Bất kể lúc nào Thiết Tâm Nguyên tới tìm Hứa Đông Thăng thì ông ta cũng ở trên giường, bên cạnh luôn có một hoặc vài vũ cơ chẳng hiểu chủng tộc nào.
Quen bị làm phiền rồi rồi, Lão Hứa chẳng lịch sự nữa, đầu vẫn gối lên ngực một vũ cơ, cầm cốc rượu hỏi:” Lại sao nữa?”
“ Ông nói đám kỵ sĩ kia không biết chữ? Chắc chứ?”
Hứa Đông Thăng đã chán khuyên Thiết Tâm Nguyên bỏ sở thích quái đản là đi trêu chọc đám kỵ sĩ kia rồi: “ Nói rồi mà ngươi không chịu tin, Mã Mộc Lưu Khắc trong tiếng Ba Tư là tài sản, không phải chúng không biết chữ mà là các tướng quân quý tộc không cho chúng biết chữ, một tên câm không biết chữ mới giữ được bí mật.”
“ Thế thì làm sao chúng truyền tin được?” Thiết Tâm Nguyên lại hỏi:
Hứa Đông Thăng cười khẩy: “ Ta sở dĩ cho chúng chùi giày là vì không coi chúng là người, mà chỉ như thứ vũ khí. Chúng có tai, nghe được lệnh xung phong là đủ, ai cần chúng truyền tin.”
“ Vậy sao chúng qua được sa mạc mà tới Sa Châu?”
“ Tất nhiên là có người dẫn đường ... Á, tiểu tử này dụ ta, mau xéo đi.” Biết mình lỡ lời Hứa Đông Thăng quay đầu vùi hẳn mặt vào ngực vũ cơ làm trò không biết thẹn.
"Lão hồ ly này cố ý tiết lộ cho mình." Thiết Tâm Nguyên rời phòng lẩm bẩm, loại như Hứa Đông Thăng làm sao có khả năng lỡ lời.
Giờ phòng Mục Tân không có người khác sạn, bất kể là vũ cơ, hỏa kế hay chưởng quầy cực kỳ ân cần với ông ta vào, cả Thiết Tâm Nguyên cũng không được vào nữa.
Thế nên Thiết Tâm Nguyên chỉ còn cách ra tay từ tên kỵ sĩ biết đọc sách, đến thái giám trong hoàng cung còn sinh dục vọng nữa là.
Người tuyệt tình tuyệt dục căn bản là không tồn tại, nếu có thì là kẻ điên.
Bất kể là hỉ nộ ái lạc hay ái hận tình thù đều là dấu hiệu của con người, có tình cảm đó mới là người, nếu không thì là cục đá.
Mà nơi nào có áp bức, nơi ấy nhất định có phản kháng, Thiết Tâm Nguyên tin những kỵ sĩ kia có khao khát giao lưu với người khác.
Ở Đông Kinh, Thiết Tâm Nguyên đã cùng hồ ly mở ra giao tiếp giữa người với thú, hơn mười năm sống bên nhau, hồ ly cơ bản hiểu được Thiết Tâm Nguyên muốn nói gì, đôi khi một động tác thôi là nó hiểu.
Nhớ tới hồ ly, mũi Thiết Tâm Nguyên cay cay, thèm đá nó một cái vô cùng.
Lại có quả táo bay tới chỗ kỵ sĩ.
Chuyện này xảy ra quá nhiều lần, kỵ sĩ kia đưa tay chộp luôn cho vào miệng ăn, thế là Thiết Tâm Nguyên cười như con hồ ly.
Vạn sự chỉ cần có mở đầu, bất kể là tốt hay xấu nó sẽ tiếp tục.
Sau khi hai kỵ sĩ đều ăn táo, tiếp nhận thiện chí của mình, Thiết Tâm Nguyên ngồi ở hành lang ngắm tuyết rơi lả tả, dùng tiếng Ả Rập đọc bài ngày hôm nay.
“ Ánh chớp gần như đoạt mất thị giác của bọn họ, mỗi khi có chớp lóe lên soi đường, bọn họ tiến lên, khi trời tối, bọn họ dừng lại. Nếu như thiên thần muốn đoạt thính giác và thị giác của họ thì đã không ban cho họ đôi tai và cái miệng ...”
Thiết Tâm Nguyên vừa đọc vừa len lén nhìn kỵ sĩ đứng canh, phát hiện ra bọn họ nghe rất chăm chú, hơn nữa sau cửa sổ cũng có bóng người.
Thế nên y tiếp tục đọc vang vang như trẻ con tập đọc, đọc vừa to lại vừa chậm cứ như phải đánh vần.
Từ đó mỗi ngày Thiết Tâm Nguyên đọc sách một canh giờ, khi thì y đọc kinh văn, khi thì đọc chuyện, khi thì kể những câu chuyện cười do mình bịa ra, đến y còn thấy buồn cười mà đám người đó cứ trơ trơ.
Có một hôm Thiết Tâm Nguyên đang đọc quyển truyện liên quan tới báo ân thì ngoài khách sạn có tiếng huyên náo truyền vào.
Một tên béo lùn mặc giáp vào khách sạn tuôn ra một tràng tiếng Tây Hạ.
Mục Tân nghe thấy từ viện tử của mình đi ra, lạnh lùng nhìn giáp sĩ, phẩy tay như đuổi ruồi.
Kỵ sĩ gác cửa song song đi tới, nhẹ nhàng tránh nắm đấm của giáp sĩ, bắt được tay hắn, hai nắm đấm đeo vòng sắt đồng loạt đấm thẳng mặt tên võ sĩ.
Thiết Tâm Nguyên quay đầu đi, y không muốn nhìn cảnh bi thảm ấy.
Rầm một cái, Thiết Tâm Nguyên thấy giáp sĩ nặng hơn hai trăm cân kia đã nằm lăn lóc ngoài đại môn, hai kỵ sĩ về chỗ ban đầu, một trong số họ trên vai dính con ngươi trắng nhờ nhờ, khỏi nói cũng biết chủ nhân nó đang nằm kia như đống thịt nát.
Mục Tân cười lạnh một tiếng rồi đi về viện tử của mình.
“ Chúng ta cũng nên chuẩn bị chiến đấu đi chứ?” Thiết Tâm Nguyên tóm lấy Hứa Đông Thăng giờ mới chạy ra:
“ Trưởng lão không phải người lỗ mãng, làm như thế là vì chắc chắn thành chủ không dám làm gì chúng ta.”
“ Sao ông biết?”
“ Cái gì nên biết ta đều biết, cái không nên biết thì chẳng biết gì hết?”
Thiết Tâm Nguyên lần nữa giữ ông ta lại:” Thế cái gì nên biết, cái gì không nên biết?”
“ Hôm nay nên ngủ với ba nữ nhân, đó là thứ ta nên biết.” Hứa Đông Thăng thấy Thiết Tâm Nguyên còn chưa cam tâm, nổi cáu nói thêm:” Trưởng lão muốn Sa Châu thành chủ làm môn hạ cùng với mấy ngày qua ngươi đọc sách cho kỵ sĩ nghe là chuyện không nên biết.”
Thiết Tâm Nguyên thích nhất Hứa Đông Thăng dùng loại phương thức tức tối này nói chuyện với mình.
Điều này chứng tỏ ông ta đang phải làm chuyện mình không muốn làm, vì như Mục Tân đang kiệt lực thuyết phục thành chủ Sa Châu gia nhập bản giáo.
Ánh sáng thiên thần không đâu không có.
Xúc tua thiên thần không đâu không vươn tới.
Có điều trên thế giới luôn có kẻ cố chấp mê muội không muốn tắm dưới vinh quang của thiên thần. Nếu thánh văn tuyệt diệu của thiên thần không thể khiến con cừu lạc đường quay về lối cũ, vậy lưỡi kiếm của thiên thần sẽ cho bọn chúng biết đâu là lựa chọn chính xác.
Đó là kinh nghĩa mà Thiết Tâm Nguyên được học.
Lòng không kìm được mừng rỡ mừng rỡ, nhìn ra rồi, đây là lần đầu tiên có thể nhìn thấu phần nào con người thần bí này, nếu suy đoán từ lẽ thường thì đừng hòng hiểu được Mục Tân, phải nhìn ông ta từ góc độ tôn giáo, Mục Tân đang gây mâu thuẫn, ông ta muốn xem thành chủ ứng phó với sự khiêu khích và cảnh cáo của mình như thế nào.
Điều này chứng tỏ vị thành chủ kia đang do dự.
Tây Hạ là quốc gia thuần Phật giáo, Lý Nguyên Hạo thích vừa giết người vừa bái Phật, thành chủ Sa Châu chắc chắn là nhân vật bị gạt bên lề, khi hắn thấy mình mất hi vọng, khó tránh khỏi sinh tâm tư khác.
Trưởng lão trí tuệ nhìn ra tâm tư này nên mới ở lại Sa Châu lâu như thế, là muốn mở cánh cửa nam hạ cho thần giáo, để người toàn thế giới đi theo thần giáo, đó là tâm nguyện lớn nhất của ông ta.
Vì thành chủ kia không theo, lưỡi dao của thiên thần sẽ giáng xuống.
Nếu như người Tống chiến đấu với Tây Hạ, Thiết Tâm Nguyên tất nhiên một lòng một dạ giúp người Tống, khi người Tây Hạ chiến đấu với người Ả Rập, y thấy mình nên giúp người Tây Hạ.
Huống hồ thần giáo thêm lớn mạnh tức là gông cùm trên cổ y càng lớn.
Nhìn cái viện tử của Mục Tân, y trầm ngâm không biết phải phá hoại kế hoạch này thế nào.