Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 129812 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 207

❊ ❊ ❊

“Là Ngân Mộng Chu…” Nàng cúi mắt nhìn vật trong hộp, giọng có chút kỳ lạ.

Cô gái gần nhất rụt rè hỏi: “Ngân Mộng Chu là gì vậy…”

Lục Đồng nhìn nàng ấy.

“Là một loại nhện.”

Nàng đứng thẳng, giọng điềm đạm giải thích: “Loại nhện này có độc nhẹ, tuy không gây chết người nhưng tơ nhện chạm vào da người dễ gây dị ứng, đặc biệt là trên mặt. Nếu vô tình quệt lên, sẽ bị phát ban đỏ, phải bảy tám ngày mới lặn.”

Nghe xong, các cô gái xung quanh liền sờ mặt mình, rồi vô thức lùi xa khỏi giỏ gỗ.

Lục Đồng đóng nắp hộp lại.

“Có lẽ người bắt nhện trước đó không để ý, để lẫn nhện Ngân Mộng vào với nhện thường. Nhưng vì những hộp này lẫn lộn, nên trước khi mở, không ai biết trong hộp nào có nhện Ngân Mộng.”

Các cô gái càng lùi xa giỏ gỗ.

Dị ứng tuy không nguy hiểm, nhưng sẽ hiện rõ trên mặt. Ai lại muốn tự nhiên mọc đầy ban đỏ chứ? Con gái trẻ ai cũng yêu cái đẹp, chẳng ai muốn một trò chơi lại thành bói ra gương mặt đầy mụn cả.

“Ngươi nói thật chứ?” Có người không tin. “Thật sự là nhện độc sao?”

Lục Đồng gật đầu, ánh mắt nghiêm túc: “Đúng vậy, ta làm việc ở Hàn Lâm Y Quan Viện.”

Làm ở Hàn Lâm Y Quan Viện, tức là người này là Y Quan đó!

Nhớ lại cậu thiếu niên ban nãy gọi nàng là “Lục y quan,” mọi người lập tức thay đổi thái độ, không còn nghi ngờ nữa. Họ cũng không dám chơi “Hỷ Chu Ứng Xảo” nữa, lần lượt tìm người phụ nữ đổi sang trò xỏ kim.

Chỉ trong chốc lát, trước đài chỉ còn lại Lục Đồng.

Nàng từ tốn bước đến trước người phụ nữ, đặt chiếc hộp gỗ lên bàn.

“Chơi xong rồi.”

Người phụ nữ: “…”

Chơi xong rồi, đúng là chơi xong rồi, vì mọi người đã bỏ đi hết, chỉ còn mình nàng. Chẳng cần biết nhện trong hộp có đan tơ dày hay thưa, vì có mỗi một người chơi, còn ai để tranh vị trí thứ nhất nữa?

Người phụ nữ cười gượng: “Ừ… cô nương thắng rồi.”

Lục Đồng ôm lấy “cốc bản” đặt trước đài làm giải thưởng.

“Cái này, ta mang đi được chứ?”

Người phụ nữ gật đầu, rồi kéo nàng lại, do dự hỏi: “Cô nương, trong hộp đó, thật sự là Ngân Mộng Chu sao?”

Lúc nãy mọi người gọi nàng là “y quan,” bà đã nghe thấy.

Lời quan y không thể không tin, nếu nhện có độc, phải nhanh chóng xử lý.

Lục Đồng nhìn giỏ gỗ trên đài một chút, mỉm cười: “Đèn tối, ta cũng không nhìn rõ lắm. Giống mà cũng không giống, có lẽ ta nhìn nhầm.”

Khi nàng quay lại bên cạnh Bùi Vân Thục, Đoàn Tiểu Yến và mấy người khác đều im lặng, ánh mắt nhìn nàng khó mà diễn tả.

Lục Đồng đưa cốc bản cho Bùi Vân Thục: “Cái này tặng cho Bảo Châu.”

Bùi Vân Thục nhìn cốc bản trong tay, rồi lại nhìn Lục Đồng, thần sắc rất phức tạp.

Đoàn Tiểu Yến là người đầu tiên lên tiếng: “Lục y quan, đây là lần đầu ta biết, trò chơi cũng có thể chơi thế này.”

Ai cũng nghĩ Lục Đồng chọn “Hỷ Chu Ứng Xảo,” lại mở nắp hộp dứt khoát như vậy, tưởng rằng nàng đã có sẵn kế hoạch. Không ngờ nàng hoàn toàn không định cược, mà trực tiếp làm cả đám tan rã.

“Giỏi thật!” Đoàn Tiểu Yến cảm thán, không rõ là khen hay chê: “Chỉ cần không ai tranh với ta, ta chính là nhất!”

Xung quanh im lặng.

Bùi Vân Ánh hơi nghiêng đầu, bờ vai khẽ rung.

Lục Đồng đành phải giải thích.

“Ta thực sự không giỏi kim chỉ, xỏ kim chưa chắc được nhất, đổi trò khác sẽ dễ thắng hơn.”

“Không cần khiêm tốn.” Bùi Vân Ánh nhướng mày. “Có trí thì thắng, không trí thì thua. Lục đại phu, vẫn luôn giỏi lấy trí thắng người.”

“Trò chơi của quân tử, thắng bằng tài nghệ khiến người tâm phục. Trò chơi của tiểu nhân, thắng bằng mưu mẹo để đạt lợi.” Lục Đồng đáp thản nhiên: “Dù sao ta cũng được tính là một ‘tiểu nhân.’”

Giọng điệu của nàng rất nghiêm túc, Bùi Vân Ánh bật cười, cúi đầu nhìn nàng: “Lục đại phu lại đang giả vờ làm người xấu à?”

Lục Đồng sửa lại: “Không phải người xấu, là ‘tiểu nhân.’”

Hai người đấu khẩu, Bùi Vân Thục lắc đầu cười.

“Cảm ơn muội, Lục cô nương,” Bùi Vân Thục nắm tay Lục Đồng, “tấm lòng của muội, ta nhận. Bảo Châu nhất định sẽ thích. Về nhà ta sẽ giữ thật kỹ. Đấu khéo nằm ở chữ ‘khéo,’ cách này của muội còn khéo léo hơn cả xỏ kim.” Nói đến đây, nàng lại không nhịn được mà bật cười.

Lục Đồng thường ngày trông có vẻ điềm tĩnh, nhưng dường như thiếu đi chút sinh động của cô gái trẻ. Vậy mà hôm nay, lại để Bùi Vân Thục thoáng thấy nét tinh nghịch ẩn sau vẻ lạnh lùng ấy.

Lục Đồng vẫn là một cô gái biết bày trò, tâm tư giảo hoạt.

Đang nói, Đoàn Tiểu Yến bên cạnhnđã lẩm bẩm: “Thật là náo nhiệt, ta cũng thấy hứng thú.”

Thiếu niên hào hứng, xoắn tay áo chuẩn bị xông vào: “Tôi cũng thử——”

“Ê ê——”

Người phụ nữ trước bàn vội vàng chặn Đoàn Tiểu Yến lại, liếc nhìn cậu từ trên xuống dưới: “Tiểu công tử, đây là nơi các cô gái cầu khéo tay, chưa từng thấy nam tử đến đây đâu.”

“Nam tử thì sao? Sao lại phân biệt đối xử thế?” Đoàn Tiểu Yến hùng hồn nói, “Con gái ta không tiện đi lại, ta thay nó đến không được à?”

Người phụ nữ gượng cười: “Trên đài toàn là cô nương, cậu là nam tử, chen vào thật không tiện. Nhưng nếu công tử thật sự muốn thử, thì xỏ kim hay hỷ chu đều không phù hợp, cúng trăng hay ném kim cũng chỉ dành cho nữ tử. Tuy nhiên, trò Lan Dạ Đấu Xảo thì có thể.”

Đoàn Tiểu Yến khiêm tốn hỏi: “Lan Dạ Đấu Xảo là gì?”

“Thấy lầu trên kia không?” Người phụ nữ chỉ tay lên lầu Thất tịch.

Trên lầu được trang trí đầy đèn lồng đủ màu sắc, từ đó vọng lại tiếng sáo du dương.

“Thanh niên nam nữ, tình nhân đều có thể lên đó chơi Lan Dạ Đấu Xảo.”

Người phụ nữ giải thích tỉ mỉ: “Trên lầu, người ta buộc dây lụa năm màu thành từng nút phức tạp, giấu các vật phẩm được chạm khắc từ củ sen hoặc quả ấu trong sảnh. Đến khi tắt đèn, người chơi sẽ tìm đồ vật. Ai tìm được thì sẽ nhận được phần thưởng.”

“Nhưng mà, trò này diễn ra trong bóng tối, dù trong lầu có người bảo vệ, cũng khó tránh khỏi kẻ lợi dụng cơ hội. Vì vậy, chỉ có những đôi vợ chồng trẻ hoặc tình nhân mới được vào. Hai người phối hợp, vừa tăng tình cảm, vừa học cách đồng lòng vượt qua khó khăn.”

Mấy bà thím dường như rất thích se duyên, hoặc thích nhìn cảnh đôi trẻ quấn quýt, vừa nói vừa bày tỏ vẻ ngưỡng mộ, rồi quay sang Đoàn Tiểu Yến.

“Nếu công tử muốn thử, chỉ cần tìm người trong lòng cùng vào là được. Hai người đi cùng thì không ai ngăn cản. Cậu vừa bảo có con gái, thế phu nhân hôm nay có ở đây không, là vị nào vậy?”

Đoàn Tiểu Yến: “……”

Bùi Vân Thục im lặng, Lục Đồng không biểu cảm, ngay cả Phương Tư cũng khẽ lùi lại với vẻ ghét bỏ.

Nhìn cảnh đó, người phụ nữ cũng hiểu ra, cười nói: “Tiểu công tử, vậy đành chờ năm sau vậy. Năm nào cũng có lễ Song Thất, rồi sẽ có dịp để công tử thử một lần.”

Đoàn Tiểu Yến buồn bã, nhưng vì không có ai đi cùng nên đành nhìn người phụ nữ quay đi.

Bất ngờ, Bùi Vân Thục liếc nhìn Bùi Vân Ánh rồi hỏi: “Chơi Lan Dạ Đấu Xảo hết bao nhiêu tiền?”

Nghe vậy, mọi người đều khựng lại, Tiêu Trục Phong ngạc nhiên nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Người phụ nữ vội trả lời: “Lan Dạ Đấu Xảo là trò chơi đôi mà, tất nhiên không rẻ, một lần hai mươi đồng tiền.”

Bùi Vân Thục bảo Phương Tư đưa tiền.

Bùi Vân Ánh sửng sốt: “Tỷ tỷ?”

Lục Đồng cũng ngạc nhiên.

Trò chơi này nghe chẳng thú vị, chỉ là tìm đồ vật trong bóng tối, vậy mà sao Bùi Vân Thục lại hứng thú như vậy?

Ngay lúc đó, Bùi Vân Thục đưa tay, đẩy mạnh cả Bùi Vân Ánh và Lục Đồng về phía trước.

“Hai người đi chơi đi,” nàng đứng phía sau, mỉm cười nhìn họ, giọng nói nhẹ nhàng đến mức cố ý, “Hôm nay vốn là lễ của người trẻ tuổi, ta muốn vào nhưng không tiện, hai người thì phù hợp hơn.”

“A Ánh, Lục cô nương, hai người chơi xong nhớ kể lại cho ta nghe, coi như ta cũng được trải nghiệm.”

Lục Đồng: “Khoan đã…”

“Ta trả tiền rồi.”

Trong đám đông, Bùi Vân Thục nháy mắt với nàng: “Không rẻ đâu, đừng lãng phí nhé.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »