Thiết Tâm Nguyên không chậm trễ một giây rải dầu khắp nơi, đốt rèm chạy về khách sạn thây chất thành đống.
Hứa Đông Thăng ôm một cái cường nỏ kỳ quái nhìn Thiết Tâm Nguyên chạy qua chạy lại, từ xa hỏi:” Nữ nhân của ngươi đâu?”
“ Bị bắt mất rồi, lão ca giúp ta cướp về được không?”
“ Bắt rồi thì thôi, ca ca chia cho ngươi một người khác.”
Thiết Tâm Nguyên cười lắc đầu, xuyên qua vòng phòng vệ của Hứa Đông Thăng về phòng, ngoài kia sắp loạn lắm rồi.
Gió bắc gào rú như oan hồn đòi mạng, lửa cháy rừng rực suốt cả đêm, đến sáng gió rừng, phía đông khách sạn toàn bộ cháy thành tro.
Người Thổ Phồn và Người Tây Vực bị người Tây Hạ thảm sát chưa từng có trước nay.
Toàn bộ tài sản những người bị giết tất nhiên cũng vào tay người Tây Hạ, một đống hàng hóa tài vật như núi được đưa tới trước phủ thành chủ.
Hứa Đông Thăng cười không khép miệng lại được, rất nhiều món hàng tốt được hắn đi đêm với đám binh sĩ chui vào kho của hắn.
Thiết Tâm Nguyên lúc này chỉ mong Úy Trì Chước Chước đã mang hàng hóa đi thật xa khỏi Sa Châu.
Chuyện này y phải ép quên đi, y còn quá nhỏ bé dù dốc hết sức giúp bọn họ thành công, sau này thì sao, một đạo ý chỉ gửi xuống coi như công lao mất hết, chỉ nhìn thái độ của đám người kia là hiểu, hoàn toàn coi y là người do Đại Tống phái tới, giúp đỡ họ là trách nhiệm, còn dám đe dọa mình.
Quân bài này gác đó, thời cơ chín muồi sẽ dùng.
Mấy ngày sau trời trong nắng ấm, Mục Tân từ phủ thành chủ trở về, bất ngờ ông ta lại không ra lệnh lên đường mà ở lại tiểu viện trong khách sạn. Thành chủ Sa Châu đang điều tra nhân khẩu, chỉ cần không phải thương cổ hoặc người bản địa là bị người Tây Hạ chặt đầu, sau đó chất thành đống, rưới nước lên biến thành kinh quan khủng bố, tác dụng chấn nhiếp hơn kiểu phơi thây của Đại Tống.
Hứa Đông Thăng chuyên môn đi xem về, tâm tình rất tốt:” Tiểu Thiết, quyền lực là thứ tốt, nhất định phải thành công đấy, như thế huynh đệ chúng ta có thể tung hoành sa mạc rồi.”
“ Lão Hứa, sáng nay Mục Tân trưởng lão nói chuyện với ta toàn là toán học, xem ra lão nhân gia không định dạy ta làm thế nào thành lão nhân trong núi.” Thiết Tâm Nguyên nói ra nghi hoặc:
Hứa Đông Thăng nói nhỏ:” Ngươi nên biết đủ đi, nếu không phải vì tộc nhân của Mục sư đã bị giết sạch, ngươi đừng hòng được tiến cử. Ngươi còn lạ gì nữa, bọn chúng kỳ thị ngươi ra mặt không thấy à?”
“ Còn nữa vì sao chúng ta còn chưa đi?”
“ Đợi người tới tiếp ứng, nếu không bằng vào chút nhân thủ này chưa đủ vượt qua đại mạc, chỉ cần nhóm sa đạo lớn một chút thôi đủ giết sạch chúng ta rồi.”
Lời của Lão Hứa không phải lúc nào cũng có thể tin được, đội ngũ của họ bây giờ có tới hai trăm người, có không ít cao thủ giấu mặt, thời gian qua Lão Hứa mua được rất nhiều hàng hóa với giá hời, lại tuyển một một nhóm bảo tiêu nữa, đều do ba người trong tộc là Hứa Kinh, Hứa Vĩ, Hứa Đình quản lý, cắm trại ngoài thành.
Một lực lượng như vậy, Thiết Tâm Nguyên đoán chừng cần phải đám sa đạo tới năm trăm người mới có thể diệt được, y còn chưa hiểu hết nơi này. Nhưng một nơi cát sỏi, tụ tập chừng đó người thành toán cướp dễ dàng sao?
Chưa nói tới Mục Tân, ông ta có hai thân tín là Dịch Phổ Lạp Tân và A Lạp Đinh, một người đã chết, đáng lẽ người kia kè kè bên cạnh mới đúng, nhưng y không thấy A Lạp Đinh đâu nữa, huynh đệ Tái Nghĩa Đức thì hành tung bất thường, chỉ có tên cục súc ngu si Cư Lỗ Si canh cửa.
Ông ta ở lại Sa Châu để làm gì? Bọn họ đang tính toán cái gì? Không phải họ cần đưa mình về cho Hoắc Tang lão nhân trong núi gì đó sao?
Quá nhiều thứ không được trả lời, Thiết Tâm Nguyên biết mình chưa giành được tín nhiệm hoàn toàn ở trong đội ngũ này, nên nhiều tin tức không được biết. Y có chút địa vị thật nhưng là thứ địa vị người ta bố thí cho, không phải tự mình giành lấy, vì thế không lạm dụng nó, ngoan ngoãn ở lại khách sạn nghe Hứa Đông Thăng ăn nhiều ngủ nhiều rảnh rỗi xem người Tây Hạ đốt phá chém giết.
Người Tây Hạ quả thực chẳng cần bận tâm mình phá hủy bao nhiêu.
Mười ngày sau, những đội lạc đà tới Sa Châu nhìn thấy cảnh hoang tàn ở nơi này chẳng những không thất vọng mà còn cực kỳ hưng phấn, nộp thuế cho phủ thành chủ, sau đó tìm kiếm trong đống đổ nát những vật liệu mình cần.
Thêm năm ngày nữa, từng cửa hiệu mới toanh, hàng hóa chất tràn ra ngoài, hỏa kế nhiệt tình chào mời, náo nhiệt còn hơn xưa, đương nhiên rồi, họ tích cực kiếm tiền bù số tiền lớn vừa nộp cho phủ thành chủ.
Thiết Tâm Nguyên thì vừa học lễ nghi tập tục của người Ả Rập, vừa nghiên cứu sáo Khương mà Úy Trì Chước Chước để lại, y cũng biết thổi sáo, nhưng sáo Khương và sáo thường chẳng có điểm gì chung ngoài cho mồm vào thổi, mãi chẳng nắm được yếu quyết, tiếng sao phát ra không có ý vị u oán.
Hứa Đông Thăng nói tiếng sao của y nghe như tiếng kèn rước dâu của người ta, rất vui tai.
Kệ, ở Dương Quan không thổi sáo Khương thì thổi cái gì?
Hoàng Hà xa thẳm tới mây xanh,
Vạn trượng núi cao một mảnh thành.
Sáo Khương thổi chi bài Chiết liễu?
Gió xuân đâu quá Ngọc Môn quan.
Mùa xuân không tới kỳ thực cũng chẳng sao, chỉ cần ấm áp hơn một chút là Thiết Tâm Nguyên thỏa mãn rồi, Dương Quan mùa đông tuyệt đối có thể lành chết chó.
Mà đúng là thế thật.
Một con chó vàng buổi tối bị chủ nhân uống say quên không cho vào nhà, trói bên ngoài cửa suốt cả đêm, kết quả sáng hôm sau thành đống băng luôn.
Sau đó Hứa Đông Thăng tới xin, buổi trưa Thiết Tâm Nguyên được ăn thứ thịt mà Hứa Đông Thăng gọi là thịt thần tiên. Ngồi bên bếp lò ăn thịt chó đúng là sự hưởng thụ lớn của nhân gian, xuyên qua song cửa, nhìn sương hoa màu lam rơi xuống, không phải tuyết, mà là hiện tượng khi hơi nước trong không khí bị ngưng tụ thành băng.
Thời tiết ngày càng lạnh, đội lạc đà tới Sa Châu tránh rét càng nhiều, Mục Tân lại lần nữa tuyên bố, đợi số lượng đội lạc đà tới Tây Vực nhiều lên rồi cùng nhau xuất phát cho an toàn.
Mục Tân suốt ngày ở trong phòng tế bái, kinh văn dài dằng dặc tựa hồ không có điểm kết, Thiết Tâm Nguyên hận không thể hất chậu than vào phòng ông ta.
Trời lạnh một cái, xương quai xanh đau đớn khôn kể, đoán chừng sau này gió thổi mưa xuống cũng bị hành hạ.
Không hề kêu ca, những cơn đau này Thiết Tâm Nguyên sẽ ghi nhớ cả đời, một con gà nhược tiểu phải chịu cơn đau này là vô cùng bình thường.
Đem hết tinh thần chuyển vào sáo Khương quên đi con đau, tiếng sáo dần dàn có chút vài phần thê lương, thì ra âm nhạc thực sự phải phát ra từ trái tim.
Cát vàng mênh mông chẳng làm y ngại, thậm chí còn có chút khao khát khám phá, xa tới đâu thì cũng có điểm kết, thứ duy nhất làm y bận lòng chỉ có người thân cách đó ngàn dặm.