Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 129666 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 263

❊ ❊ ❊

"Vân Nương..."

Trong đêm yên tĩnh, bất chợt có tiếng người khẽ vang lên.

Bùi Vân Ánh chợt mở mắt.

Ở bên ngoài, hắn vốn ngủ rất nông. Đèn trong phòng không biết bị gió thổi tắt từ lúc nào, chỉ còn tiếng rên rỉ yếu ớt từ trên giường vọng xuống.

"Lục Đồng?" Bùi Vân Ánh nhíu mày nhìn về phía giường.

Không có ai đáp lại.

Hắn trở mình ngồi dậy, mò lấy hộp diêm, châm lại ngọn đèn dầu trên bàn. Ánh sáng ấm áp bập bùng trong căn phòng. Hắn đặt đèn sang một bên, bước đến bên giường.

Lục Đồng đang nhắm mắt.

Trước khi ngủ, nàng quay mặt vào tường, nhưng giờ đã trở mình, co người lại, gương mặt luôn bình tĩnh nay lại nhăn nhó đầy đau đớn, mồ hôi từng giọt lớn lăn dài trên trán.

Sắc mặt Bùi Vân Ánh thay đổi, khẽ lắc vai nàng: "Lục Đồng?"

Nàng như chìm vào cơn mộng, không tỉnh lại, bỗng nhiên vươn tay ra.

Bùi Vân Ánh thoáng sửng sốt, cúi đầu nhìn.

Nàng nắm chặt lấy tay hắn.

Nàng nắm rất chặt, như thể một người sắp chết đuối nắm lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Mắt nàng nhắm nghiền, móng tay như muốn ghim sâu vào mu bàn tay hắn. Bùi Vân Ánh để yên cho nàng nắm lấy, khẽ gọi tên nàng: "Lục Đồng?"

"Vân Nương..." Nàng mơ màng rên rỉ, mồ hôi trên trán rơi xuống cổ.

Nàng như bị mắc kẹt trong giấc mộng không thể tỉnh dậy.

Trong ánh sáng chập chờn của đèn dầu, ánh mắt Bùi Vân Ánh trầm xuống. Hắn lập tức vươn tay, bấm mạnh vào huyệt đạo nơi cổ nàng.

Một tiếng thét bất chợt vang lên, người nằm trên giường bừng tỉnh mở mắt.

Lục Đồng bật dậy, thở dốc.

Một cánh tay từ phía sau vươn ra.

Nàng cảm nhận được mình được kéo vào một vòng tay ấm áp. Vòng tay ấy mang theo hương thơm thanh mát quen thuộc, xua tan mùi thuốc khó chịu trong giấc mộng, hơi ấm từ sau lưng lan tỏa, nàng ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt dịu dàng của Bùi Vân Ánh.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Lục Đồng bỗng nhận ra.

Đây không phải lần đầu nàng uống thuốc trên đỉnh Lạc Mai Phong. "Độ Nghĩị Trận" chỉ là một cơn ác mộng khổ đau của quá khứ. Giờ nàng đã là y quan của Hàn Lâm Y Quan Viện ở Thịnh Kinh. Vân Nương đã chết. Nàng không cần phải nuốt từng bát thuốc đầy bất an và sợ hãi nữa. Lần lên núi này, nàng chỉ đi để tìm dược liệu cứu dịch bệnh.

Nàng lại nằm mơ.

Dạo này nàng liên tục mơ thấy ác mộng.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng sẽ không thể phân biệt nổi giữa mộng và thực nữa.

"Lục Đồng." Giọng nói của Bùi Vân Ánh vang lên bên tai, nàng ngẩng đầu nhìn.

Hắn cau mày, ánh mắt đăm chiêu nhìn nàng.

Khuôn mặt trẻ trung ấy không còn vẻ ung dung thường thấy. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên trán nàng.

"Nàng làm sao thế?" hắn hỏi.

Lục Đồng cố gắng điều chỉnh hơi thở, tránh ánh mắt hắn, khẽ nói: "Ta vừa mơ một giấc mơ."

Hắn thu tay lại khỏi trán nàng. "Vân Nương là ai? Trong mơ nàng vẫn liên tục gọi tên bà ta."

Thân thể nàng cứng đờ.

Bùi Vân Ánh nhíu mày, ánh mắt không rời nàng.

Sắc mặt nàng nhợt nhạt. Vốn dĩ dáng người nàng đã mảnh mai, sau những ngày khổ cực ở Tô Nam để cứu dịch bệnh, nàng càng gầy hơn. Khuôn mặt nhỏ bé như chỉ to bằng bàn tay, đôi mắt không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, thay vào đó là sự bàng hoàng và mơ hồ, đôi môi tái nhợt như tờ giấy.

Từ khi hắn quen biết Lục Đồng, dù là điềm nhiên hay điên cuồng, nàng chưa bao giờ bộc lộ nỗi "sợ hãi" như thế.

Trong giấc mơ, nàng chắc chắn đã đối mặt với điều gì đó khiến nàng sợ hãi.

"Là kẻ thù của nàng sao?" Hắn hỏi, giọng lạnh lùng.

Lục Đồng giật mình, hoàn hồn.

Hắn luôn rất nhạy bén.

Nàng quay mặt đi, đáp ngắn gọn: "Không phải."

Hắn im lặng, ánh mắt chăm chú khóa chặt nàng. Đôi mắt luôn mang nét dịu dàng nay như nhuốm chút giá lạnh của đỉnh Lạc Mai Phong, ánh lên sắc bén và nghiêm nghị.

Ngoài cửa, gió tuyết gào thét. Trong phòng, ánh đèn dầu và lò sưởi leo lét. Hai người đối diện, một người dồn ép, một người né tránh.

Sau mộthi im lặng, hắn dời ánh mắt, như quyết định buông tha nàng. Hắn đứng dậy, nói: "Nàng vừa toát rất nhiều mồ hôi. Trong hòm thuốc của nàng chắc có khăn. Để ta đi lấy."

Lục Đồng thở phào.

Hắn bước đến bàn, nơi đặt hòm thuốc của nàng, mở nắp, đưa tay tìm chiếc khăn trắng bên trong.

Lục Đồng nhìn theo động tác của hắn, rồi bỗng nhiên nhớ ra điều gì, toàn thân căng cứng. Nàng lập tức nhảy xuống giường, không kịp xỏ giày, chạy vội đến bên hắn: "Khoan đã—"

Lời nói hoảng loạn chẳng có tác dụng gì.

Nàng trơ mắt nhìn Bùi Vân Ánh nhấc lên một món đồ từ trong hòm thuốc.

Đó là một chiếc dây lụa màu sặc sỡ, được thắt rất tinh xảo, màu đỏ lựu đẹp mắt, trông như một đám mây mỏng rực rỡ trong đêm tối. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu phản chiếu lên sợi lụa, càng làm màu sắc thêm rực rỡ.

Đây chính là món quà sinh nhật hắn từng yêu cầu nàng làm. Nàng đã bỏ rất nhiều công sức để đan, nhưng cuối cùng lại không đủ can đảm tặng hắn.

"Cái này là gì?" Hắn quay lại.

Lục Đồng mím môi, vội vã đưa tay muốn giật lại, nhưng hắn khẽ giơ cao, khiến nàng không thể với tới.

"Tại sao nàng lại mang theo sợi dây lụa này?" hắn hỏi.

"Đồ của người khác." Nàng cứng miệng, "Ta chỉ tiện tay giữ lại thôi."

"Thật sao?"

Hắn gật đầu, ngón tay khẽ xoay xoay sợi lụa, làm lộ ra một hạt gỗ nhỏ xíu, không tròn trịa lắm, nằm bên dưới đầu tua.

"Vậy còn thứ này là gì?"

Lục Đồng sững người.

Hạt gỗ nhỏ đong đưa trên tay hắn.

Nàng siết chặt bàn tay.

Đó là hạt gỗ nàng lấy từ tòa tháp gỗ của hắn.

Ngày Thất Tịch năm đó, lời nói mập mờ của hắn đã khiến nàng thoáng d.a.o động. Khi ấy hắn bảo sẽ tặng nàng một hạt, nhưng nàng đã từ chối ngay lập tức. Thế nhưng, không hiểu sao, nàng lại lén cầm đi một hạt.

Sau này nàng rời Thịnh Kinh đến Tô Nam, hạt gỗ ấy vẫn được giữ gìn cẩn thận. Nhiều lần nàng định vứt nó đi, nhưng cuối cùng, chẳng lần nào nàng làm được.

Sợi dây thắt và hạt gỗ, là bí mật giấu kín của nàng. Nàng luôn cẩn thận che giấu, vậy mà trong đêm tuyết gió này, tất cả lại bị phơi bày.

Đêm yên tĩnh, bên ngoài gió tuyết rít gào. Người thanh niên cúi mắt, nhìn bộ dạng lúng túng của nàng, bình tĩnh mở miệng: "Lục Đồng."

Ánh mắt anh khóa chặt nàng: "Ta hỏi nàng một lần nữa, nàng thật sự là không có chút tư tâm nào với ta sao?"

Hơi thở của Lục Đồng nghẹn lại.

Nàng theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm ấy, nàng không thốt ra được một lời.

"Ta..." nàng ấp úng.

Đôi mắt đen láy của hắn nhìn thẳng vào nàng, ánh sáng từ ngọn đèn dầu trong mắt hắn như hòa quyện thành một bản tình ca chưa dứt.

Hắn lạnh lùng nói: "Ta đã thấy đáp án rồi."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »