Đoàn người phát ra những tiếc xuýt xoa liên hồi, Mã Hi Mỗ khâm phục nhìn tháp lợi ban, có thể dẫn đội ngũ tìm được nơi thích hợp cho con người tụ cư trong Thiên Sơn đã là vô cùng thần kỳ, càng chưa nói lại là tộc người hiền hòa, hắn sống ở sa mạc bao năm, chưa từng gặp chuyện đó.
Thiết Tâm Nguyên lớn tiếng dùng tiếng Khương chào hỏi mọi người trong sơn cốc, bày tỏ thiện chí của mình.
Đợi rất lâu không có ai đáp lại.
Chỉ có gió thổi xào xạc.
Thiết Nhất cảnh giác nhìn bốn phía, rồi chạm chạm khẽ Thiết Tâm Nguyên, hắn đã phát hiện điều bất thường.
Mạnh Nguyên Trực rút ba khúc trường thương trong hành trang, nhanh chóng nối lại với nhau, khinh bỉ nói:” Chuẩn bị tác chiến đi, người ta đã bao vây chúng ta rồi.”
“ Không thể nào, bọn họ rất thân thiện, có lẽ là chưa thấy lễ vật ta mang tới.” Thiết Tâm Nguyên nhìn bóng người thấp thoáng bao quanh, còn chưa kịp mừng rỡ đã hét lớn:” Con bà nó .... Chuẩn bị chiến đấu.”
Một mũi lang nha tiễn phát nát mộng tưởng của Thiết Tâm Nguyên, Mạnh Nguyên Trực rất hài lòng dùng tay trái bắt lấy, đám người này ít ra biết mình là người lợi hại nhất, phải diệt trừ ngay.
Thiết Tâm Nguyên vẫn còn đang ngây người, y không thấy người Tháp Cát Khắc đội mũ da có tai, đi dày ống cao, chỉ nhìn thấy một đám dã nhân áo da đen xì, mang vũ khí bằng đá đủ loại hình thù xông tới.
Bọn họ chẳng hề thân thiện, mà như sói đói nhìn thấy đàn lợn.
Mẹ nó, chẳng lẽ một nghìn năm trước người Tháp Cát Khắc vẫn ở thời kỳ đồ đá?
Mã Hi Mỗ thấy Thiết Tâm Nguyên mặt đần thối thì cười khùng khục, quý nhân như tháp lợi ban thì không hiểu tộc người sa mạc, đám thi nhân khốn kiếp chỉ kể lại những đoạn chuyện ướt át mà không kể cuộc chiến với dã nhân.
Đội ngũ lạc đà hai trăm người không để ý nhúm người như thế, bọn họ chính là lực lượng vũ trang cường đại, kinh nghiệm tác chiến phong phú, tự giác kết thành đội ngũ, xông lên nghênh tiếp.
Tức thì tiếng chém giết rung trời.
“ Aaaaaaaa ...” Thiết Tâm Nguyên hét một tiếng dài, ôm đầu ngồi xuống một táng đá lớn, y vẫn không thể chấp nhận được đây chính là người Tháp Cát Khắc là Thanh Hương cốc trong hồi ức tươi đẹp của mình.
Một cuộc phục kích biến thành cuộc thảm sát, một đội quân thời đồ đá, gặp đội quân thời đồ sắt, giống như trứng gà va vào tảng đá vậy.
Dã nhân biết bắn cung đã bị Thiết Nhất, Thiết Nhị, Thiết Tam chia ra giết chết, số còn tử thương thảm trọng vẫn xông tới.
Tiểu dã nhân đứng bên cạnh Thiết Tâm Nguyên ríu rít, nói một tràng dài, tưởng nó cầu xin cho dã nhân, nhìn Thiết Lục đưa tay minh họa mới hiểu nó muốn lên chặt đầu người.
Mạnh Nguyên Trực trở đầu thương, gạt đám dã nhân ngã dúi dụi, đám người đó quật cường đứng lên, lại bị hắn gạt ngã, những người khác cũng làm thế, ai cũng nhận ra đây là cuộc đồ sát không cần thiết.
Vì thế xung quanh đội lạc đà có vô số dã nhân ôm chân gào thét.
Thiết Tâm Nguyên tìm một tên cao to nhất, đoán chừng đó là đầu lĩnh, đi tới hỏi:” Bọn ta chỉ muốn tới tá túc một thời gian, còn chuẩn bị cả lễ vật, vì sao lại tấn công?”
Người đó quật cường quay đầu đi, không thèm trả lời.
Tiểu dã nhân chạy đi cắt đầu người để hoàn thành lễ trưởng thành đã về, miệng lích rích như sóc chỉ sau sườn dốc.
Thiết Nhất dẫn người đi một chuyến, quay trở lại viết lên mặt đất:” Trong núi có nhiều người chết, xem ra người Khiết Đan đã qua đây.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn dã nhân chết la liệt xung quanh, biết hai bên không còn bất kỳ khả năng chung sống hòa bình nào, thở dài lệnh:” Chiếm lĩnh sơn cốc, ở đây nghỉ ngơi tới khi người Khiết Đan bỏ đi.”
Mã Hi Mỗ chỉ huy một nhóm phụ trách quản lý dã nhân, ra lệnh kẻ không bị thương cõng kẻ bị thương vào sơn cốc.
Càng đi vào sơn cốc hắn càng khâm phục quyết định của tháp lợi ban, chỉ cần nhìn cái cây không hoa ở cửa sơn cốc mấy người ôm không xuể là hắn mừng phát cuồng, chưa nói một dòng suối từ trên đỉnh núi chảy xuống, chảy xuyên qua sơn cốc, khiến đất bên bờ thấp thoáng màu xanh, càng không thể hài lòng hơn được.
Một lão dã nhân người gày nhỏ, mặt già nhăn nheo chòm râu hoa râm lưa thưa quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu cầu xin bọn họ tha thứ cho những người tấn công đội lạc đà, ông ta sẽ hiến toàn bộ lương thực trong tộc lên.
Không chỉ thế sau ông ta còn có mười mấy nữ tử đen xì xì, xem ra là một phần của lễ vật.
Những nữ tử đó mặc áo da thú đủ loại, tóc bù vù bẩn thỉu bệt lại với nhau, mặt mày thì lem luốc, hai mắt ngây độn chậm chạp, còn không biết sợ hãi mà nửa tò mò nửa ngơ ngác nhìn bọn họ.
Thiết Tâm Nguyên đã thất vọng tới mức chẳng buồn giải thích, y cũng chẳng cần chút lương thực ít tới đáng thương của họ, càng không hứng thú gì với nữ dã nhân. Tiểu da nhân thì cười rất khó nghe, lôi một nữ dã nhân còn nhỏ từ trong đám đông ra.
Giơ chân đá tiểu dã nhân lăn lông lốc, Thiết Tâm Nguyên kệ nó hơn dối vừa khóc vừa đạp đất, chục cái tuổi đầu, hỉ mũi chưa sạch đã muốn nữ nhân, lệnh cho Mã Hi Mỗ tổ chức mọi người cắm trại bên thác nước, vạch giới hạn nói với lão dã nhân không được vượt qua, muốn uống nước tới hạ du.
Nhân lúc mọi người dựng lều, chiếu cố lạc đà và chiến mã, Thiết Tâm Nguyên một mình đi quanh sơn cốc.
So với đời sau, sơn cốc này nhỏ hơn rất nhiều, không có từng tầng ruộng bậc thang, cũng không có con đường nhỏ chằng chịt, thứ duy nhất nhiều hơn là cây cối và cỏ dại héo khô.
Khoảng ba bốn chục căn nhà thấp lè tè lụp xụp ở bên suối, nhà thì bằng đất mái lợp lá đã mục thối đen xì xì mà chẳng buồn thay, có vài cái chuồng nuôi cừu, hàng rào gỗ rõ ràng chỉ lắp cho có, cừu chạy ra còn chẳng ngăn nổi chứ nói gì tới sói, đếm đi đếm lại chưa tới mười con cừu dê, lại còn gầy tới mức khiến người ta chẳng muốn ăn.
Cũng khai hoang được chục mảnh ruộng, nhìn luống đất xới rất nông, lại chẳng buồn đào kênh dẫn nước tới, Thiết Tâm Nguyên không biết thở dài bao nhiêu lần.
Quá mức lãng phí.
Thiên Sơn được xưng là kho báu, trong ngọn núi này có vô số nơi khí hậu dễ chịu, rặng núi cao vời vợi, núi lửa ngầm mang tới cho nó khí hậu đa dạng phong phú.
Có những nơi thậm chí sánh được với Giang Nam tươi đẹp bốn mùa như xuân.
Những cây bụi mang hương thơm dùng để nướng thịt là tốt nhất, đó là bí mật của sơn cốc này, Thiết Tâm Nguyên ăn vô số lần rồi, ngon vô kể, nhưng giá cũng cắt cổ.
Thác nước này cũng là thứ đời sau không có, hẳn là vì tuyết trên Thiên Sơn nhiều hơn.