Kỵ sĩ nô lệ chỉ còn mười người, tám người đã xông vào trận địch, bị vô số người Tây Hạ bám lấy, băm thành thịt vụn.
Đám quân hỗn tạp của người Ba Tư lúc đầu đấu chí ngùn ngụt, nếu chiến sự thuận lợi, họ có thể làm được những chuyện thường ngày không làm nổi.
Thế nhưng một khi chiến sự rơi vào giằng co, dần dần tính mạng sẽ chiến thắng sự kính ngưỡng với thiên thần.
Sắc mặt Mục Tân không dễ coi chút nào, ông ta không ngờ gặp phải sự kháng cự cương quyết đến mức này.
Kỵ sĩ Ba Tư đã thương vong quá nửa.
Loan đao kỵ sĩ nô lệ đã xuất hiện vết nứt, sau một đợt kháng cự lang nha bổng, cuối cùng cũng gãy làm đôi, một thanh trường thương mé bên đâm ra, xuyên thấu người hắn.
“ Chết đi!”
Không biết ai gầm lên, võ sĩ Tây Hạ kết liễu kẻ địch cường đại, một đám người đấm giáp ngực hú lên như chó sói, biến trận từ dàn hàng thành hình mũi tên.
Con ngươi Mục Tân co lại, người Tây Hạ biến thủ thành công rồi, ông ta định ra lệnh kỵ binh Ba Tư lùi lại kết trận, dùng trường cung tiêu hao địch thì tên thủ lĩnh sa đạo A Mã Nhĩ dũng mãnh lao thẳng vào đầu trận mũi tên.
Dẫn đầu võ sĩ Tây Hạ là tráng hán thân hình khôi vĩ gấp rưỡi người thường, cười gắn xông tới năm bước, đặt ngang trảm mã đao dài sáu xích, chuôi đao buộc vào đai hông, người xoay tròn, đao lao đi như tia chớp bạc.
A Mã Nhĩ hét lên, rạp người xuống lưng ngựa, đao đó mang uy thế long trời lở đất không phải con người có thể đỡ được.
Đầu chiến mã bay đi cùng với mũ trụ và mảng da đầu của A Mã Nhĩ, người hắn rơi xuống đất như quả cân, hai thanh trường mâu xuyên qua vai, nhấc bổng lên thị uy với kỵ binh Ba Tư phía sau ...
Mục Tân tận mắt chứng kiến cái chết của A Mã Nhĩ nhìn thấy có tên sa đạo quay đầu ngựa, lập tức phát lệnh rút lui, sau đó không chút do dự phóng vào hoang mạc tối đen.
Chân trời đã có ánh sáng lờ mờ, mặt trời sắp lên rồi.
Hơn ba nghìn kỵ binh mang tinh thần thánh chiến, tập kích hơn nghìn người, hơn nữa tập kích thành công, ông ta không thấy có sai lầm nào trong chiến lược, tất cả đều chiến đấu anh dũng.
Trận chiến này tuy giành được thắng lợi nhất định, nhưng không thắng lợi hoàn toàn, thành Sa Châu bị hủy, Lôi Âm tự không còn, người Tây Hạ bị tàn sát ... Đáng lẽ là lúc mình tuyên dương vinh diệu của thiên thần thì mình lại bỏ chạy.
Chẳng lẽ lý luận của Hoắc Tang mới là đúng? Muốn chinh phục một chủng tộc thì phải chinh phục từ linh hồn?
Mà linh hồn là lĩnh vực chỉ thần mới can thiệp được.
Thiên thần, hãy cho tôi tớ trung thành này một chỉ dẫn, dù chỉ là dấu hiệu nhỏ nhoi nhất.
Khi mặt trời mọc lên, Mục Tân thành kính quỳ lạy về phía thánh thành, lần này ông ta thành kính hơn bất kỳ lần nào, nhưng không có được một lời gợi mở nào mà càng thêm hoang mang.
Đằng sau ông ta có tiếng quát tháo, quay đầu thấy thân vệ Cư Lỗ Sĩ của mình chỉ trích ba kỵ sĩ nô lệ.
Mục Tân chẳng thèm để ý, chỉ kỵ sĩ bách chiến bách thắng mới được tôn kính, còn kẻ thất bại lại còn bị thương không đáng một đồng, là thứ nô lệ thấp kém thôi.
Tiếp tục lên chiến mã hướng về phía Dương Quan, muộn nhất là tối ngay phải rời khỏi địa giới Tây Hạ, nếu không Tây Bình quân sẽ giết hết toàn bộ người Ba Tư và A Rập, đóng lên cọc thị chúng.
Người đi theo ngày càng ít, khi Mục Tân tới phong hỏa đài thấy đội lạc đà của mình, bên cạnh chưa tới một trăm người, những người khác đã về đội lạc đà của mình, đám sa đạo biến mất ngay từ trên chiến trường.
Biết Thiết Tâm Nguyên và Hứa Đông Thăng tới Dương Quan dò đường, Mục Tân yên tâm.
Thiết Tâm Nguyên chẳng qua là một vật thí nghiệm của Hoắc Tang mà thôi, trước đó ông ta không quá coi trọng thiếu niên này, tuy y thể hiện được trí tuệ hơn người, nhưng ở Thánh Thành không thiếu.
Những người bị thương đều được đưa lên lạc đà, không ai để ý tới ba kỵ sĩ nô lệ bị thương cực nặng.
Bọn họ không oán trách, lặng lẽ giúp đồng bạn băng bó vết thương, dùng thừng buộc sau lưng mình, đi theo đội lạc đà, bọn họ chỉ còn sáu người thôi, mười hai người bỏ mạng ở Lôi Âm tự.
Cư Lỗ Sĩ báo một tin làm Mục Tân nhíu mày.
Sau khi Lôi Âm Tự bị tập kích, một chiếc phong hỏa đài đã nổi lang yên, không biết rốt cuộc có truyền tới Qua Châu hay không, ông ta không thể không phòng bị, đội ngũ tăng tốc, toàn bộ hàng hóa không cần thiết phải vứt bỏ.
Kỵ sĩ nô lệ thà vứt túi nước chứ không bỏ đồng bọn, bất kể đám người Ả Rập chửi bới ra sao cũng không thỏa hiệp.
Mục Tân nhìn kỵ sĩ toàn thân thương tích cùng chiến mã kiệt quệ, lệnh:” Xuất phát, nếu chúng không theo kịp thì đó là ý của thiên thần.”
…
Thiết Tâm Nguyên và Hứa Đông Thăng chờ đợi ở Dương Quan cũng nơm nớp lo sự, đêm qua lờ mờ nhìn thấy ánh lửa lập lòe ở phong hòa đài truyền đi.
Hẳn là gửi cho Qua Châu.
Phong hỏa đài ở biên quan có cái đã hoang phế, có cái vẫn phát huy tác dụng.
Thân là người vô tội nhất trong cuộc chiến, Thiết Tâm Nguyên không hề muốn ở lại chỗ nguy hiểm này đón Mục Tân, ngay khi nhìn thấy tín hiệu ở phong hỏa đài là y chỉ muốn thu thập hành lý chạy ngay, nhưng Hứa Đông Thăng bất kể thế nào cũng không cho.
Sau khi cãi nhau một hồi, Hứa Đông Thăng sai năm phó dịch lên đường tới hướng Qua Châu, chỉ cần phát hiện ra thám báo Tây Hạ là đốt phong hỏa đài, sau đó đồng loạt chạy tới Y Ngô Châu.
Thời gian dần trôi đi, ở lại thêm giây phút nào là nguy hiểm thêm chừng ấy, Thiết Tâm Nguyên hậm hực dùng thìa xúc cháo trong hộp sắt cho vào miệng, phát tiết lên ăn uống.
“ Mục Tân tiếc hàng hóa à? Vì chút tiền tài mà hại toàn bộ mọi người thì còn là trưởng lão trí tuệ cái chó gì?”
Hứa Đông Thăng thở dài:” Ngươi đóng giả học sinh ngoan rồi thì phải làm tới cùng, đừng lộ nguyên hình giữa chừng, hai chúng ta không có lựa chọn, đừng nghĩ Mục Tân ở Sa Châu thì không làm gì được người nhà của chúng ta. Ông ta già rồi, đợi ông ta chết là chúng ta được giải thoát.”
Thiết Tâm Nguyên ném hộp sắt đi:” Ta thấy dù chúng ta chết rồi, lão già cực kỳ chú ý tới dưỡng sinh đó cũng vẫn sống khỏe phây phây, mấy tháng qua ta tìm cơ hội hạ độc mà chẳng có.”
Hứa Đông Thăng cười nhạt:” Ngươi chỉ mấy tháng, lão tử kiếm cơ hội sáu năm rồi mà không có.”
Nói tới đó lấy từ trong lòng ra một cái hồ lô to bằng ngón tay ném cho Thiết Tâm Nguyên:” Ngươi nhiều cơ hội hơn ta, cầm lấy khiên cơ dược, không nắm chắc mười phần đừng ra tay, thuốc này có cái lợi, người trúng phải toàn thân co rút, miệng không thể nói, tay chân không thể động đậy, dù biết ngươi ra tay cũng chẳng làm gì nổi. Chứ tỳ sương trong bọc hành lý của ngươi giết chuột còn được, giết Mục Tân thì khỏi mơ.”
Thiết Tâm Nguyên cầm lấy cái hồ lô mân mê:” Sao ông không ra tay, nói thật đi, đừng lấy mấy chữ không có cơ hội đối phó với ta.”
Hứa Đông Thăng cười khổ:” Nếu ta nói là không nỡ thì ngươi tin không?”
“ Tin, nếu nhất định muốn tìm một cấp trên thì một người quyền cao chức trọng, hiểu đời như Mục Tân là lựa chọn tốt.” Thiết Tâm Nguyên gật mạnh đầu:
“ Đúng thế đấy, không có ông ta, Hứa Đông Thăng này có lẽ vẫn chỉ là một lạc đà khách nghèo rớt. Nếu không phải đám người đó cứ lấy tính mạng người nhà ta ra uy hiếp thì đi theo họ cũng không tệ.” Đang nói chuyện Hứa Đông Thăng thình lình đứng dậy, mắt nhìn chằm chằm về phía Sa Châu thúc giục: “ Mau mau chuẩn bị, dám Mục Tân tới rồi.”