Không muốn tỉnh lại chút nào, một chút cũng không, hơi ấm trong chăn khiến người ta say mê.
Nhưng bên cạnh luôn có nữ quỷ khóc rấm rút, làm Thiết Tâm Nguyên muốn tiếp tục hưởng thụ hơi ấm cảm giác như ở địa ngục, y phiền nhất là tiếng khóc nữ nhân, không cần biết của ai.
Có nén giận mở mắt ra, quát nữ tử bên cạnh:” Chưa chết đã khóc cái gì?”
Vương Mạn thấy Thiết Tâm Nguyên mở mắt ra nhào tới ôm chầm lấy, vẫn khóc không ngừng:” Nếu đệ làm sao, ta biết ăn nói thế nào với di di.”
Thiết Tâm Nguyên gian nan rút đầu ra khỏi hai bầu ngực biểu tỷ, vỗ vỗ chăn:” Tỷ không nói cho mẹ đệ chứ?”
“ Không nói, không dám, cũng không biết phải nói thế nào.”
Yên tâm rồi, Thiết Tâm Nguyên thở một hơi dài:” Thế là đúng, nếu không mẹ đệ sẽ khóc chết thôi.”
Hai tỷ đệ dang nói chuyện, Hứa Đông Thăng gõ cửa đi vào, vai còn băng bó, chỉ vái thật sâu không nói gì cả.
Thiết Tâm Nguyên cười:” Năm vạn kiện hàng, không được mặc cả.”
Hứa Đông Thăng sửng sốt, sau đó cảm kích chắp tay lần nữa, áy náy nói:” Tước gia chớ nhắc chuyện này, Hứa Đông Thăng thẹn chết thôi. Phu nhân, mai lão phu tới quý điếm ký hiệp ước, không trì hoãn.”
Vương Mạn chần chừ:” Ông cũng gặp tai họa ..”
Hứa Đông Thăng xua tay liên tục:” Tước gia và phu nhân bị lão phu liên lụy, thật hổ thẹn vô cùng, phu nhân nghĩ cho lão phu, thế này lão phu sống sao được nữa.”
Thiết Tâm Nguyên ôm chăn ngồi dậy:” Hứa tiên sinh không cần áy náy, đám người đó không dễ đối phó đâu. Khi ở trên Nhũ sơn, dù Bao phủ tôn cũng thiếu chút nữa chết trong tay tặc nhân, nơi thanh tu như thế mà bị chúng làm hỗn loạn nữa là. Ta chỉ không ngờ ngay ở kinh sư, dưới chân thiên tử mà chúng cũng dám hoành hành.”
Hứa Đông Thăng thở dài:” Lão phu tự nhận công phu của mình không kém ai, người bên cạnh toàn là hảo thủ xông pha đại giang nam bắc, vậy mà lần này tổn thất sáu người.”
Thiết Tâm Nguyên nhen lên chút hi vọng:” Có bắt được kẻ nào không?”
Hứa Đông Thăng càng thêm u ám:” Toàn là tử sĩ, lão phu đánh trọng thương hai tên, nhưng chúng uống thuốc độc tự tử, đều là tặc phố quân tới từ lao thành Thương Châu, trán có kim ấn.”
Thiết Tâm Nguyên truy hỏi:” Lúc chiến đấu Hứa tiên sinh có thấy tặc nhân dùng đao pháp ngũ thức liên trảm không?”
Hứa Đông Thăng suy nghĩ chốc lát:” Không có, toàn là chiêu số thông thường, chỉ một tên dùng đao pháp trong quân, nhưng võ nghệ đều không kém, phủ Khai Phong đã phái người tới Thương Châu, thế nào cũng tìm ra lai lịch gian tặc, lúc đó Hứa mỗ không tha cho chúng.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, y chạy qua hậu viện nên biết Hứa gia thương vong cực lớn.
Biết lúc này Hứa Đông Thăng còn rất nhiều việc phải làm, Thiết Tâm Nguyên nói muốn nghỉ ngơi để ông ta yên tâm đi, sau đó uống một bát cháo nóng không rõ tên rồi rời giường.
Vết thương ở chân đã được đại phu xử lý cẩn thận, man mát, xem ra dùng thuốc rất tốt, nếu không dùng sức mạnh thì không thấy đau.
Nhìn những món đồ trên bàn thở dài, chỉ còn đôi giày, đoàn kiếm.
Lần nay y tổn thất nặng, tám cái bình nhỏ trong người bị mất, yến sỉ nỏ cũng chìm xuống sông, nhuyễn giáp có bảy tám vết đao chém, nhìn là biết bà nương đó xuống tay tàn nhẫn ra sao.
Cửa lại lần nữa mở ra, một tên đô ngu hầu mặc khải giáp, áo choàng đỏ rực uy phong, nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên đứng đó, mở miệng hỏi:” Tặc nhân là ai, mau nói ra.”
Tâm tình cực kỳ không tốt, Thiết Tâm Nguyên quát:” Xéo, bảo Bao Chửng tới đây mà hỏi.”
Ngu hầu đó chẳng giận, mặt lạnh tanh:” Phủ tôn tuần thị Hoài Hà, không ngờ Khai Phong, nay hung tặc hoành hành Đông Kinh, mong tước gia mau mau nói lai lịch, chớ trì hoãn.”
Thì ra bọn chúng đợi lúc Bao Chửng không có mặt mới ra tay, phất tay:” Ả là Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, trong phủ Khai Phong có quyển tông, tự đi mà xem.”
Ngu hầu đó không đi mà cố chấp đứng đó, vì chiều cao hắn cúi xuống nhìn:” Ti chức xem qua danh sách khách mời hôm qua, có Vương phu nhân, nhưng không có tên ngài, lý do gì khiến tước gia ngài hạ mình tham dự yến hội mất thân phận như thế.”
Thiết Tâm Nguyên lúc này mới quay lại nhìn tên ngu hầu, cao lớn chưa nói, mặt góc cạnh rõ ràng, cằm vuông mày rậm, rất có uy:” Ngươi mới phủ Khai Phong phải không? Nên biết người đầu tiên phát hiện đám gian tặc này là ta, nên ngươi không cần hoài nghĩ ta, đi mà bắt gian tặc đi, đừng để lúc nào tới khi xong chuyện rồi mới tới lớn lối quát tháo dân lành.”
Ngu hầu không để ý tới lời xỉ nhục đó, dù sao Thiết Tâm Nguyên là thượng cấp, lùi lại một bước, chắp tay nói:” Ti chức chưa từng hoài nghi ngài và gian tặc có liên quan, chỉ muốn tước gia nói hết toàn bộ sự việc để tiện truy bắt tặc nhân.”
“ Những lời ta nói là toàn bộ, xéo đi, ta còn nhiều việc phải làm, không rảnh thừa lời với ngươi.”
“ Ti chức là Trương Hưng dưới trướng Trương tướng quân đảm nhận thành phòng phủ Khai Phong.”
“ Chưa từng nghe thấy.” Thiết Tâm Nguyên nhạt nhẽo nói:
Trương Hưng tức thì mặt đỏ rực, tùy ý ôm quyền một cái rồi đi ngay.
Ngu hầu là tiểu quân lại không phẩm cấp, trong quân chê dưới đô đầu có thập tướng, dưới thập tướng là ngu hầu, nhỏ tới không thể nhỏ hơn, đến đô đầu gặp y còn phải khách khí, một tên ngu hầu dám lớn giọng chất vấn, yêu cầu hiệp trợ, không hiểu là dũng khí ở đâu ra.
Đó chỉ là chuyện không đáng để trong lòng, lúc này đầu óc Thiết Tâm Nguyên chỉ có Đằng Nguyên Nhất Vị Hương.
Lần này coi như triệt để đắc tội với nhóm người này rồi, trước khi đi tây bắc không diệt bọn chúng không yên tâm.
Mà muốn diệt chúng thì phải mượn lực lượng của phủ nha Khai Phong, không có quan phủ tham gia, y hoàn toàn không phải đối thủ. Đang bị truy bắt gắt gao như thế mà chúng dám trắng trợn ra tay, chứng tỏ người chúng trong quan phủ còn chưa bị bắt hết.
Lần trước đám hắc y nhân ở Nhũ sơn đều là thái giám, thật không dám tưởng tượng thực lực của đối thủ lớn cỡ nào.
Phủ Khai Phong có tên đầy đủ là "phủ Khai Phong lộ Biện Kinh", quản hạt tới mười lăm huyện và kinh thành.
Phủ doãn không đơn thuần là trưởng quan quân chính tối cao ở địa khu Khai Phong, đồng thời còn có quyền thẩm tra toàn bộ quan viên bắc Hoài Hà, nam Hoàng Hà, địa vị cao hơn xa phủ doãn địa phương.
Nay hoàng đế không có mặt, Bao Chửng lưu thủ kinh thành, ông ta còn có quyền dùng trú quân dưới 500 người.
Đây là lực lượng cường đại.
Vương Tiệm đang ở Nhũ Sơn không giúp được gì, Hạ Tủng thì thu nhận quan viên toàn loại có vấn đề, chính là thứ dễ bị mua chuộc đáng nghi nhất, Vương gia danh tiếng cao mà quyền lực không có mấy, khắp Đông Kinh này chỉ còn Bao Chửng tin được.
Làm sao bây giờ, chẳng lẽ thực hiện kế hoạch du học lần trước, đưa mẹ đi cùng.
Lần nào cũng bị người ta ép bỏ chạy, Thiết Tâm Nguyên cực kỳ không cam tâm.