Bụng đoi đói, Lý Xảo sờ lần trong lòng ra được miếng cặn sữa, cho miệng ăn, quá ít, dù có tiết kiệm tới mấy cũng sắp ăn hết.
Thanh Đường nghèo quá mức, dù Giác Tư La cũng chẳng giàu bằng một hộ tầm trung ở Đông Kinh. Thiếu thốn cái ăn cái mặc, Giác Tư La chỉ còn cách dựa vào Đại Tống mới có được chút giao dịch tương đối công bằng.
Tiếng tù và ù ù vang khắp chiến trường, đó là tín hiệu tấn công của Thanh Đường, nghe tiếng tù và mà không tiến lên là chết.
Lý Xảo nhảy lên con ngựa Hà Khúc hùng tráng, hài lòng nhìn ba cái đầu lâu, cẩn thận bôi ít máu lên người, trông thế nào cũng giống người từ chiến trường về, đang dắt hai con ngựa định chạy thì thấy hai con nữa, thế là buộc thành xâu dài luôn.
Người Tây Hạ rất hiểu yếu quyết một đòn không thành là chạy nhanh, nên người Thanh Đường đuổi một lúc liền có tiếng tù và thu quân.
Lý Xảo dẫn năm con ngựa chạy vòng vòng, khi sờ thấy mồ hôi trên cổ ngựa liền hài lòng mang chiến lợi phẩm về doanh.
Lúc này trời hửng sáng, doanh trại tan hoang, lều trướng bị thiêu cháy, thi thể sứt mẻ nằm ngổn ngang, từng đội võ sĩ thu dọn chiến trường, lấy áo da trên xác chết, nhặt vũ khí không chủ, thu thập chiến mã chết trận dùng làm lương khô.
Cánh tay Giác Tư La quấn vải, máu thấm ra ngoài, ông ta vẫn mỉm cười như người cha hiền từ đón đứa con đi xa về, mỗi võ sĩ có thu hoạch đều tới quỳ gối trình lên chiến quả của mình.
Lý Xảo từ xa xa trở về, mặt nhem nhuốc bởi máu và tro than, cưỡi con ngựa lớn, buộc bốn con phía sau, cổ ngựa lủng lẳng đầu lâu.
Trác Mã nhìn cảnh đó cười như đóa hoa, chạy tới nhảy lên chiến mã của Lý Xảo, ôm lấy lưng hắn, còn muốn Lý Xảo đi ba vòng tròn.
Trong ánh mắt hài lòng của Giác Tư La, Lý Xảo tung mình xuống ngựa nói dõng dạc:” Chiến mã hiến cho vương vô chiến bất thắng, đầu người này cũng xin hiến cho vương oai hùng bất bại.”
Một anh hùng có thể chém ba đầu người bắt năm chiến mã từ chiến trường, Giác Tư La tất nhiên hậu đãi, nhìn ba cái đầu lâu Tây Hạ, cánh tay bị thương đặt lên vai Lý Xảo:” Cảm tạ hài tử anh dũng của ta, từ giờ trở đi ngươi là dũng sĩ Thanh Đường chỉ huy ba mươi người.”
Lý Xảo cảm tạ xong, hướng về phía doanh trại rống lên:” Cách Nhật Lãng, ngươi giết được nhiều người bằng ta không, ngươi thu được nhiều chiến mã như ta không?”
Xung quanh đồng thanh hô hào hùa theo, khoe công tích là vinh diệu của mỗi chiến sĩ, Giác Tư La cũng cười ha hả, Trác Mã càng đứng hẳn lên ngựa gọi Cách Nhật Lãng.
Một tướng lĩnh trung niên mặc áo da gấu, đi tới ôm Lý Xảo một cái, vỗ mạnh hai vai hắn:” Chúc mừng huynh đệ của ta, có điều Cách Nhật Lãng đã bị ta chặt đầu rồi.”
“ Hả?” Lý Xảo kinh ngạc không nói lên lời:
Tướng quân đó quỳ một chân trước mặt Giác Tư La:” Vương, đêm qua Cách Nhật Lãng uống say gây chuyện, mượn cớ đọ tài cho ấm, siết cổ chết hai người, mạt tướng bảo hắn buông tay chịu trói, hắn lại dám vung đao chém, tổn thất mất ba võ sĩ mới giết được hắn, không ngờ đuốc đánh rơi đốt cháy cỏ khô.”
Giác Tư La âm trầm rống lên:” Sau đó nơi cắm trại bị lộ, để người Tây Hạ vô sỉ đánh lén phải không? Tang Cách, ngươi ước thúc thuộc hạ như thế à?”
Tang Cách cúi đầu sát mặt đất, hai tay giang ra ngửa lên trời.
Giác Tư La dùng roi ngựa quất liền ba cái:” Chưa đánh đã tổn thất sáu chiến sĩ, trận chiến sau ngươi mang về cho ta sáu cái đầu lâu.”
“ Mạt tướng nhất định anh dũng tiến tới.”
Giác Tư La gật đầu:” Dù sao chúng ta cũng thắng lợi rồi, Tang Cách ngẩng đầu lên đi ăn mừng đi.”
Lý Xảo đứng bên cạnh thấy Giác Tư La xử lý êm đẹp một sự việc nghiêm trọng như thế, thầm gật đầu tán thưởng.
Tiếp đó thì tất nhiên là tiệc mừng bắt đầu.
Lý Xảo nhìn Trác Mã má đỏ hồng hồng vì hưng phấn, nói:” Ta có năm chiến mã, một giữ lại còn chiến đấu, bốn con tặng hết cho nàng.”
Trác Mã cao hứng reo lên:” Hay quá, như thế bò dê của chúng ta chẳng mấy chốc mà nhiều lên.”
Rồi đi tìm mục nhân phụ trách đổi bò dê trong quân.
Tối qua ngủ chưa đủ giấc, Lý Xảo chẳng hứng thú tham dự tiệc mừng, ăn thêm ít thịt khô, uống ngụm nước rồi chui vào thùng da ngủ bù.
Nửa tỉnh nửa mê có tấm thân ấm áp chui vào thùng da của hắn, Trác Mã thổi phù một hơi bên tai:” Đây là thứ ngươi đáng có được, đại anh hùng của ta.”
Lý Xảo chưa kịp nói gì thì cánh môi khô khốc bị Trác Mã ngậm lấy, cái lưỡi nhỏ như con rắn luôn vào khiêu khích, còn chủ động nắm tay hắn, luôn qua mép áo, đặt lên bầu vú no căng.
Khốn kiếp! Khốn kiếp! Lý Xảo luôn mồn chửi mắng bản thân, nhưng lửa dục hoàn toàn chi phối hành động của hắn, hét lên xoay người đè Trác Mã xuống …
So với cuộc sống của Lý Xảo, Thiết Tâm Nguyên thê thảm hơn rất nhiều, cứ tưởng có thể thoải mái ngồi trên lưng lạc đà dưỡng thương hết chuyến đi, không ngờ chưa tới Trường An, Mục Tân liền muốn y học ngôn ngữ của bọn họ.
Y rất không muốn học, đời trước y đã chẳng có thiện cảm gì với các loại ngoại ngữ rồi.
Cho dù là người từ rất xa tới Đông Kinh, dù khẩu âm quái dị tới đâu cũng nói được tiếng Đông Kinh thuần thục, việc quái gì lão tử phải đi học ngôn ngữ của đám người này?
Không học!
Phương thức giáo dục của Mục Tân rất đặc biệt, không giống tôn chỉ đòn roi sinh trò giỏi của Vương gia, không giống kiểu khuyên răn lấy học thức làm đầu của Thái học, càng không giống Vương Nhu Hoa, lúc nhớ ra thì quản rất nghiêm, lúc quên thì bỏ mặc.
Mục Tân dạy dỗ rất đơn giản, chỉ có tiếng Ả Rập mới tính là ngôn ngữ, còn Thiết Tâm Nguyên dùng bất kỳ phương thức nào khác nói chuyện đều coi là chó sủa.
Toàn bộ đội lạc đà đều tuân thủ nghiêm khắc này của Mục Tân.
Nếu Thiết Tâm Nguyên muốn ăn uống mà dùng tiếng Đại Tống, chẳng ai thèm quan tâm, nếu y dùng tiếng Ả Rập, bất kể phát âm khó nghe ra sao liền có người nhanh chóng tuân theo, còn hầu hạ cực kỳ chu đáo.
Chỉ phản kháng được một ngày rưỡi, khi bụng đói meo rồi, Thiết Tâm Nguyên đành phải vứt bỏ tiếng Hán, dùng tiếng Ả Rập.
Tư tưởng dù có kiên cường đến mấy thì cũng chẳng đấu nổi cái bụng, càng không nói Thiết Tâm Nguyên bị buộc trên lưng lạc đà đã đái ra quần rồi, đám người kia chấp hành mệnh lệnh của Mục Tân cực kỳ nghiêm ngặt.
Thế nên trong hoàn cảnh bị ép buộc cao độ như vậy khi tới Trường An, Thiết Tâm Nguyên đã có thể dùng tiếng Ả Rập giao lưu với Hứa Đông Thăng, tất nhiên là nhờ Hứa Đông Thăng nói từng chữ một rõ ràng cho y nghe.