Lý Thừa Phong làm cái mẹ gì? Dư nước mắt à?
Thấy Úy Trì Chước Chước khóc cho bằng thích, Thiết Tâm Nguyên huých vai hỏi nhỏ:” Cô quen người này không?”
“ Không quen!”
Thiết Tâm Nguyên thua luôn, linh cảm chuyện này chẳng hay ho gì đâu, thế nên khi chưởng quầy gạt nước mắt mang điêu linh tiễn ra, y dứt khoát không động vào, chỉ sợ cầm vào tay người ta bắt mua.
“ Chỉ khi nào ngươi mua binh khí của lão phu mới chứng tỏ nước Tống thực lòng muốn giúp Úy Trì Thừa Phong.” Chưởng quẩy vừa nói lời tình nghĩa vừa cắt cổ nghĩa tình:” Mỗi mũi tên một kim tệ.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Đoạn Tây Vực này thích lắm, vì không dính dáng nước Oa, Triều Tiên hay Mông Cổ gì đó giống bao truyện lịch sử thông thường, đây như một mảnh đất hoàn toàn mới.