Thiết Tâm Nguyên đại biểu chủng tộc có số lượng ít người nhất ở Thanh Hương cốc, nhưng cường hãn nhất, có nhiều tiền và lương thực nhất, nắm trong tay lực lượng vũ trang mạnh nhất, y là chủ nhân nơi này, mỗi lời nói của y đều là mệnh lệnh tối thượng, không tranh cãi không nghị luận, thế nên bọn họ không thể không thay đổi thói quen, học tập hành vi giống y.
Điểm đột phá mà Thiết Tâm Nguyên lựa chọn là thứ mà không ai có thể bỏ qua hàng ngày, là ăn, nên sai người chế tác rất nhiều đũa và bát gỗ.
Mỗi người trong Thanh Hương cốc đều được phát cho một đôi đũa một cái bát, là quý tộc trong người Tống, y không cho nô lệ của mình thò tay đen xì xì nhét thức ăn vào miệng, cái tay nào cũng không cho.
Y học theo cách giáo dục của Mục Tân, nếu không dùng được hai cái que gỗ lùa thức ăn vào miệng thì không cho ăn nữa.
Thành ra mỗi khi Thanh Hương cốc ăn cơm là Thiết Tâm Nguyên rất có cảm giác thành tựu, nhìn thấy những đứa bé cởi chuồng cũng có thể dùng đũa gắp thức ăn, y hài lòng cho thêm ít thức ăn.
Vì thế chẳng bao lâu đám trẻ con ăn dùng đũa cực kỳ thuần thục, người lớn tất nhiên càng như thế, thậm chí đũa ban đầu được cấp đều vứt đi rồi, bọn họ tự làm cái que riêng hợp với tay mình, lại còn trang trí cho thật đẹp.
Đám Thiết Nhất có đôi bàn tay rất linh hoạt, vì thế chỉ cần hai ngày thôi đã dùng đũa ăn cơm thuần thục, dễ dàng gắp được cả đỗ rang ăn.
Cạc Cạc thì thảm, à phải nói thêm tiểu dã nhân có tên rồi, là Thiết Cạc Cạc, vì cái điệu cười của nó như vịt kêu nên Thiết Tâm Nguyên liền đặt cho nó cái tên này. Thằng nhãi này ăn nhiều ăn nhanh quen rồi, mỗi lần ăn hận không thể dùng cả hai chân đút thức ăn vào miệng, bê một bát thức ăn lớn mà không cách nào ăn cho thoải mái được, làm nó vô cùng thống khổ.
Không dám dùng tay bốc, nếu không roi trong tay Thiết Tâm Nguyên sẽ quất xuống không chút nương tình ...
Thực ra sâu xa hơn trong việc làm này của Thiết Tâm Nguyên là vì lương thực kiếm được không đủ ăn nữa, lúa mạch chưa chín, đi săn bắn hay chăn nuôi đều không đủ, ngay cả đánh cướp cũng không được là bao. Y đã phải dùng tới lương thực Mục Tân để lại, nhưng y dùng một cách hạn chế, bởi vì trước mắt không cách nào kiếm nhiều thức ăn hơn, không thể cứ vậy lấy ra được.
Ăn bằng đũa là biện pháp trì hoãn, nhưng không được bao lâu.
Bởi thế cần nhiều biện pháp hơn.
Những nô lệ ban đầu không thể gọi là nô lệ nữa, có nô lệ nhà ai được phép mang cung tiễn ra ngoài đi săn, ra ngoài đánh cướp, có nô lệ nhà ai buổi tối có thể chui vào nhà của riêng mình, cùng lão bà của riêng mình làm vài chuyện vui vẻ.
Mỗi ngày cùng nhau ăn cơm đã gắn bó những người này lại với nhau.
Đám võ sĩ lưu lãng mới bị bắt về thì sống cực thảm, Thiết Tâm Nguyên không cần những kẻ này, chẳng ai đi huấn luyện đám người giết chóc vì tiền thành tộc nhân chân chính, đây căn bản là đàn sói không thuần nổi, bọn chúng thành đối tượng nô dịch chủ yếu.
Sơn cốc muôn vàn việc phải làm, chỗ nào cũng cần nhân thủ, đám võ sĩ này dưới sự giám sát của lão nhân Thanh Hương cốc, làm những công việc nặng nhọc nhất.
Lưỡi cày ngựa kéo làm cho việc trồng trọt trở nên dễ dàng hơn nhiều, trong cốc cứ chỗ nào trồng cấy được là Thiết Tâm Nguyên không lãng phí, đất mùn ở nơi này quả thực là quá màu mỡ, lại chưa từng trải qua canh tác, về chất đất mà nói, cái gọi là ruộng thượng đẳng của Xảo trang chỉ là trò cười mà thôi.
Trong đại mạc, không phải gươm đao chiến mã hay lạc đà, lương thực mới là vũ khí lợi hại nhất.
Lão tộc trưởng kia chẳng qua miễn cưỡng duy trì người trong sơn cốc không chết đói mà tác oai tác quái hơn hai mươi năm.
Mỗi năm mùa đông tới với chủng tộc hoang mạc mà nói là tai họa, lương thực không đủ ăn, bọn họ đuổi những người thừa khỏi tộc, để mặc họ chết bởi lang sói hoặc đói lạnh.
Chỉ cần lương thực được mùa, Thiết Tâm Nguyên dám tự tin phát triển nhân số trong Thanh Hương cốc lên một vạn trước mùa đông mà không lo thiếu lương thực.
Y tuyên bố như vậy trước tất cả mọi người trong sơn cốc, chỉ cần lúa mạch chín, chúng ta không sợ đói nữa. Thế là những ruộng lúa mạnh trở thành thứ quý giá nhất trong sơn cốc, trẻ con cấm chỉ bén mảng tới gần, người lớn cứ có chút rảnh rỗi chạy ra ruộng, nhổ cỏ, bắt sâu, xem đủ nước không, chăm sóc từng cái cây còn quá chăm sóc bản thân.
Đó là thủ đoạn thứ hai của Thiết Tâm Nguyên, rùng ruộng trói chân bọ họ, tin rằng cho dù nhất thời trong sơn cốc có đói kém một chút sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn, vì Thiết Tâm Nguyên cho họ thấy một tương lai tươi đẹp.
Thứ trước kia họ chưa từng có.
Thanh Hương cốc chỉ là điểm khởi đầu mà thôi.
Khi có đủ người, đủ lương thực, đủ vũ khí, Thiết Tâm Nguyên sẽ tới bình nguyên Cáp Mật, dựa vào sông Cáp Mật cùng với đất đai màu mỡ do bão đen vừa mang tới, tranh thủ trước khi người Khiết Đan quay lại, Thiết Tâm Nguyên lập nên quốc gia của mình.
Sau khi đững vững chân, Thiết Tâm Nguyên sẽ đón mẹ và đám huynh đệ tỷ muội tới đây.
Hoành Sơn tuy tốt, nhưng bị kẹp giữa Đại Tống và Tây Hạ, bất kể thế nào cũng không phát triển nổi, chỉ cần làm chỗ ẩn thân là tốt lắm rồi.
Bởi vậy càng chăm sóc Thanh Hương cốc thật tốt, gốc có vững thì đại thụ mới có thể vươn lên chọc trời.
Mỗi sáng sớm Thiết Tâm Nguyên đều ngồi trên cái ghế dưới cây cổ thụ ở giữa Thanh Hương cốc, tay cầm sách, đọc sách vừa uống trà.
Mỗi người đi qua đều cúi chào thật sâu rồi mới đi làm việc của mình, trong mắt bọn họ, Thiết Tâm Nguyên là chủ nhân nhân từ, vô tư, nhất là cuốn sách trong tay y càng khiến người ta kính sợ.
Nó đại biểu cho trí tuệ.
Ai có thể ngờ rằng cương đao bẻ gãy, mài đi một chút có thể phá được lớp đất cứng như đá, hai con ngựa và một người thôi là trong một tháng khai khẩn được toàn bộ số đất mà cả tộc một năm không làm xong, đây là thần tích.
Tôn kính trí giả là truyền thống từ lâu của người Tây Vực.