Chỉ thấy một Oa nữ váy rách một mảng lớn, lộ ra toàn bộ chân với cửa cái mông tròn trịa, đang đấm đá người bị thương, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương chỉ thoáng nhìn là đoán ra chuyện gì, quát to một tiếng, Oa nữ kia bồi thêm một cước mới hậm hực chạy về phía đám tỷ muội của mình.
Thiết Tâm Nguyên nhìn cảnh đó càng co người vào góc, ngay đầu cũng chùm kín, xích kéo căng hết cỡ.
Đại hán kia loạng choạng đứng dậy, không ngờ gầm gừ xông vào đám Oa nữ, đè ngay một người xuống đất, hôn hít sờ mó như đói khát lắm số Oa nữ còn lại rú chói tai bỏ chạy, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương phẫn nộ dùng sống đao chặt lên gáy hán tử, hắn ngất ngay tức thì.
Khi Đằng Nguyên Nhất Vị Hương định kéo Oa nữ kia lên thì người cứng đờ, một bàn tay lớn sờ nắn mông mình, ả tức thì xoay người chém đứt cánh tay dơ dáy kia, máu tươi phun đầy mặt Oa nữ vừa ngồi dậy.
Tên bị thương chẳng ngờ như không biết đau, cổ họng gầm gừ như dã thú, đưa tay còn lại nắm cổ tay ả kéo vào lòng, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương chém liên tục, cái đầu lâu kia nát bấy.
Máu tươi phun thành vòi làm tắt cả nến, chỉ có chậu lửa còn bập bùng cháy.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương tức thì quay đầu nhìn Thiết Tâm Nguyên, thấy vẫn nguyên chỗ cũ, tay vẫn bị xích, rõ ràng không phải y gây ra, kích động dùng tiếng Oa nói một tràng, đám Oa Nữ gật đầu liên tục.
Mùi máu tanh nồng nặc trong căn hầm hẹp làm người ta gần như không thở nổi, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương mở cửa, sai người mang thi thể ra ngoài.
Vừa mới đi được vài bước, hai chân ả bị ôm lấy, một tên gãy chân mồm phát ra tiếng cười quái dị ra sức túm váy ả kéo.
“ Trường Cốc Xuyên, buông tay.” Đằng Nguyên Nhất Vị Hương không sao ngờ được tới ngay cả gia nô của mình cũng dám vô lễ như thế, đao kề vào cổ tên đó, nhưng không chém:” Buông ra ngay.”
Kẻ đó không buông tay mà còn tiến tới, bày tay đã chạm tới đùi ả, mặt úp vào giữa cặp mông đầy đặn, đói khát thè lưỡi ra ...
“ Khốn kiếp.” Mặt Đằng Nguyên Nhất Vị Hương co giật, cuối cùng cũng ra tay, đá một phát vung đao chém rụng đầu lâu, vừa quay đầu thấy toàn bộ số người bị thương đứng lên như ma quỷ, cảnh tượng không khác gì địa ngục đó khiến gan ả muốn vỡ nát:
Thiết Tâm Nguyên lúc này rất bận rộn, lấy cưa nhỏ ở đế giày bên kia ra sức cưa vòng sắt.
Cái thứ dây xích kia cưa mãi mà không đứt, lưỡi cưa cứ trượt đi, y đành đổi mục tiêu.
Lúc này y rất mừng vì mình bị xích ở chỗ tương đối gần cửa, nếu ở bên trong, chẳng biết đám người bị bột nấm kích thích kia sẽ làm gì.
Căn hầm loạn rồi, chẳng ai để ý tới y nữa, ánh đao, máu đỏ rồi tiếng gào rù lấn át tất cả.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương đầu tóc tán loạn, trường đao trái chém phải đỡ ứng phó với thương binh, nhìn Oa nữ bị thương binh bất chấp tất cả lao vào cắn xé, ả dồn sức vung đao chém chết tên trước mặt, dựa vào tường lần mò lui ra.
Thiết Tâm Nguyên cuối cùng cưa đứt cái vòng sắt trong hầm lâu ngày đã rỉ sét, chạy ra bàn lấy đoản kiếm của mình, cúi xuống bê cái chậu lửa hắt về phía Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, sau đó vơ hai cái đèn dầu ném vào đốm lửa nảy khắp đất.
Ngọn lửa bùng lên, y xoay người đạp tung cánh cửa hầm lỏng lẻo xông ra ngoài.
“ Thiết Tâm Nguyên ....” Đằng Nguyên Nhất Vị Hương rú thảm thiết, chỉ chậm một chút đã bị đám người kia bám lấy.
Thiết Tâm Nguyên lăn ra khỏi hầm, trở tay lấy một thanh củi làm then gài lại.
Đại Đảo đã tới chỗ mẹ rồi, lòng Thiết Tâm Nguyên như lửa đốt, biết giờ này mình đi thế nào cũng không kịp, nếu mẹ có bề gì, y sẽ khiến toàn bộ nước Oa phải trả giá, tay nắm chặt tới trắng bệch, cố ép bản thân phải bình tĩnh.
Chạy vào bếp, tìm thấy hũ dầu cải, rưới hết lên đống củi, đánh lửa ném vào đó rồi nhanh chân bỏ chạy trước khi láng giềng tới cứu hỏa.
Quả nhiên không lâu sau tiếng kẻng leng keng, hàng xóm hô hào nhau ra đường, y nấp trong góc tối lạnh lùng nhìn người xách thùng, người bê chậu hất nước vào tiểu viện tử.
Lửa càng lúc càng lớn, hàng xóm hai bên hô hào nhau chuyển tài sản trong nhà ra, thế là người chữa cháy ít hơn nhiều.
Một chiếc xe ngựa chạy gấp tới đầu ngõ, Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy Đại Đảo nhảy xuống, hắn không vào trong, đứng góc khuất ngoài rìa đám đông xem náo nhiệt, nhón chân tìm hiểu tình hình.
Y lặng lẽ trong góc tối đi, từ từ áp sát sau lưng Đại Đảo, nhắm vào vị trí phổi đâm mạnh, mũi kiếm sắc nhọn xuyên thấu ngực. Đại Đảo quay đầu lại, nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên chưa kịp nói gì trúng một đấm gục xuống, Thiết Tâm Nguyên cắn răng nhịn đau vác hắn lên vai lê từng bước ra xe ngựa, đám đông chỉ chú ý phía trước hoàn toàn không biết chuyện xảy ra đằng sau.
Lên xe ngựa Thiết Tâm Nguyên ngửi quanh một lượt, không ngửi thấy mùi hương mạt lỵ quen thuộc của mẹ mới nhẹ người, chứng tỏ Đại Đảo chưa bắt được mẹ.
Đoản kiếm bị da thịt kẹp chặt nên chảy ra rất ít máu, Thiết Tâm Nguyên đợi Đại Đảo nôn hết máu trong phổi ra mới hỏi:” Còn có ai nữa?”
Đại Đảo nhếch môi tựa hồ đang cười.
Thiết Tâm Nguyên khẽ xoay chuôi kiếm, hỏi lại:” Còn ai nữa? Quan viên Đại Tống tiếp ứng cho các ngươi là ai?”
Miệng Đại Đảo phun bọt máu, không nói.
“ Đằng Nguyên Nhất Vị Hương chết rồi, ta không biết trước khi ả bị chết cháy có bị đám người kia dày vò không, nhưng ả chết rồi, kế hoạch xây chùa ở ả tan thành bong bóng, người mà ả gọi là a di kia sẽ không gặp được nữa, ngươi cũng sắp chết.”
Đại Đảo hai mắt trợn trừng, cố vươn tay về phía cổ Thiết Tâm Nguyên, Thiết Tâm Nguyên chẳng thèm để ý, lục soát người hắn lấy toàn bộ đồ vật cho vào cái túi vải rồi mới đánh bạt cánh tay để lên vai mình, tên này cử động được tay đã là kỳ tích.
Thiết Tâm Nguyên rút đoán kiếm ra, vết thương không phun ra bao nhiêu máu, ngược lại máu ồng ộc tuôn ra đằng miệng, y nhảy xuống xe đâm kiếm vào mông ngựa, ngựa bị đau kéo xe chạy đi.
Dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới hiệu bánh, từ xa nhìn thầy Trương ma ma ngồi sau quầy cao thu tiền.
Trông như không có chuyện gì xảy ra.
“ Mẹ cháu đâu rồi?”
“ Ôi giật hết cả mình.” Trương ma ma đứng dậy, xỉa ngón tay vào trán Thiết Tâm Nguyên:” Xỉu rồi, đang nằm ở Xảo trang, xem đi mang cái gì về nhà không biết, lão thân còn sợ mất hồn, phu nhân sao chịu nổi.”
Thiết Tâm Nguyên dựa vào tường từ từ ngồi xuống, cười như thằng ngốc:” Thẩm thẩm, cho cháu bát mỳ, đói quá rồi, ăn xong cháu còn đi tìm mẹ.”
Nghe thế Trương ma ma mới để ý người Thiết Tâm Nguyên đã bẩn tới không chịu nổi rồi, vội mở gian phòng nhỏ trong hiệu, sai hỏa kế đi lấy nước nóng.
Tắm rửa xong, ăn một bát mỳ nỏng thật lớn, mỗi lỗ chân lông đều nở ra, nhìn khách trong quan ăn uống trò chuyện, Thiết Tâm Nguyên mới cảm giác như về nhân gian.
Xách cái túi vải nhỏ lên, dẫm ánh trăng trong rời thành, đi thẳng tới Xảo trang.