Khi dầu trong đèn cháy hết thì cảnh cửa nhỏ trên nóc khoang thuyền cũng mở ra.
Tên người Đại Thực kia lần nữa đi vào, thay đèn dầu xong kiểm tra móc câu và khóa của Thiết Tâm Nguyên, rồi lấy ra thứ dược cao mùi rất lạ bôi một cách thô bạo lên vết thương của Thiết Tâm Nguyên.
Cảm giác như có lửa đốt, Thiết Tâm Nguyên cắn muốn nát răng nhưng không hề kêu một tiếng.
Người Đại Thực dùng hai tay bóp mặt y xoay về phía mình:” Nếu ngươi có tư cách thành đệ tử lão tổ, cuối cùng sẽ vào thiên quốc hưởng thụ mọi thứ ở nhân gian.”
Thiết Tâm Nguyên định đáp lời nhưng gáy bị chặt mạnh, đầu gục xuống, lần nữa hôn mê, người Đại Thực vác y lên vai như bao tải ra ngoài.
Trương Liên Tú nghĩ bằng hữu mới quen thế là xong rồi, bật khóc nức nở ... Nhưng hắn chợt nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên vốn hôn mê lại mở mắt nhìn mình.
Lên sàn thuyền Thiết Tâm Nguyên phát hiện trời đã tối đen, Biện Hà chỉ có vài chiếc thuyền đang ngược dòng mà đi, đây là mùa vận chuyển cuối cùng, một khi Biện Hà đóng băng, cả thế giới cũng sẽ như đông cứng.
Người Đại Thực vác Thiết Tâm Nguyên lên bến tàu, không ngờ lại quay trở về nhà Hứa Đông Thăng.
Hứa Đông Thăng đứng ở trước tiểu môn chờ đợi, nhìn đầu Thiết Tâm Nguyên gục xuống, tùy ý gạt đẩy mấy lượt:” Dịch Phổ Lạp Tân, Mục Tân trưởng lão đang đợi ngươi đấy, mau đi, nay toàn bộ người Đông Kinh đều đang tìm tên tiểu tử này.”
Dịch Phổ Lạp Tân vừa đi vừa hỏi:” Mẹ hắn không tin bức thư à?”
“ Nữ nhân đó thông minh ngoài dự liệu của chúng ta.”
“ Trên đường sông có người tuần kiểm ti lục soát, quá ít thuyền không trà trộn qua được, cho nên ta đành quay lại.”
Hứa Đông Thăng thở dài:” Ta biết, giờ thì phiền phức rồi, ta là người cuối gặp y nên bị quan phủ theo dõi, tuy có Trương Hưng giàn xếp bên trong, nhưng Trương gia không đấu nổi Vương gia to lớn.”
Dịch Phổ Lạp Tân vươn bàn tay lớn vỗ vai Hứa Đông Thăng:” Đừng lo huynh đệ của ta, Mục Tân trưởng lão sẽ giải quyết mọi khó khăn, trên đời này không có gì làm khó được người.”
Hứa Đông Thăng chỉ biết hi vọng thế, cùng Dịch Phổ Lạp Tân đi vào viện tử lớn, đặt Thiết Tâm Nguyên xuống đất để hai người khác khiêng vào, còn chúng quỳ trước cửa.
Một người Đại Thực già vầng trán cao rộng trí tuệ, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sáng hiền từ, ưu nhã bỏ dao cắt thịt xuống, mỉm cười nói với Dịch Phổ Lạp Tân:” Ngươi còn sống làm ta bất ngờ đấy.”
Dịch Phổ Lạp Tân chẳng hiểu gì, định hỏi thì Thiết Tâm Nguyên đang bất tỉnh đột nhiên bật dậy như chớp, cầm lấy dao xẻo thịt kia, xỉa vào yết hầu Mục Tân, lạnh lùng nói:” Thả ta ra.”
Mục Tân ngăn cản những người Đại Thực thất kinh muốn xông tới, cười hả hả:” Đây chính là người chúng ta cần.”
Thiết Tâm Nguyên nhận ngay ra lão già này là người hay tới hiệu nhà mình ăn bánh thì biết mình bị người ta theo dõi rất lâu, thấy ông ta chẳng hề để ý tỉnh cảnh bản thân, cẩn thận lùi lại phía sau, con dao vẫn không hề rời yết hầu ông ta, nhìn đám người Đại Thực gườm gườm, nói lớn:” Thả ta ra.”
Mục Tân vẫn nhẹ nhàng như đang ngồi ở hiệu bánh ăn cơm trò chuyện:” Hài tử của ta, Dịch Phổ Lạp Tân thân thủ không tệ, làm sao ngươi thoát khỏi được chưởng đao của hắn?”
Thiết Tâm Nguyên càng thấy bất thường, dùng hẳn một tay ôm chặt lấy cái đầu Mục Tân, định cho lão già này đổ ít máu để đám người kia biết mình không đùa, nào ngờ bị một cánh tay gầy guộc bóp lấy cổ tay, khiến y không nhúc nhích được chút nào.
Vừa phải giữ cơ thể bình hành, vừa chống lại cơn đau, mồ hôi chảy ngoằn ngoèo từ tóc mai xuống:” Ta ở phía trước, hắn ở phía sau, đèn càng ở sau nữa.”
Mục Tân nơi tay một chút, tấm tắc khen:” Xem đi, chỉ dựa vào ánh đèn đã suýt nữa xoay chuyển cục diện rồi đấy.”
Thiết Tâm Nguyên không còn cách nào khác, chủ động buông dao ra, lòng nguội lạnh, đợi Mục Tân buông tay ngoan ngoãn ngồi xuống tấm thảm, chắp tay:” Cùng đường bất đắc dĩ mà thôi, mạo phạm trưởng bối, đắc tội.”
Nói xong tự cầm bình rượu bạc, ngậm vòi dài tu một ngụm.
“ Vô lễ!” Dịch Phổ Lạp Tân gầm lên xông tới.
Mục Tân không cản trở, nhìn Thiết Tâm Nguyên bị Dịch Phổ Lạp Tân đá bay đi quả bóng, ra hiệu phó dịch lấy cho bình rượu khác.
Thiết Tâm Nguyên lăn lông lốc trên thảm, thấy miệng mằn mặn lại ngòn ngọt, cơn đau toàn thân đã lên tới mức giới hạn làm y trơ lỳ.
Mục Tân nhìn Thiết Tâm Nguyên quật cưởng ngẩng đầu, nói:” Đợi ngươi thành một trong số chúng ta, ta cho ngươi đánh lại.”
Thiết Tâm Nguyên yếu ớt rên rỉ:” Ta muốn gia nhập bây giờ.”
“ Ha ha ha, chỉ có vượt qua được chín chín con sông, chín chín ngọn núi, qua được vườn anh hùng chảy đầy mật ngọt mới trở thành một trong số chúng ta. Đừng sợ xa, lão phu cũng vượt đường xá xa xôi tới Đông Kinh, ở lại liền mười năm, ngươi tới Ba Cách Lạp Tháp cầu học chưa tính là gì đâu.”
Thiết Tâm Nguyên lục lọi đầu óc một lượt không tìm ra địa danh nào như vậy.
Hứa Đông Thăng quỳ bên ngoài vỗ tay:” Chúc mừng tước gia, chúc mừng tước gia, ngài sắp tới thành trong núi A Lạp Mỗ Đặc, đúng là niềm vui lớn.”
Thiết Tâm Nguyên dùng hai cánh tay run rẩy chống mặt đất ngồi dậy, từng hơi thở đều trở nên gian nan, mỗi lời nói ra cũng như sự hành hạ:” Cho ta cáo biệt mẫu thân được không?”
Mục Tân gật đầu, ôn tồn nói:” Đương nhiên được, tiên tri biết mẹ người vất vả gian lao thế nào mới nuôi được ngươi lớn, cũng biết ngươi kính yêu mẹ mình ra sao. Cho dù thánh nhân cũng chẳng thể cắt đứt được tình cảm mẫu tử, ta tài đức dì mà dám từ chối tình cảm đẹp đẽ nhất mà thiên thần ban cho phàm nhân.”
“ Đi đi, hài tử của ta, chỉ cần nhớ trở về trước khi trời sáng, như thế mẹ người mới không bị ma quỷ quấy nhiễu.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ cái móc ở xương quai xanh:” Có thể tháo nó ra không?”
“ Hoàng kim tỏa vốn dùng để khóa tâm tư lệch lạc của ngươi, dẫn ngươi đi vào chính lộ, không rơi vào vào vòng tay yêu ma.” Mục Tân nói xong vạch cổ áo của mình để lộ lồng ngực gầy gò, không ngờ cũng có cái móc ánh kim, nhìn da thịt ở đó thì không biết cái móc đã làm bạn với ông ta bao năm.
Dịch Phổ Lạp Tân cũng vạch cổ áo, không khác gì, nhìn hai bọn họ Thiết Tâm Nguyên mới biết bọn chúng không phải ngược đãi hay đề phòng mình chạy trốn, đây hẳn là nghi thức tôn giáo nào đó rồi.
“ Vì sao lại là ta? Những thiếu niên khác trong khoang thuyền không có.”
Giọng Dịch Phổ Lạp Tân nghe như hai cục đá cọ vào nhau, nghe không thoải mái chút nào:” Bọn chúng tương lai là thần thị, thân thể không được có chút tổn thương nào, chỉ thiếu niên dung mạo tuần mỹ toàn vẹn mới có thể vào thần điện thị phụng thiên thần.”
“ Bọn ta là người dị tộc.” Thiết Tâm Nguyên khó khăn nói:
Mục Tân cười nhẹ:” Ánh sáng của thần trải khắp thế gian, trong mắt thiên thần chỉ có tìn đồ và kẻ dị đoan thôi.”
Dịch Phổ Lạp Tân thấy Thiết Tâm Nguyên không nói thêm gì nữa, bảo Hứa Đông Thăng đi chuẩn bị y phục mới cho y, sai phó nhân khác đun nước tắm.