Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 129677 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 242

❊ ❊ ❊

Thạch Xương Bồ mang tin tức từ trạm dịch đến cho Thường Tiến, chẳng bao lâu sau, cả nhóm y quan cứu dịch đều biết tin.

Thịnh Kinh quả thực đã xảy ra chuyện lớn.

Những ngày trước, đoàn xe bận rộn chạy đường dài, ngày đêm gấp rút lên đường. Sau đó qua sông Quảng Vân, suốt bảy ngày bảy đêm họ đều ở trên sông, không thể nhận được bất kỳ thư từ nào.

Do đó, khi tin tức truyền tới Mạnh Đài, tất cả mọi người đều bàng hoàng.

Hoàng đế băng hà rồi.

Tam Hoàng tử Nguyên Nghiêu bày binh bố trận ngoài Cần Chính Điện, nhân đêm tối tiến cung yết kiến, bất ngờ phát động cung biến, ám sát Hoàng đế, cướp ngôi. Hoàng đế bị trọng thương, Thái tử vì che chở Hoàng đế mà trúng kiếm, không may chết dưới tay Tam Hoàng tử.

Ninh Vương Nguyên Lãng vội vàng nhập cung, bắt giữ Tam Hoàng tử, đưa vào chiêu ngục. Trước khi băng hà, Hoàng đế ban chiếu thư truyền ngôi, giao lại hoàng vị cho Ninh Vương Nguyên Lãng.

Trong vài ngày ngắn ngủi, Thái tử mất, Tam Hoàng tử bị bắt, Ninh Vương lại ngồi lên long ỷ.

Việc này thực sự quái lạ đến khó tin.

Mặc dù những năm gần đây, thân thể Hoàng đế không tốt, Thái tử và Tam Hoàng tử tranh đấu gay gắt, ai cũng biết sẽ có ngày xảy ra xung đột. Thế nhưng không ngờ chỉ trong một đêm, cả thiên hạ đã đảo lộn. Truyền thống từ xưa là "phụ tử tương thừa, huynh chung đệ cập," trong khi Hoàng đế vẫn còn Nhị Hoàng tử và Tứ Hoàng tử có thể kế thừa ngôi báu, tại sao lại bỏ qua hai người mà truyền vị cho Ninh Vương?

Hơn nữa, vị vương gia này cả ngày chỉ biết rong chơi phố phường, đến chợ Quan Hạng mua hoa mua đồ, bị xem là một kẻ vô dụng, làm sao có thể một mình bắt giữ đảng phản loạn?

Chuyện triều đình cách ngàn dặm, các y quan địa vị thấp bé tại Y Quan Viện không dám hỏi nhiều.

Một lão y quan run rẩy mở miệng: “Y chính, chúng ta còn đi Tô Nam nữa không?”

Danh sách cứu dịch Tô Nam được Hoàng đế thông qua, nay người ngồi trên ngôi rồng đã đổi, thế sự vô thường.

Gió bắc rít qua, Thường Tiến lạnh run, nói chắc nịch: “Đi. Những chuyện này có liên quan gì đến chúng ta?”

Họ là người đi cứu dịch, bất kể người ngồi trên ngai vàng là ai cũng không quan trọng, dân chúng Tô Nam đang chịu khổ vì dịch bệnh, không thể quay đầu bỏ mặc được.

Hơn nữa, tân hoàng vừa đăng cơ, Thịnh Kinh gió nổi mây vần, giờ trở lại không khéo còn gặp chuyện, thà yên tâm làm việc ở Tô Nam, chờ dập tắt dịch bệnh, mọi chuyện lắng xuống rồi hãy về Thịnh Kinh.

Họ chỉ là những con kiến nhỏ bé, không thể lay chuyển đại cục, chỉ có thể thuận theo dòng nước, cố giữ lòng mình.

Khi nghe tin động trời này, các y quan không khỏi bàng hoàng, tụm lại bàn tán rì rầm. Lục Đồng đặt bát thuốc xuống, bước đến chỗ Thường Tiến.

Thường Tiến đang đứng bên ngoài, thấy nàng đến thì xoay người lại.

“Y chính,” nàng ngừng một lát, hạ giọng: “Tin từ trạm dịch, có nhắc gì đến phủ Thái sư không?”

Thường Tiến ngạc nhiên nhìn nàng một cái, rất nhanh đã hiểu ra, liếc nhìn các y quan đang sưởi ấm trong quán trà, rồi ghé sát thấp giọng: “Có nhắc.”

Ông nói: “Vụ Tam Hoàng tử ám sát Hoàng đế, liên lụy đến không ít triều thần. Thích gia bị phát hiện hỗ trợ Tam Hoàng tử, những người có quan hệ với phủ Thái sư bị truy nã, toàn bộ Thích gia bị tru di tam tộc.”

Lục Đồng ngẩn người.

Bề ngoài, Thích gia rõ ràng là phe Thái tử. Nhưng triều đình tranh đấu, một khi thất bại, muốn định tội ai dễ như trở bàn tay.

Nàng từ Tô Nam trở về huyện Thường Vũ, từ huyện Thường Vũ tiến về Thịnh Kinh, từng bước tính toán kỹ lưỡng, liên tục hạ bệ Kha Thừa Hưng, giếc Lưu Côn, lật đổ Phạm Chính Liêm, cuối cùng thiết kế để Thích Ngọc Đài chết trong tay cha mình.

Nay Thích Thanh chết, kẻ thù cuối cùng của nàng cũng đã tan biến khỏi thế gian.

Thù lớn đã báo, mọi việc đã xong. Đáng lẽ nàng phải cảm thấy hả hê, nhưng niềm hả hê ấy qua đi lại giống như dòng sông uốn lượn xa xôi đang đóng băng kia, mênh m.ô.n.g trống trải, không biết chảy về đâu.

Thấy nàng im lặng, Thường Tiến khẽ an ủi: “Lục y quan, lần này ngươi trở lại Thịnh Kinh cũng không cần lo bị Thích gia làm khó nữa.”

Thích gia đã sụp đổ, không ai dám đứng ra cho họ nữa.

Lục Đồng gật đầu, nhưng chưa rời đi ngay.

Thường Tiến thấy vậy, hỏi: “Lục y quan còn việc gì nữa không?”

Gió lạnh bên ngoài làm người ta tê tái. Lục Đồng dừng lại một lát, mới nhẹ giọng: “Y chính, có tin tức gì về Bùi Điện soái không?”

Thường Tiến sững người.

Tin đồn về Lục Đồng và Bùi Vân Ánh đã lan khắp Y Quan Viện. Lục Đồng vốn lạnh nhạt với mọi thứ, lại chủ động hỏi thăm tin tức về Bùi Vân Ánh, xem ra giữa hai người không phải không có tình ý.

“Ngài ấy đi Kỳ Thủy rồi.”

“Kỳ Thủy?”

“Kỳ Thủy xảy ra binh biến, trước đó Hoàng đế cử Chấn Uy tướng quân đi dẹp loạn. Sau vụ Tam Hoàng tử, toàn bộ dòng họ Trần Quốc công bị liên lụy, binh quyền bị thu hồi. Hoàng đế lệnh Bùi Điện soái đến Kỳ Thủy, vài ngày trước đã xuất phát.”

“Họ đi nhanh hơn chúng ta, Kỳ Thủy cách Tô Nam không xa, có lẽ họ đến trước.”

Lục Đồng im lặng, Thường Tiến nhìn nàng, định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói.

Ninh Vương đăng cơ, thế lực của Tam Hoàng tử bị liên lụy rất rộng, nhưng Bùi Vân Ánh dường như không bị ảnh hưởng. Hoàng đế còn yên tâm để hắn mang binh dẹp loạn, rõ ràng là trọng dụng.

Vị chỉ huy trẻ tuổi này vốn đã có tiền đồ rộng mở, giờ lại càng không giới hạn. Nhưng Lục Đồng chỉ là dân thường.

Sự khác biệt về thân phận, đôi khi còn lớn hơn mọi thứ.

Thường Tiến không nói thêm, thầm thở dài rồi quay đi trò chuyện với chủ quán trà.

Lục Đồng trở lại quán.

Trong nhà, bếp than ấm áp. Lâm Đan Thanh thấy nàng quay về, đưa cho nàng một túi giữ ấm, nghiêng người hỏi: “Muội nói gì với y chính thế?”

“Hỏi chuyện cứu dịch.”

Lục Đồng cúi đầu, ôm túi giữ ấm. Hơi ấm lan tỏa dần qua từng ngón tay, sự giao thoa nóng lạnh khiến nàng thoáng ngẩn ngơ.

Bùi Vân Ánh đã đến Kỳ Thủy.

Hắn là người của Ninh Vương, âm thầm chuẩn bị bấy lâu cũng chỉ để đợi thời khắc này. Nay cục diện đã định, Ninh Vương lên ngôi, đối xử với hắn như cũ, đó là điều tốt.

Hắn càng có khả năng thực hiện điều mình muốn, bảo vệ những người hắn muốn bảo vệ.

Bên cạnh vang lên tiếng của Lâm Đan Thanh: “Trời ngày càng lạnh, cứ nghĩ ở phía Nam sẽ ấm hơn Thịnh Kinh, ai ngờ mùa đông ở đây còn khó chịu hơn.”

Nàng xoa tay, nhìn gió bắc bên ngoài, lẩm bẩm: “Không biết Tô Nam có tuyết không?”

Lục Đồng ngước nhìn.

Trời u ám, đất Nam hiếm khi có tuyết vào mùa đông. Lần gần nhất Tô Nam có tuyết lớn là sáu năm trước.

Sáu năm trước, ngày đại hàn, cũng là ngày nàng gặp Bùi Vân Ánh lần đầu.

Lục Đồng cúi đầu, tay chạm lên ngực, nơi ấy vẫn còn chút đau đớn âm ỉ.

Nàng từng nghĩ mình sẽ chết ở Thịnh Kinh, không ngờ cuối cùng lại là Tô Nam.

Nơi câu chuyện bắt đầu, cũng là nơi câu chuyện kết thúc.

Có lẽ, chết ở đó cũng không tệ.

Bản dịch được đăng trên kênh MonkeyD Thế Giới Tiểu Thuyết.

Ngày tháng trôi qua như dòng nước, thoắt cái đã đến lập đông.

Sáng sớm, trên phố phủ đầy sương mù.

Sương mù dày đặc cũng một màu xám xịt, rơi trên người, lạnh buốt đến thấu xương.

Dọc phố, nhà nhà đóng chặt cửa. Chợ sáng vốn ồn ào náo nhiệt nay lại tĩnh lặng như chết, không một bóng người. Phía xa, khói đen bắt đầu bốc lên, lẫn vào mùi thịt da cháy khét. Dòng khói cuồn cuộn bay lên trời, tạo thành một tầng mù nặng nề.

Huyện úy Tô Nam, Lý Văn Hổ, đứng dưới chân tường thành, thấp giọng chửi.

“Phương Tử,” hắn hỏi người bên cạnh, “giờ này rồi, có khi nào bọn họ không đến không?”

Người trung niên bên cạnh mặc trường bào nhăn nhúm, sắc mặt tím tái vì lạnh, liên tục giậm chân, xoa tay, nhưng vẻ mặt kiên định: “Chờ thêm chút nữa đi. Dù thế nào hôm nay cũng phải đến rồi.”

Lý Văn Hổ nhìn về phía cổng thành trống không xa xa.

Tô Nam vừa gặp nạn châu chấu.

Nạn châu chấu phá sạch mùa màng, không còn lương thực, chẳng mấy chốc đã xảy ra nạn đói.

Lương thực cứu trợ từ triều đình vẫn chậm trễ chưa đến, dịch bệnh lại đến trước.

Dịch bệnh lan tràn như lửa cháy, chỉ trong vài tháng đã cướp đi hơn nửa sinh mạng trong thành.

Thứ sử của Châu phủ hứa sẽ phái người cứu dịch, nhưng chẳng rõ vì sao mãi vẫn chưa thấy ai. Người chết càng lúc càng nhiều, đến cả nha huyện cũng không thoát khỏi, cuối cùng tri huyện dẫn gia đình rời thành trong đêm, không quay lại nữa. Bây giờ trong thành chỉ còn huyện thừa Thái Phương và huyện úy Lý Văn Hổ bơ vơ đứng nhìn nhau.

Họa vô đơn chí, năm nay Tô Nam lại đặc biệt lạnh. Mưa dầm không ngớt, xác chết chất đống không kịp thiêu, người nghèo đói lạnh chết ngày một nhiều. Thuốc men hết sạch, các đại phu lần lượt ngã bệnh. Nếu cứ tiếp tục thế này, chẳng mấy chốc Tô Nam sẽ biến thành một tòa thành hoang.

“Ta thấy, chắc là bọn họ không đến đâu.” Lý Văn Hổ, vốn thân hình lực lưỡng, giờ vì ngày đêm bôn ba mà gầy rộc đi, ngay cả đai lưng cũng lỏng đi trông thấy. “Nếu Triều đình còn nhớ đến chúng ta, sao có thể kéo dài đến bây giờ? Vài tháng trước đã nói phái người cứu dịch, nhưng đến bây giờ một cái bóng cũng không thấy. Ta đoán, họ muốn chúng ta tự sinh tự diệt rồi!”

Hắn nhìn bánh bao trong tay Thái Phương, càng giận dữ: “Trong thành mỗi ngày đều có người chết đói, ngài còn chuẩn bị bánh bao cho bọn họ. Không chừng đám người quý trong Thịnh Kinh chẳng thèm đụng đến loại bánh này, sao còn phí công!”

Thái Phương xoa tay nói: “Ngươi bớt lời đi!”

“Sao, không được nói à?”

Lý Văn Hổ không ưa quan lại Thịnh Kinh.

Dịch bệnh ở Tô Nam vừa bùng phát, tri huyện lập tức cầu viện triều đình, báo cáo từng tầng từ thông phán, tri châu, tri phủ đến Thịnh Kinh, vậy mà mất nhiều ngày sau mới đến nơi. Quan lại Thịnh Kinh ngày ngày bận rộn với quân quốc đại sự, nào có tâm trạng quan tâm sống chết của một huyện nhỏ.

Giữa lúc ấy có vài vị "đại quan" từ Thịnh Kinh đến, ở lại Tô Nam ba năm ngày liền rời đi, ăn hết lương thực của huyện nha trong nửa tháng, rồi viết một bài luận về trị châu chấu.

Huyện nha như nhận được thánh chỉ, làm theo từng câu từng chữ, chẳng mang lại kết quả gì.

Có bài học từ trước, Lý Văn Hổ khinh thường các y quan Y Quan Viện của Thịnh Kinh. Những y quan đó từ nhỏ học ở Y Quan Viện, đa số xuất thân từ gia đình quyền quý. Người có gia thế như vậy, sao có thể yên tâm để con cái đến nơi đầy dịch bệnh thế này? Những y quan được phái tới lần này, nhất định đều là bị ép buộc, không tình nguyện, hoặc là kẻ bất tài vô dụng, bị Y Quan Viện gạt bỏ, chẳng khác gì đám quan lại trước đó.

“Ngươi tự mình chờ đi,” Lý Văn Hổ không kiên nhẫn, quay người bỏ đi, “Ta về khiêng xác đây. Thi thể ở từ hôm qua đã chất đầy ở pháp trường rồi!”

Hắn vừa đi được vài bước, chợt nghe Thái Phương hô lớn: “Đến rồi!”

Đến rồi?

Lý Văn Hổ quay lại.

Xa xa, cách cổng thành vài trăm bước, dần dần xuất hiện một đoàn xe ngựa.

Đoàn xe di chuyển không nhanh, nhưng đối với một thành Tô Nam vắng lặng suốt mấy tháng qua, tựa như ánh mặt trời xuất hiện sau màn mây dày đặc, lập tức khiến mắthi người trước cổng sáng lên.

Đoàn xe lăn bánh tới gần, dừng lại trước cổng thành.

Từ trên xe một người đàn ông trung niên bước xuống, mặc áo bông, đội mũ giữ ấm.

“Các ngài là…” Thái Phương xúc động tiến lên.

Người đàn ông chắp tay, giọng điềm đạm, lễ độ.

“Tại hạ là Thường Tiến, y chính Hàn Lâm Y Quan Viện, phụng mệnh triều đình, dẫn theo các y quan từ Y Quan Viện đến Tô Nam cứu dịch.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »