“ Ra thế.” Thiết Tâm Nguyên giúp Mã Hi Mỗ cho tiền vào túi, hỏi:” Ngươi mất hai ngón chân, chắc không còn làm được chiến sĩ nữa phải không?”
Mã Hi Mỗ thương cảm thở dài:” Đây có lẽ là lần cuối cùng ta gửi tiền về nhà rồi.”
“ Mã Hi Mỗ đừng thất vọng, ngươi là một người thành thật, đây là ưu điểm của ngươi, một số ngành nghề thành thật còn quý hơn vàng, ngươi đã có ưu điểm như thế sao không tận dụng.” Thiết Tâm Nguyên cổ vũ:
“ Chỉ thiên thần mới thích người thành thật thôi, Cáp Lý Phát và các đại thần đều không thích.”
“ Trưởng lão sẽ thích, nếu ngươi cầu xin trưởng lão trí tuệ đảo bảo cho ngươi, sau đó dẫn các huynh đệ bị thương chuyên môn làm nghề đưa tiền và các thứ khác qua sa mạc, ta tin sẽ có đủ lợi ích để ngươi nuôi sống gia đình.”
Mã Hi Mỗ ngồi ngây một lúc, sau đó hoan hỉ ôm lấy Thiết Tâm Nguyên:” Tháp lợi ban giỏi quá, tháp lợi ban giỏi quá, ta tin ngươi nhất định kế thừa được trí tuệ của trưởng lão để thành trưởng lão trí tuệ mới, thiên thần ơi, ngươi thật thông minh.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ cánh tay chắc khỏe của hắn:” Buông ta ra nào huynh đệ cường tráng, để ta đi xem trưởng lão có rảnh không, sau đó các ngươi hãy cùng đi cầu xin trưởng lão.”
Mã Hi Mỗ lập tức buông Thiết Tâm Nguyên ra, reo hò đi đem tin vui báo cho đồng bạn:” Ta nhất định kiếm cho con ta một sản nghiệp lớn, để nó không phải chọn thê tử từ nô lệ nữa ...”
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu, cảm giác lựa chọn của mình là sai, tìm tới một tên to mồm như thế, chẳng biết hắn có gánh vác được trọng trách kiến thiết con đường bưu chính mà mình muốn không.
Đến giờ ăn tối, Thiết Tâm Nguyên mang mỳ tới tìm Mục Tân, tâm tình của ông ta không tệ, ăn rất nhiều, đặt bát xuống:” Mã Hi Mỗ đã nói với ta rồi, vì sao ngươi không tìm A Lạp Đinh làm việc này?”
“ Học sinh đi tìm A Lạp Đinh rồi, nhưng A Lạp Đinh không hứng thú, lão sư cũng biết, cả ngày hắn mặt khó đăm đăm rất khó nói chuyện.” Thiết Tâm Nguyên cười khổ:
Mục Tân lắc đầu:” Thế gian này nhiều kẻ tầm nhìn hạn hẹp, không ngờ A Lạp Đinh mà ta luôn đánh giá cao cũng là người như thế. Một chuyện làm ăn tốt là xem tiền đồ có thể làm lâu dài không, có tiềm năng phát triển không, chứ không phải nhìn xem lợi nhuận trước mắt đem lại bao nhiêu.”
“ Chuyện nươi nói rõ ràng có thể phát triển cực lớn, đến khi đó người nắm quyền lực chủ yếu sẽ không kém gì một tiểu cáp lý phát.”
“ A Lạp Đinh luôn muốn cơ hội để leo lên tầng lớp cao hơn, vậy mà cơ hội ở trước mắt, hắn lại bỏ qua. Giống như thiên thần nói, có nhứng người nằm trên đống cát cũng có chà là rơi vào đầu, người leo lên cây chỉ tìm được lá. A Lạp Đinh đã bỏ qua cơ hội, tức là thiên thần không muốn hắn làm, vậy thì chọn Mã Hi Mỗ đi, ta đã cho hắn mọi thứ hắn cần, còn lại xem năng lực của hắn ra sao?”
Thiết Tâm Nguyên vâng một tiếng rồi ngoan ngoãn ngồi ở cửa, y nhìn thấy ánh mắt của Mục Tân luôn hướng về phía cửa sổ, dù lúc nói chuyện với mình cũng thế.
Cửa sổ ở sa mạc thường mở ở hướng khuất gió, nên nhìn qua cửa số chính là phía đông.
Nói đó có Thiên Sơn tuyết trắng ngần.
Mặt trời đã hạ xuống đường chân trời, hoang mạc mịt mờ, còn Thiên Sơn tắm trong hoàng hôn, biến thành màu hoàng kim.
Cảnh bên ngoài được khung cửa sổ biến thành bức sơn dầu tuyệt đẹp.
Thiết Tâm Nguyên đoán thứ Mục Tân chờ đợi có liên quan tới đại hán rậm râu kia, vì sáng hôm nay, Mục Tân đã chọn ra những người có võ công cao nhất trong đội, bao gồm Mạnh Nguyên Trực.
Mặc dù không biết A Lạp Đinh chuẩn bị cho họ thứ gì, nhưng cực kỳ quen thuộc mùi dầu hỏa, Thiết Tâm Nguyên đoán Mục Tân muốn phóng hỏa.
Phòng bị bóng tối nhấn chìm, Mục Tân không thắp nến như mọi khi, cùng Thiết Tâm Nguyên ngồi trong bóng tối.
Giọng nói hơi khàn thong thả vang lên:” Từ rất lâu trước kia, đạo sư của ta nói, nhân tâm mới là thứ khó đo lường nhất. Nhưng nhân tâm có thể thống qua nhiều nhân tố bên ngoài tác động, dẫn dắt, ta tin tưởng điều đó.”
“ Mấy chục năm sau ta vẫn tin, chỉ là về phần kết quả có chia rẽ nho nhỏ. Đạo sư muốn bọn ta thân là trí giả, lấy khống chế làm mục đích, lấy mềm dẻo làm thủ đoạn, người nói, dưới ánh sáng trí tuệ, mọi bóng tối đều phải lộ nguyên hình.”
“ Nhưng ta cho rằng mềm mỏng hay khống chế đều không có kết quả tốt, hơn nữa quá tốn thời gian và tinh lực, với kẻ địch, để chúng chết đi là tốt nhất.”
Thiết Tâm Nguyên dè dặt hỏi:” Lão sư, kẻ địch của chúng ta hôm nay là ai?”
“ Lương thực của người Khiết Đan.”
Ra là vậy, kế độc không gì bằng tuyệt lương.
Hoang mạc mênh mông, chẳng mấy chỗ trồng được lương thực, dù có ít đất đai trồng trọt được, quá nửa cũng bị gió thổi đi, thành cao nguyên đất vàng.
Y Ngô Châu được gọi là ốc đảo cũng tương đối mà thôi, mùa đông khốc liệt, mùa xuân nhiều gió, mùa hè nắng mạnh, mùa thu sương giá, cơ bản không phải nơi thích hợp cho cây nông nghiệp sinh trưởng.
Thời tiết quái dị, đất đai cằn cõi, thêm vào kỹ thuật canh tác lạc hậu ngàn đời không thay đổi, đừng nói tới trâu cày, cái cuốc cũng không có, dùng thứ giống giáo chọc đất rồi thả hạt giống xuống, thế nên thu hoạch một mẫu chẳng bằng ruộng hạ đẳng của Đại Tống, chỉ hơn chỗ lấy diện tích bù thu hoạch.
Điều kiện như thế mà Y Ngô Châu còn phải cung ứng lương thực cho đại quân Khiết Đan phân tán trên sa mạc.
Nếu Mục Tân đốt lương thực, người gặp họa cuối cùng là bách tính mà không phải quân đội, vì quân đội là cơ cấu cường lực, chỉ cần cần thiết, họ dùng đao thương đoạt lấy.
Quyết định của Mục Tân không phải chuyện mà Thiết Tâm Nguyên có thể can thiệp, mà y cũng không đi can thiệp, loạn thế là chiến trường của chuyên gia âm mưu.
Nếu quốc thái dân an, Thiết Tâm Nguyên không có cách nào quật khởi.
Giống như Tô Tần, Trương Nghi, nếu bọn họ không sinh ra ở thời Chiến Quốc, dù miệng lưỡi có lợi hại tới mấy, Hợp Tung Liên Hoành chẳng xuất hiện, chuyện mang ấn tín quốc tướng sáu nước chỉ xuất hiện trong mơ thôi.
Truyền giáo cần có hoàn cảnh hỗn loạn, con người chỉ khi tuyệt vọng được cứu vớt, mới một lòng đi theo đáng cứu thế, mới tin tưởng giáo nghĩa mà người cứu vớt họ thờ phụng.
Sức mạnh của thần luôn lấy từ trên người nhân loại, dù tôn giáo nào cũng thế.
Ở điểm này Thiết Tâm Nguyên và Mục Tân không hề có xung đột về lợi ích, một mong muốn nắm lấy quyền lực thế tục, một muốn dùng quyền lực thế tục củng cố uy nghiêm của thần linh.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Ngân Hồ có một thứ mà tất cả truyện khác của Kiết Dữ 2 không có, đó là một nhân vật phản diện đủ tầm, mình thấy Mục Tân phần nào hơi giống Thanos, mang niềm tin sai lệch biến việc tốt thành xấu.