Đối diện với cửa sau hiệu bánh là một cái ngõ nhỏ, nhưng Thiết Tâm Nguyên thì lại nhìn sang bờ sông.
Hông đau nhói, y quỵ ngay xuống đất, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương đứng sau cười tủm tỉm:” Ngoan, nếu không ta giết mẹ ngươi cùng toàn bộ người xung quanh ngươi trước, cuối cùng bán ngươi cho người Đại Thực làm nô lệ.”
Thiết Tâm Nguyên nghiến răng đứng lên:” Ngươi muốn tiền thì nói sớm, ta có cách, đừng có đi tới đâu cũng làm xác chết khắp nơi không phải cách kiếm tiền, nhìn xem, thành thị này thiếu tiền à? Chịu động não một chút, muốn bao nhiêu tiền không có, giết người bừa bãi gọi quan phủ tới để rồi trốn chui trốn nhủi thì dễ kiếm tiền hơn chắc ...”
“ Đi.” Nhất Vị Hương kéo Thiết Tâm Nguyên vào ngõ, hồi lâu không nói gì:
Thiết Tâm Nguyên chỉ miệng cống đen xì xì:” Vì như trong đây có vô số với tiền tài, các ngươi sống ở thành thị này đủ lâu chắc hiểu, nếu giết đám người bên trong chiếm địa bàn của chúng, quan phủ sẽ không gây bất kỳ phiền toái nào cho ngươi, còn cảm kích các ngươi.”
Nhất Vị Hương vẫn chẳng nói chẳng rằng, kéo y tới trước cửa một hộ nhân gia, kéo thừng cỏ trên tường, cửa liền mở ra.
Trong sân không có một ai, đây là nhà bình thường, sàn gạch, giếng nước và luống rau chân tường, đống củi dưới mái hiên, Nhất Vị Hương gạt đống củi ra, xuất hiện cửa động, đá một phát Thiết Tâm Nguyên ngã lăn vào, bản thân cũng nhún người đi theo, trở tay bố trí lại đống củi.
Từ ngoài sáng đột nhiên vào chỗ tối tăm, Thiết Tâm Nguyên chắp mắt liên hồi cố gắng thích ứng với toàn cảnh.
Mười mấy người nằm ngang dọc trên mặt đất, năm sáu Oa nữ chạy qua chạy lại chăm sóc, những tiếng rên áp ức như ma âm nhập não, làm người ta nóng nảy.
Thiết Tâm Nguyên hít hít mấy hơi, quay sang nói:” Không đúng thuốc, nhà ta có kim sang dược có thể trị thương cho chúng.”
Nhất Vị Hương đem một đầu xích bạc buộc vào vòng sắt, gọi một Oa nữ tới:” Bắc Nữ, tìm Đại Đảo cho ta, ta có chuyện thương lượng với hắn.”
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên khi thấy ả dùng tiếng Hán nói chuyện với người mình:” Ngươi muốn tiền thì ta sẽ giúp ngươi, nhưng phải nghe ta ... Hự.”
Hông lại đau nhói, vẫn là chỗ cũ, cơn đau làm y cong người lại gần như không thở nổi.
Một Oa nữ đi tới, lục soát khắp người y.
Nhất Vị Hương cúi đầu nhìn Thiết Tâm Nguyên nằm co quắp trên mặt đất như con sâu đáng thương hả lòng lắm:” Ta bảo Đại Đảo đi tìm mẹ ngươi, yên tâm, không làm gì mẹ ngươi đâu, đảm bảo khiến mẹ ngươi sung sướng, nghe nói mẹ ngươi thiếu hơi nam nhân bao năm rồi ...”
Trái với suy nghĩ của Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, Thiết Tâm Nguyên cắn răng đứng lên, không van xin cầu khẩu, nghiến răng nói một câu khiến người khác lạnh run:” Bằng vào câu này, tương lai dù ta giết bao người Oa cũng không có chút thương hại nào hết.”
“ Ngươi không có cơ hội nào đâu.”
Thiết Tâm Nguyên cực kỳ bình tĩnh nói:” Từ lúc ngươi thấy ta mà không giết ngay là ta biết tạm thời ta không chết được, còn các ngươi theo đuổi tiền bạc, ta là người có thể đem tiền cho các ngươi. Ván này ta thua, sẽ giúp các ngươi kiếm tiền, trước đó các ngươi làm đủ các loại chuyện ngu xuẩn nên mới có kết cục ngày nay, hẳn ngươi ý thức được sai lầm của bản thân rồi phải không?”
Hông Thiết Tâm Nguyên lần nữa trúng đòn mạnh, y gần như nghe thấy tiếng xương sườn rạn nứt, đòn này mạnh hơn hai lần trước nhiều rất nhiều.
Kẻ ra tay không phải Đằng Nguyên Nhất Vị Hương mà là tên người Oa thấp bé, nhưng vai rộng tay cực to, khi nắm tay lại phải bằng đầu trẻ con, nhìn đốt ngón tay gồ lên bóng lưỡng là biết hắn tập trung toàn bộ công phu ở nơi này.
“ Đợi trời tối đi bắt Vương Nhu Hoa tới đây, không được có sai sót.” Nhất Vị Hương cười nhẹ nhìn Thiết Tâm Nguyên ra lệnh cho tên lùn:
“ Hây!” Đại Đảo gập người đáp một tiếng:
Thiết Tâm Nguyên phun ra mấy ngụm máu, kệ cơn đau khiến hô hấp cũng trở nên gian nan, dựa lưng vào tường đứng lên, tay ôm hông cười khằng khặc:” Không cần làm chuyện mất lòng nhau như thế, ta đã nói là giúp các ngươi kiếm tiền rồi, ra giá đi, bao nhiêu tiền mới thỏa mãn lòng tham của các ngươi.”
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương tới gần:” Một nghìn cần hoàng kim, một vạn cân bạch ngân, mười đấu trâu châu, hai rương Phật môn bát bảo.”
Ả rất cao, Thiết Tâm Nguyên lại không đứng thẳng, nên tầm mắt vừa vặn bầu ngực nảy nở kia, khoảng cách gần đến nổi chỉ cần nhích lên chút nữa có thể cảm thụ được nhịp tim đập của ả:” Phật môn bát bảo? Thì ra các ngươi muốn xây chùa à, đã có bao nhiêu tiền rồi?”
“ Quả nhiên là rất thông minh, mới lộ ra một chút mà đoán ngay được.” Đằng Nguyên Nhất Vị Hương xòe bài luôn:” Chưa đủ hai thành, ngươi có thể kiếm được số tiền còn lại không?”
Thiết Tâm Nguyên quay đầu sang bên ho một hồi, lại ra không ít máu, không trả lời ả mà nói:” Tính sơ sơ thì các ngươi cần năm mươi vạn quan, các ngươi định làm cường đạo thì cả đời cũng chẳng kiếm nổi, kim ngân của của Đại Tống không phải ở trong tay bách tính hay phú thương, bọn họ chỉ được phép dùng tiền đồng. Chỉ loại thương nhân giao dịch bên ngoài như Hứa Đông Thăng mới có bạc trắng, chỉ là muốn cướp của những kẻ như vậy tổn thất lớn là hiển nhiên.”
“ Để ta tính, một quan tiền đồng nặng tám cân, ngươi biết năm mươi vạn quan là bao nhiêu không, cả đời ngươi cũng không thể chuyển được số tiền khồng lồ đó về nước Oa, mà cho dù có mang về rồi thì sao nào? Nó cũng không đáng tiền nữa.”
“ Giả sử ở nước Oa một xâu tiền mua được một đảm gạo, bằng đó tiền tràn vào, mười xâu tiền mới mua được một đảm, như thế ngươi đừng hòng xây được chùa.”
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương sững người, từ giọng điệu khinh miệt kia ả nghe ra Thiết Tâm Nguyên không nói bừa, không có tâm tư dùng mỹ nhân kế với y nữa, đứng thẳng dậy:” Vì sao?”
“ Khụ , khụ, cho dù là ở Đại Tống, liền một lúc xuất hiện năm mươi vạn quan tiền cũng khiến vật gia tăng vọt. Nước Oa các ngươi nhỏ như cái móng tay, ta tính sản xuất toàn quốc cũng không đủ năm mươi vạn đúng không, ngươi đem chừng đó tiền về, tiền trừ mất giá thì không có kết quả thứ hai đâu.”
“ Ai cũng tiêu tiền Tống làm sao mà mất giá được, ngươi lừa ta.” Đằng Nguyên Nhất Vị Hương lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc: