Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 129724 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 203

❊ ❊ ❊

Những chiếc đèn lồng trôi bồng bềnh về phía xa xăm, như những vì sao thắp sáng bầu trời đêm.

Lục Đồng ngước nhìn theo, cho đến khi người bán đèn bên cạnh gọi nàng lại.

"Cô nương, thích đèn lồng không? Có muốn mang một chiếc về không?" Ông chủ quấn áo da cừu cười tươi mời chào, "Chỗ ta có đủ kiểu, nàng cứ từ từ chọn!"

Lục Đồng hoàn hồn, đang định từ chối thì bên cạnh đã có người nhanh hơn nàng mở miệng: "Được."

Lục Đồng quay đầu lại, đối diện với một bóng dáng quen thuộc.

Bùi Vân Ánh?

Hôm nay người này mặc áo cẩm bào màu đỏ thẫm họa tiết đôi chim ưng, càng làm nổi bật dáng người thẳng tắp như cây tùng, phong thái phi phàm, không còn vẻ sắc bén như khi mặc quan phục nữa, mà giống như những công tử đi dạo đêm, mang vẻ đẹp quyến rũ kỳ lạ.

Lục Đồng lùi lại một bước, nói: "Bùi Đại nhân?"

Trên quầy bày đủ loại đèn lồng, Bùi Vân Ánh tiện tay cầm lên một chiếc, đùa cợt nói: "Không ngờ Lục đại phu cũng đến xem đèn, ta cứ tưởng nàng không hứng thú với mấy thứ này."

"Thỉnh thoảng thôi, đâu như Bùi Đại nhân lúc nào cũng rảnh rỗi." - Lục Đồng đáp lại, giọng không nóng không lạnh.

Ông chủ bán đèn thấy Bùi Vân Ánh ăn mặc sang trọng, càng cười tươi hơn, ngay cả cách xưng hô với Lục Đồng cũng thay đổi: "Tiểu thư, đêm nay là Nguyên Tiêu, quầy nhỏ của chúng ta cũng góp vui. Ba mũi tên, nếu tiểu thư b.ắ.n trúng cái đó —" ông ta chỉ về phía đối diện: "sẽ tặng ngài một chiếc đèn lồng!"

Lục Đồng nhìn theo hướng ông ta chỉ.

Quầy hàng nhỏ này vốn được dựng trong khu chợ với một mái che màu sắc, trong ngoài trên dưới đều treo đủ kiểu đèn lồng, còn trên tường trong mái che treo một tấm nền đỏ chữ đen, là chữ "Phúc" viết tròn trịa to lớn. Bên cạnh nàng là một cây cung sừng trâu đen bóng, mũi tên được buộc những dải ruy băng đỏ to, nhìn qua rất rực rỡ, vui vẻ.

"Lấy hên đầu năm!"

Ông chủ lại nhìn về phía Bùi Vân Ánh: "Tiểu thư thích đèn, công tử này trông cũng giỏi b.ắ.n cung, giúp tiểu thư thắng một chiếc đi!"

Bùi Vân Ánh nhướng mày, vừa nhận lấy cây cung dài từ tay đối phương, bất ngờ tay trống không, Lục Đồng đã giật lấy cung từ tay hắn.

"Để ta tự làm." - Nàng nói.

Bùi Vân Ánh khựng lại.

Hai người họ đều có dung mạo xuất chúng, vừa dừng lại đây đã thu hút không ít ánh nhìn. Mọi người tưởng Bùi Vân Ánh sẽ giúp Lục Đồng b.ắ.n tên để thắng đèn, không ngờ Lục Đồng lại cầm cung tên tự mình ra tay. Lập tức có nhiều người dừng lại xem, chăm chú nhìn động tác của Lục Đồng.

Lục Đồng giơ cung tên lên.

Cung sừng trâu rất nặng và to, giờ lại được một cô gái yếu ớt cầm lên, trông có vẻ không hợp, khiến người ta lo lắng không biết cánh tay mảnh khảnh kia có bị gãy vì sức nặng của cây cung không.

Động tác giữ cung của nàng trông có vẻ hơi vất vả, cách đặt tên cũng không được thuần thục lắm, Bùi Vân Ánh nhìn một lúc, bước tới nắm lấy cánh tay nàng: "Đừng run."

Lục Đồng giật mình.

Một mùi hương thanh khiết tỏa xuống từ trên đầu, hắn giữ khoảng cách vừa phải, động tác không nhẹ không nặng, chỉ đứng phía sau nâng đỡ nàng, giúp nàng điều chỉnh tư thế cầm tên.

Lục Đồng ngước lên, có thể thấy chiếc cằm đẹp đẽ của đối phương, cánh tay hắn từ phía sau vươn tới, ôm lấy vai nàng, như một vòng tay nửa xa nửa gần.

Vẫn quá thân mật.

Lục Đồng hơi nhíu mày, tay đang giữ cung tên hơi lỏng ra.

Xoẹt—

Mũi tên rời dây cung bay vụt đi, xiên chéo trúng mép chữ "Phúc", dải ruy băng rơi xuống bên cạnh.

Xung quanh vang lên tiếng tiếc nuối của đám đông: "Ôi, không trúng rồi!"

"Vẫn không được!"

Bùi Vân Ánh động đậy ánh mắt, có chút ngạc nhiên nhìn về phía Lục Đồng.

Lục Đồng nhìn mũi tên b.ắ.n lệch, đáy mắt thoáng qua một chút thất vọng.

Không trúng.

Nói ra thì, đây không phải lần đầu tiên nàng kéo cung.

Năm đó trên đỉnh Lạc Mai Phong, Vân nương cần xác chết để bào chế thuốc, Lục Đồng thỉnh thoảng phải đến khu mộ hoang. Có một lần ở đó nàng thấy một xác chết bị sói cắn chết, có lẽ là một thợ săn vào núi bị tuyết vây hãm, thân thể đã bị ăn rỗng, xung quanh rải rác đầy bẫy thú, còn có một cây cung tên đã gãy.

Lục Đồng chôn xác chết đi, mang cung tên về, dùng dây buộc lại, nghĩ rằng có thể dùng cung tên săn một số cáo thỏ làm lương khô, nhưng chẳng b.ắ.n trúng lần nào — thú trong núi chạy quá nhanh, tài b.ắ.n cung của nàng chẳng ra gì.

Nhưng cứ ba ngày năm ngày lại cầm cung tên luyện tập, nhiều ít cũng luyện được chút cảm giác. Chỉ là sau đó cung tên vài năm sau cũng gãy mất, dùng bao nhiêu dây chằng lại cũng vô ích, Lục Đồng bèn cất cung tên đi, sau này khi Vân nương qua đời, cùng chôn trên đỉnh Lạc Mai Phong.

Qua mấy năm, lại kéo cung, quả nhiên đã ngượng tay.

Xung quanh có người xem náo nhiệt lên tiếng: "Cô nương, đừng phí tên nữa, mau nhường cung tên cho tình lang của nàng thắng một chiếc đi!"

"Phải đấy, phải đấy!"

Bùi Vân Ánh sắc mặthi cứng lại, lạnh lùng liếc nhìn những người đang làm ồn một cái.

Lục Đồng lại không để ý, giơ tay lấy mũi tên thứ hai.

Lần này động tác giữ cung của nàng đã thuần thục hơn lần đầu nhiều, trông không còn vụng về nữa. Bùi Vân Ánh lùi lại một bước, không còn như lúc nãy, nắm tay nàng chỉ điểm nữa. Lục Đồng chăm chú nhìn chữ "Phúc" ở xa xa, lại một lần nữa buông tay.

Xoẹt—

Mũi tên bay ra.

"Chỉ thiếu một chút nữa thôi!" - Đám đông xung quanh vỗ đùi, tiếc nuối như thể người b.ắ.n trượt là chính mình, "Đã gần đến chữ rồi, tiếc thật!"

Lục Đồng vẫn giữ vẻ mặt bình thường.

Người bán đèn cười hì hì, cầm mũi tên thứ ba đưa cho Lục Đồng: "Tiểu thư đừng nản chí, không sao đâu, chúng ta còn một mũi, lần này phải ngắm cho kỹ nhé!"

Bùi Vân Ánh khoanh tay dựa cột, mỉm cười nhìn Lục Đồng đặt mũi tên cuối cùng này lên cung.

Xung quanh dần dần im lặng xuống, đám đông xem náo nhiệt đều không nhịn được nín thở.

Ban đầu thấy cô gái này mảnh mai yếu ớt, còn tưởng nàng ấy không cầm nổi cung tên, ai ngờ b.ắ.n liền hai lần, đều ngoài dự đoán của mọi người.

Lục Đồng đặt xong cung tên, phía trước trong mái che treo chữ "Phúc" đỏ au, vui vẻ rộn ràng, trong ánh sáng đèn lồng rực rỡ xung quanh có một vẻ náo nhiệt mơ hồ.

Nàng tập trung nhìn chằm chằm vào đám náo nhiệt đó, đột ngột kéo cung—

Mũi tên buộc tua đỏ như một con chim khách đuôi dài màu đỏ, hớn hở lao về đích.

Chính xác, không sai chút nào, trúng ngay hồng tâm!

Đám đông xung quanh lập tức bùng nổ một tràng tán thưởng!

Ngay cả ông chủ bán đèn cũng phải nhìn cô gái trẻ có vẻ yếu ớt này bằng ánh mắt khác: "Cô nương b.ắ.n cung giỏi thật!"

Lục Đồng hạ cung tên xuống, Bùi Vân Ánh đi đến bên cạnh nàng, nghiêng đầu nhìn nàng, nói: "Sức mạnh thật lớn, luyện thế nào vậy?"

Cây cung sừng trâu đó không nhẹ nhàng gì, ngay cả nam giới bình thường kéo cung cũng cần dùng chút sức. Lúc nãy người xem náo nhiệt nhiều, giờ người hò reo cũng nhiều, cũng chính vì Lục Đồng trông quá yếu ớt, không ai tin nàng có thể kéo được.

Nhưng nàng lại kéo được thật.

"Luyện giếc người chôn xác." - Lục Đồng nghiêm túc trả lời.

Bùi Vân Ánh: "..."

Hắn đánh giá Lục Đồng một cái, không để ý đến lời nói bậy vừa rồi của nàng, chỉ hỏi: "Ba lần đã b.ắ.n trúng, nàng biết từ trước à?"

Nói Lục Đồng là thiên tài b.ắ.n cung, vừa nhìn đã học được, quả thật có vẻ quá gượng ép.

Lục Đồng quay đầu nhìn hắn, khẽ mỉm cười: "Ta cũng đâu có nói là ta không biết."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »