Thiết Tâm Nguyên còn yếu lắm chỉ đủ sức nằm, nhìn Thiết Nhất đang lóng ngóng chỉnh lại giá lạc đà, đi tới giúp, sáu thủ hạ này của y đang học tập làm những việc khác ngoài chiến đấu, giống như đám trẻ con , cái gì cũng lạ lùng, nhưng vẫn còn chưa muộn.
Họ cũng không ăn cháo nữa, Thiết Tam cầm cái dái dê xé một miếng lớn, động tác nhai rất kỳ lạ, cuối cùng vẫn nuốt xuống được, Thiết Tâm Nguyên mừng lắm, cho vào bát hắn một thìa củ cải hầm thịt cừu, sáu người bọn họ còn quá gầy.
Tuy nói kỵ binh phải khống chế thể trọng, nhưng không có thể trọng không có sức mạnh, thời đại vũ khi lạnh này, sức mạnh là đại biểu cho thắng lợi.
Nhìn ba kỵ sĩ vốn như chó chết phần nào có sinh khí, cảm giác của Thiết Tâm Nguyên cực tốt, giống niềm vui của nông phu nhìn lúa chín.
Thiết Tâm Nguyên cũng nhờ họ chỉ bảo một ít võ nghệ, không chỉ vì muốn tăng cường giao lưu, thắt chặt quan hệ, mà vì tương lai khả năng dùng tới, dù sao tương lai chưa rõ, chuẩn bị thêm chút nào, có thêm một phần sống. Y không muốn ngã xuống ở sa mạc, y muốn trở về, còn nhiều việc phải làm.
Vì thế vừa mới khỏe lại là Thiết Tâm Nguyên lập kế hoạch rèn luyện chi giết.
Rìa sa mạc là hoang mạc bao la, tất cả là do gió tạo nghiệt, biến núi đồi thành những tảng đá lớn, đá lớn biến thành đá vụn, rồi dần dần thành cát ...
Đội lạc đà đi một vòng tròn lớn cuối cùng cũng tới được địa phận của người Khiết Đan.
Khác với tưởng tượng của Thiết Tâm Nguyên, biên cảnh trống không, chẳng có tường thành liên miên, chẳng có phong hỏa đài, thậm chí kỵ binh tuần biên cũng biệt tăm.
Chỉ có loạn thạch dưới trời xanh, phát ra ánh sáng trắng lóa mắt.
Vậy ra đây chính là bãi Bạch Thạch trứ danh!
Thiết Tâm Nguyên nhảy xuống lạc đà, nhặt lên một nắm sói trắng, hơi xòe tay, cắt trắng mịn chảy qua kẽ tay.
Bãi Bạch Thạch có một con suối cũng gọi là suối Bạch Thạch, đó là một con suối thực sự, chất nước mát rượi, ngậm trong miệng hơi ngòn ngọt.
Suối phun lên rất cao, xung quanh đóng thành băng cứng, nước vẫn trào ra không ngừng, tạo thành kỳ quan hiếm có, nước tràn qua lớp băng đóng quanh đổ xuống như thác.
Không ngờ Mục Tân đã lâu không gặp lại ngồi bên tác nước hình tròn đó, bất kể là quần áo hay khăn quấn đầu đều trắng tính giống như đá trắng bên cạnh.
Khói bốc lượn lờ, ông ta đang pha trà, ngồi đối diện là một người Tống ăn mặc kiểu văn sĩ, chỉ nhìn mặt bên của người đó, con ngươi Thiết Tâm Nguyên co lại.
Thấy Mục Tân gọi mình, ngoan ngoãn đi tới quỳ trên thảm, rất tự nhiên thêm một quả thông khô vào bếp lò, chăm chú pha trà.
“ Tiểu đồ cũng là người Đông Kinh, không biết Nguyên Trực tiên sinh đã gặp qua chưa?”
Mạnh Nguyên Trực thấy Thiết Tâm Nguyên cũng bất ngờ lắm, nhưng gương mặt khắc khổ phong sương chẳng lộ ra chút nào:” Đông Kinh trăm vạn nhân khẩu, mỗ chưa được may mắn gặp lệnh cao đồ.”
Thiết Tâm Nguyên nhanh chóng pha xong ấm trà, làm động tác mời, lễ phép quỳ bên nghe hai vị trưởng giả đàm thoại.
Nam nhân đó tuổi ước chừng tứ tuần, ánh mắt mang vẻ kiêu đời ngạo thế, gò má góc cạnh kiên nghị, vóc người tầm thước nhưng thần thái tỏa ra như núi cao sừng sững không dễ lay chuyển.
Người đó là Mạnh Nguyên Trực, từng là thủ lĩnh Đới đao thị vệ, cả Thiết Sư Tử Lục Chiến cũng từng nói, đây là người tiến gần nhất tới cảnh giới vô địch.
Mạnh Nguyên Trực nói được một chút tiếng Ba Tư, nhưng không tốt, liên tục ngập ngừng thi thoảng lại thêm vào vài tiếng Đại Tống, nội dung chỉ là về phong thổ nhân tình đại mạc.
Chẳng bao lâu trà đã hết, Thiết Tâm Nguyên lại pha ấm trà mới, nhân lúc đun nước sai phó dịch mang tới hộp sơn son, mở ra lấy hũ bạc, bên trong là những miếng đường ép thành khối.
Mục Tân dùng hai ngón tay nhón đường cho vào miệng, nhắm mắt thưởng thức vị ngọt mát, trà đã pha xong, ông ta nhấp một ngụm, trà tan đường hòa trộn vào nhau, gật gù hài lòng, vẫy tay.
Thiết Tâm Nguyên thi lễ cáo lui.
Chắc chắn cuộc đối thoại tiếp theo hoặc là cuộc đàm phán giữa hai người vô cùng trọng yếu, khiến Mục Tân uống đủ trà lấy tinh lực ứng phó.
“ Người Tống kia là ai vậy?” Hứa Đông Thăng đợi Thiết Tâm Nguyên về rồi hỏi:
“ Người quen, nhưng ta vờ không biết.” Thiết Tâm Nguyên nhỏ giọng đáp:
Hứa Đông Thăng lập tức ngậm miệng không hỏi nữa, hắn cực kỳ am hiểu đạo giữ mình, chuyện gì không nên biết thì đừng biết.
Thiết Tâm Nguyên không phải cố ý che giấu, mà loại chuyện này khó mà giải thích.
Chẳng lẽ nói với Lão Hứa là người này ngủ với nữ nhân của hoàng đế, không sống nổi ở Đại Tống nữa nên chạy tới đây lánh nạn? Y chẳng có nghĩa vụ gì phải giữ bí mật giúp Mạnh Nguyên Trực, nhưng thể diện nhạc trượng tương lai phải giữ.
Lòng nhói đau, tương lai đó đang dần trở nên xa vời.
Đội lạc đà bôn ba trong sa mạc hơn nửa tháng rồi, nguồn nước dần cạn kiệt, chuyện đầu tiên mọi người làm không phải nghỉ ngơi ăn uống mà đều tranh thủ thời gian ngắn nhất rửa sạch túi da dê, cho đầy nước sạch vào đó, đây gần như thành một loại bản năng của người sa mạc.
Bên suối có một khu rừng dương, nay là mùa đông, lá dương đã rụng hết, chỉ còn lại những cành cây cổ quái vươn lên trời.
Đám Thiết Nhất, Thiết Nhị, Thiết Tam đang nhặt cành khô, nhưng không đụng tới một cành cây còn sống nào, kể cả lúc lấy cỏ khô, bọn họ cùng dùng loan đao cắt chứ không nhổ gốc.
Hành vi bảo vệ cây cối ấy đã thấm vào huyết mạch của họ, đủ khiến người đời sau hổ thẹn.
Tịch dương sa mạc tráng lệ vô cùng, Thiết Tâm Nguyên nằm trên cái cáng trải da cừu, thư thái tới muốn rên lên. Lâu lắm rồi mới được thư thái buông lỏng như thế, tới nơi này rồi mới thực sự không còn lo lắng gì nữa. Dù không muốn thừa nhận, gặp Mục Tân khiến y như trút được đá lớn trong lòng, giờ làm học sinh ngoan là được, đại sự đã có người chịu trách nhiệm rồi.
Mạnh Nguyên Trực vô ý đi qua bên cạnh tới hai lần.
Hứa Đông Thăng vừa mới tắm rửa xong, đang ngồi hơ lửa uống rượu, đánh miệng về phía Mạnh Nguyên Trực nói nhỏ:” Lại tới nữa kìa.”
Thiết Tâm Nguyên lười nháp đáp:” Ta phiền toái đủ nhiều rồi, không muốn chuốc thêm nữa.”
“ Có những phiền toái không tránh nổi, không bằng biết sớm, ít nhất còn có chuẩn bị.” Lão Hứa nói xong xách bầu rượu đi ra chỗ khác, còn lấy cờ gọi đám Thiết Nhất đi.