Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5745 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 210
ma vương

❊ ❊ ❊

Độc Cô Bại Thiên và truyền nhân tám kiếp cảm ứng được khí tức đáng sợ của cái thế lão ma vương, cảm ứng thần thức quá mạnh khiến các truyền nhân không khỏi biến sắc.

Tu vi hiện thời của Thiên Ma đã đạt đến đỉnh cao của Ma Thiên từ chín kiếp trước, thậm chí còn mạnh hơn một chút nhưng lúc này trong lòng y cũng dấy lên cảm giác sợ hãi.

Y là một người không sợ trời, không sợ đất, hào khí ngùn ngụt không kém hơn Độc Cô Bại Thiên đã qua chín lần chuyển thế. Thần thông cao tuyệt của y đã sớm vượt qua nhiều tiền bối lớp trước, khiến được y nảy ra ý định thoái lui trước khi đánh, ngoài Võ thánh đang say ngủ của Bỉ Ngạn hiện tại còn có thêm lão ma vương.

Sắc mặt những đệ tử khác của Độc Cô Bại Thiên cũng hết sức khó coi, đối mặt với một cường giả mà không có chiến ý, với họ khác nào một loại sỉ nhục.

Thoáng chốc, Độc Cô Bại Thiên đã hiểu được cảm thụ của họ, hắn nhẹ giọng: "Các con không cần phải thoái chí, lão ma vương này một trong những Võ thánh cổ xưa nhất, kể cả ta đối diện với lão cũng không nắm chắc chiến thắng. Thật ra kể cả ở Thiên Vũ đại lục hay đại lục đối địch thì không có mấy người đánh bại được lão. Lúc các con đối diện với lão mà không cảm thấy sợ, lúc đó tu vi coi như đạt đến mức cường giả hàng đầu, không cần phải sợ ai nữa."

Thần sắc tám người trở lại bình thường, lão ma vương là một những cường giả đứng đầu thế gian, sợ hãi lão cũng không đến nỗi mất mặt.

Độc Cô Bại Thiên cảm thán: "Lão ma vương này thật sự khiến người ta bội phục, không ngờ tu vi đạt tới mức này, thật không hổ uy danh cái thế ma vương."

Diệt Thiên truyền nhân không nén được lên tiếng hỏi: "Sư phụ, sao con lại có cảm giác lão ma vương này tựa hồ không phải…người?"

Những người khác cũng có nghi vấn này, họ dùng Vạn lí ánh tượng đại pháp nhìn thấy được lão ma vương cao mấy chục trượng, căn bản không phải là thân hình của con người.

Độc Cô Bại Thiên tỏ vẻ khen ngợi: "Lão ma đầu đúng là kinh tài tuyệt diễm. Môn ma công lão tu luyện thành không kém hơn cửu chuyển công pháp của ta. Bất quá vì thế mà lão phải trả một cái giá rất lớn."

"Đó là ma công gì, công pháp thế nào?""

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Xá thân thành ma!"

"Cái gì?"

"Xá thân thành ma đâu phải như thế nhỉ?"

"Xá thân thành ma sao lại có hình thể như thế?"

Độc Cô Bại Thiên nói: "Các con thấy thế là vì sao?"

Bát đại truyền nhân đưa mắt nhìn nhau, trong lịch sử, sư tôn bọn họ trong kiếp Diệt Thiên cũng đã xá thân thành ma, kết quả bị người cả thiên hạ truy sát.

"Ha ha…" Độc Cô Bại Thiên bật cười, lập tức hiểu ngay ý nghĩ trong lòng họ: "Trước đây ta tạm goi là xá thân thành ma, nhưng gọi là ma hóa thì hợp hơn. Xá thân thành ma đại pháp chân chính từ cổ đến nay chỉ có truyền văn, chưa có ai dám tu luyện bởi quá hung hiểm, thậm chí còn hung hiểm hơn cả nghịch thiên cửu chuyển của ta. Đó chẳng qua là lý thuyết võ học của một vị Võ thánh hùng mạnh từ thời viễn cổ đề ra, tiếc là vị Võ thánh đó sớm qua đời, không kịp thực hiện ý tưởng."

"Lão ma vương lại là đệ đệ của vị Võ thánh nọ, chắc trước khi ca ca chết đã trao lại bí mật cho lão, nhưng lão cũng không dám tu luyện. Gần vạn năm trước lão mới đủ quyết tâm tu tập loại cái thế ma công này." Độc Cô Bại Thiên dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Tu luyện ma công này phải vứt bỏ bản thể, đem ma hồn nhược tiểu bồi dưỡng thành ma thân chí cường. Ma thể cao mấy chục trượng mà các con nhìn thấy là lão ma đầu hiện tại. Lão đã bỏ đi chân thân, ma thể hiện tại là hồn phách hư vô ngưng tụ thành thật."

Bát đại truyền nhân há hốc mồm láng nghe, quả nhiên là khó tin, lại có loại bí pháp khiến người ta không tưởng tượng nổi như vậy.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Tu thành công pháp bá tuyệt thiên hạ tất nhiên phải trả giá tương xứng, lão ma đầu tuy luyện ma công đại thành nhưng mất chân thân, mất luôn lạc thú đời người, trong gầm trời này trừ vai ba người ra, chắc ít ai dám đến gần lão."

Tám người gật đầu, cảm thấy hết sức đồng tình. Nếu có cơ hội, họ tự nhận không dám chọn lựa như lão ma vương, Xá thân thành ma, cái thế ma công, nói nghe thật hấp dẫn nhưng mấy ai chịu bỏ đi bản thể?

Độc Cô Bại Thiên lại nói: "Mỗi người các con đều nắm trong tay một pho thần quyết hoặc ma quyết, nhiều năm khổ tu cũng không đến nỗi hoài phí. Thấy các con công lực đại thành, ta được an ủi vô cùng. Gần đây ta có cảm ngộ, đệ cửu ma quyết, Bại Thiên quyết sắp ngộ thành, không lâu nữa ta sẽ bế quan. Tiếc là trong khoảng thời gian này không thể dạy được truyền nhân thứ chín, chi bằng ta truyền cho các con một pho trận pháp chín người hợp lực thi triển."

Trận pháp cần phải cao thủ thánh câp mới thi triển được không hề tầm thường, hơn nữa lại là những người học cùng một thầy, chín loại công pháp có liên hệ với nhau, thần thông trong đó khẳng định sánh với cửu đại thần ma quyết. Mỗi pho thần quyết hoặc ma quyết cũng dủ uy chấn thiên hạ, trận pháp căn cứ vào chín loại công pháp àm thi triển chắc chắn uy lực tuyệt luân, có khả năng áp chế cả Viễn cổ Võ thánh hùng mạnh.

Bát ma xuất, thiên hạ loạn.

Cửu ma tụ, thiên hạ biến.

Thập ma tề xuất, loạn thiên địa.

Bát đại đệ tử đều biết lời dự ngôn cổ xưa này, lời dự ngôn không đề cập đến Ma tôn nghịch thiên cửu chuyển khiến tám người không khỏi liên hệ tới bản thân.

Bây giờ Độc Cô Bại Thiên lại nói có loại trận pháp cần phải có chín truyền nhân mới thi triển được, càng khẳng định dự đoán trong lòng mỗi người. Ai nấy đều hiêu công pháp này trọng đại, nhưng đệ cửu truyền nhân hoàn còn chưa xuất hiện khiến tám người đều cảm thấy bất an.

Kinh Thiên truyền nhân nói: "Sư phụ, trận pháp này khẳng định uy lực tuyệt luân, trong trận đại chiến tương lai sẽ có tác dụng rất lớn. Người nên chọn trong các đệ tử của chúng con bổ sung cho đủ."

Loạn Thiên truyền nhân cũng nói: "Đúng vậy, sư phụ, con từng nghe nói rằng cửu ma tụ, thiên hạ biến. Nếu đệ cửu ma trù trừ không xuất hiện…"

"Ha ha…" Độc Cô Bại Thiên nghe họ đề cập đến dự ngôn xa xưa liền không nén được cười, bất quá hắn không để lộ quá rõ ra mặt.

Đồng thời hắn cũng nhớ ra kiếp này mình còn có tiểu truyền nhân, là tiểu nha hoàn khả ái San Nhi. Hắn nhớ lại quá trình quen biết Ca Vũ song tuyệt Liễu Như Yên lúc ở Khai Nguyên thành của Thanh Phong đế quốc, nhớ đến nàng hắn không khỏi thất thần. Một lúc sau mới tỉnh lại, cũng coi như tiểu nha hoàn khả ái San Nhi của nàng là truyền nhân kiếp này của mình.

Lúc trước hắn từng đem Kinh Thiên quyết truyền cho tiểu nha đầu, nhưng suy tính kỹ thì cô bé không thể đạt được thu hoạch gì quá lớn. Một bộ thần quyết ngạo thế thì vào tay một tiểu nha đầu không có bao nhiêu căn cơ võ học sẽ tu luyện được cảnh giới gì đây.

Có lẽ hắn nên đi gặp cố bé, người có thể coi là truyền nhân kiếp này của hắn, nhưng cũng nên thu hồi Kinh Thiên quyết, bộ thần quyết này đã có truyền nhân, cô bé chỉ có thể là truyền nhân của Bại Thiên quyết.

Bát đại truyền nhân thấy hắn lại trầm tư không khỏi lấy làm kì dị, nhìn hắn với vẻ nghi hoặc.

Độc Cô Bại Thiên không kể gì đến dàng vẻ ngạc nhiên của họ: "Được, hiện tại ta truyền cho các con cửu chuyển đại trận pháp quyết, đến lúc thích hợp, các con có thể chọn một đệ tử ưu tú ra phối hợp cùng."

Đoạn hắn dùng thần thức giao lưu với họ, dạy họ cửu chuyển đại trận pháp quyết, tám người cũng dùng thần thức hỏi han không ngừng.

Sau cùng, Ngạo Thiên truyền nhân hỏi: "Sư phụ, đệ cửu truyền nhân cũng là đệ cửu ma vẫn chưa có mà con thấy người không hề lo lắng gì, là vì cớ gì vậy?"

Độc Cô Bại Thiên không né được tiếng cười, dùng thần thức đáp: "Ha ha, không ngờ có người coi cửu ma là truyền nhân chín kiếp của ta, đúng là sai lầm. Các con nên nhớ, cửu ma này không phải là các con, nhưng hiện tại không thể cho các con biết được, cứ để người khác hiểu lầm đi, hắc hắc…"

Tám người kinh hãi, không ngờ bát ma, cửu ma, thập ma trong truyền thuyết không phải là bọn họ, bất quá nghĩ kỹ lại sẽ thấy dầu tu vi của họ có lợi hại cũng làm cách nào địch nổi Viễn cổ Võ thánh như Ma Tổ. Như Ma Tổ mà còn chưa được coi là một trong thập ma, sư tôn của họ khẳng định là một trong số đó, nhưng những người khác là ai?

Trên Thiên Vũ đại lục, trừ Ma tôn và lão ma vương, tính cả những lão bất tử siêu cấp trong truyền thuyết cũng không có quá năm, ba người. Hà huống, một vài người trong số các nhân vật truyền thuyết đã mất tích mấy vạn năm, e rằng đã không còn trên đời nữa.

Thập ma, thật ra đạt đến cảnh giới nào?

Độc Cô Bại Thiên lên tiếng: "Các con phải nhanh chóng học thuộc trận pháp đó, sau này gặp phải ai trong lần đại chiến tới đây cũng có thể giữ mình. Được rồi, các con quay về đi, triệu tập các đệ tử truyền nhân, chuẩn bị sẵn sàng cho đại chiến."

"Sư phụ muốn đi sao?"

"Ta muốn đi gặp một vài cố nhân, sau đó sẽ bế quan chỉnh lí Bại Thiên."

Thiên Ma nói: "Đại chiến chỉ còn ba năm nữa, con sợ sẽ không đợi được đến lúc đó."

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Không cần quan tâm đến lời đồn ba năm, có lẽ sẽ diễn ra trước, bất kể thế nào cũng không được để Bỉ Ngạn đến tìm chúng ta, lần này chúng ta chủ động tiến công."

Tám người thi lễ với hắn rồi quay người lướt đi.

Đệ tử của lão ma vương được triệu tập lại, quỳ dày đặc bên ngoài Ma vực, tổng số phải trên trăm người. Trong đó có mười người là đệ tử thân truyền của lão. Có thể trở thành đồ đệ của viễn cổ lão ma vương, thực lực đương nhiên không kém, ai nấy hết sức nổi danh trong lịch sử võ lâm, không ít người là nhân vật uy chấn thiên hạ, quan tuyệt nhất đại.

Nếu không tính thân phận thân phận viễn cổ của Độc Cô Bại Thiên, các đệ tử thân truyền của lão ma vương là nhân vật đồng bối với hắn, đều là người của thời đại Ma Thiên. Tuy không có uy danh lớn lao như Ma Thiên nhưng người nào cũng là nhất đại cường giả, bậc Võ thánh thượng cổ tất nhiên các Võ thánh tầm thường không thể so sánh.

Thật ra trong các đồ đệ của Độc Cô Bại Thiên, chỉ có Thiên Ma, Diệt Thiên truyền nhân, khoảng ba bốn người thực lực ngang ngửa với đồ đệ của lão ma vương, những người khác đều kém hơn.

Lão ma vương không rời khỏi Ma vực, cứ ở nguyên trong lòng vực tối tăm. Gần hai vạn năm nay lão không rời khỏi đây, lúc nào tâm tình phiền muộn liền phá vỡ hư không sang oanh kích Bỉ Ngạn, vì thế người Bỉ Ngạn hận lão nhập cốt.

Độc Cô Bại Thiên và truyền nhân tám kiếp cảm ứng được khí tức đáng sợ của cái thế lão ma vương, cảm ứng thần thức quá mạnh khiến các truyền nhân không khỏi biến sắc.

Tu vi hiện thời của Thiên Ma đã đạt đến đỉnh cao của Ma Thiên từ chín kiếp trước, thậm chí còn mạnh hơn một chút nhưng lúc này trong lòng y cũng dấy lên cảm giác sợ hãi.

Y là một người không sợ trời, không sợ đất, hào khí ngùn ngụt không kém hơn Độc Cô Bại Thiên đã qua chín lần chuyển thế. Thần thông cao tuyệt của y đã sớm vượt qua nhiều tiền bối lớp trước, khiến được y nảy ra ý định thoái lui trước khi đánh, ngoài Võ thánh đang say ngủ của Bỉ Ngạn hiện tại còn có thêm lão ma vương.

Sắc mặt những đệ tử khác của Độc Cô Bại Thiên cũng hết sức khó coi, đối mặt với một cường giả mà không có chiến ý, với họ khác nào một loại sỉ nhục.

Thoáng chốc, Độc Cô Bại Thiên đã hiểu được cảm thụ của họ, hắn nhẹ giọng: "Các con không cần phải thoái chí, lão ma vương này một trong những Võ thánh cổ xưa nhất, kể cả ta đối diện với lão cũng không nắm chắc chiến thắng. Thật ra kể cả ở Thiên Vũ đại lục hay đại lục đối địch thì không có mấy người đánh bại được lão. Lúc các con đối diện với lão mà không cảm thấy sợ, lúc đó tu vi coi như đạt đến mức cường giả hàng đầu, không cần phải sợ ai nữa."

Thần sắc tám người trở lại bình thường, lão ma vương là một những cường giả đứng đầu thế gian, sợ hãi lão cũng không đến nỗi mất mặt.

Độc Cô Bại Thiên cảm thán: "Lão ma vương này thật sự khiến người ta bội phục, không ngờ tu vi đạt tới mức này, thật không hổ uy danh cái thế ma vương."

Diệt Thiên truyền nhân không nén được lên tiếng hỏi: "Sư phụ, sao con lại có cảm giác lão ma vương này tựa hồ không phải…người?"

Những người khác cũng có nghi vấn này, họ dùng Vạn lí ánh tượng đại pháp nhìn thấy được lão ma vương cao mấy chục trượng, căn bản không phải là thân hình của con người.

Độc Cô Bại Thiên tỏ vẻ khen ngợi: "Lão ma đầu đúng là kinh tài tuyệt diễm. Môn ma công lão tu luyện thành không kém hơn cửu chuyển công pháp của ta. Bất quá vì thế mà lão phải trả một cái giá rất lớn."

"Đó là ma công gì, công pháp thế nào?""

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Xá thân thành ma!"

"Cái gì?"

"Xá thân thành ma đâu phải như thế nhỉ?"

"Xá thân thành ma sao lại có hình thể như thế?"

Độc Cô Bại Thiên nói: "Các con thấy thế là vì sao?"

Bát đại truyền nhân đưa mắt nhìn nhau, trong lịch sử, sư tôn bọn họ trong kiếp Diệt Thiên cũng đã xá thân thành ma, kết quả bị người cả thiên hạ truy sát.

"Ha ha…" Độc Cô Bại Thiên bật cười, lập tức hiểu ngay ý nghĩ trong lòng họ: "Trước đây ta tạm goi là xá thân thành ma, nhưng gọi là ma hóa thì hợp hơn. Xá thân thành ma đại pháp chân chính từ cổ đến nay chỉ có truyền văn, chưa có ai dám tu luyện bởi quá hung hiểm, thậm chí còn hung hiểm hơn cả nghịch thiên cửu chuyển của ta. Đó chẳng qua là lý thuyết võ học của một vị Võ thánh hùng mạnh từ thời viễn cổ đề ra, tiếc là vị Võ thánh đó sớm qua đời, không kịp thực hiện ý tưởng."

"Lão ma vương lại là đệ đệ của vị Võ thánh nọ, chắc trước khi ca ca chết đã trao lại bí mật cho lão, nhưng lão cũng không dám tu luyện. Gần vạn năm trước lão mới đủ quyết tâm tu tập loại cái thế ma công này." Độc Cô Bại Thiên dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Tu luyện ma công này phải vứt bỏ bản thể, đem ma hồn nhược tiểu bồi dưỡng thành ma thân chí cường. Ma thể cao mấy chục trượng mà các con nhìn thấy là lão ma đầu hiện tại. Lão đã bỏ đi chân thân, ma thể hiện tại là hồn phách hư vô ngưng tụ thành thật."

Bát đại truyền nhân há hốc mồm láng nghe, quả nhiên là khó tin, lại có loại bí pháp khiến người ta không tưởng tượng nổi như vậy.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Tu thành công pháp bá tuyệt thiên hạ tất nhiên phải trả giá tương xứng, lão ma đầu tuy luyện ma công đại thành nhưng mất chân thân, mất luôn lạc thú đời người, trong gầm trời này trừ vai ba người ra, chắc ít ai dám đến gần lão."

Tám người gật đầu, cảm thấy hết sức đồng tình. Nếu có cơ hội, họ tự nhận không dám chọn lựa như lão ma vương, Xá thân thành ma, cái thế ma công, nói nghe thật hấp dẫn nhưng mấy ai chịu bỏ đi bản thể?

Độc Cô Bại Thiên lại nói: "Mỗi người các con đều nắm trong tay một pho thần quyết hoặc ma quyết, nhiều năm khổ tu cũng không đến nỗi hoài phí. Thấy các con công lực đại thành, ta được an ủi vô cùng. Gần đây ta có cảm ngộ, đệ cửu ma quyết, Bại Thiên quyết sắp ngộ thành, không lâu nữa ta sẽ bế quan. Tiếc là trong khoảng thời gian này không thể dạy được truyền nhân thứ chín, chi bằng ta truyền cho các con một pho trận pháp chín người hợp lực thi triển."

Trận pháp cần phải cao thủ thánh câp mới thi triển được không hề tầm thường, hơn nữa lại là những người học cùng một thầy, chín loại công pháp có liên hệ với nhau, thần thông trong đó khẳng định sánh với cửu đại thần ma quyết. Mỗi pho thần quyết hoặc ma quyết cũng dủ uy chấn thiên hạ, trận pháp căn cứ vào chín loại công pháp àm thi triển chắc chắn uy lực tuyệt luân, có khả năng áp chế cả Viễn cổ Võ thánh hùng mạnh.

Bát ma xuất, thiên hạ loạn.

Cửu ma tụ, thiên hạ biến.

Thập ma tề xuất, loạn thiên địa.

Bát đại đệ tử đều biết lời dự ngôn cổ xưa này, lời dự ngôn không đề cập đến Ma tôn nghịch thiên cửu chuyển khiến tám người không khỏi liên hệ tới bản thân.

Bây giờ Độc Cô Bại Thiên lại nói có loại trận pháp cần phải có chín truyền nhân mới thi triển được, càng khẳng định dự đoán trong lòng mỗi người. Ai nấy đều hiêu công pháp này trọng đại, nhưng đệ cửu truyền nhân hoàn còn chưa xuất hiện khiến tám người đều cảm thấy bất an.

Kinh Thiên truyền nhân nói: "Sư phụ, trận pháp này khẳng định uy lực tuyệt luân, trong trận đại chiến tương lai sẽ có tác dụng rất lớn. Người nên chọn trong các đệ tử của chúng con bổ sung cho đủ."

Loạn Thiên truyền nhân cũng nói: "Đúng vậy, sư phụ, con từng nghe nói rằng cửu ma tụ, thiên hạ biến. Nếu đệ cửu ma trù trừ không xuất hiện…"

"Ha ha…" Độc Cô Bại Thiên nghe họ đề cập đến dự ngôn xa xưa liền không nén được cười, bất quá hắn không để lộ quá rõ ra mặt.

Đồng thời hắn cũng nhớ ra kiếp này mình còn có tiểu truyền nhân, là tiểu nha hoàn khả ái San Nhi. Hắn nhớ lại quá trình quen biết Ca Vũ song tuyệt Liễu Như Yên lúc ở Khai Nguyên thành của Thanh Phong đế quốc, nhớ đến nàng hắn không khỏi thất thần. Một lúc sau mới tỉnh lại, cũng coi như tiểu nha hoàn khả ái San Nhi của nàng là truyền nhân kiếp này của mình.

Lúc trước hắn từng đem Kinh Thiên quyết truyền cho tiểu nha đầu, nhưng suy tính kỹ thì cô bé không thể đạt được thu hoạch gì quá lớn. Một bộ thần quyết ngạo thế thì vào tay một tiểu nha đầu không có bao nhiêu căn cơ võ học sẽ tu luyện được cảnh giới gì đây.

Có lẽ hắn nên đi gặp cố bé, người có thể coi là truyền nhân kiếp này của hắn, nhưng cũng nên thu hồi Kinh Thiên quyết, bộ thần quyết này đã có truyền nhân, cô bé chỉ có thể là truyền nhân của Bại Thiên quyết.

Bát đại truyền nhân thấy hắn lại trầm tư không khỏi lấy làm kì dị, nhìn hắn với vẻ nghi hoặc.

Độc Cô Bại Thiên không kể gì đến dàng vẻ ngạc nhiên của họ: "Được, hiện tại ta truyền cho các con cửu chuyển đại trận pháp quyết, đến lúc thích hợp, các con có thể chọn một đệ tử ưu tú ra phối hợp cùng."

Đoạn hắn dùng thần thức giao lưu với họ, dạy họ cửu chuyển đại trận pháp quyết, tám người cũng dùng thần thức hỏi han không ngừng.

Sau cùng, Ngạo Thiên truyền nhân hỏi: "Sư phụ, đệ cửu truyền nhân cũng là đệ cửu ma vẫn chưa có mà con thấy người không hề lo lắng gì, là vì cớ gì vậy?"

Độc Cô Bại Thiên không né được tiếng cười, dùng thần thức đáp: "Ha ha, không ngờ có người coi cửu ma là truyền nhân chín kiếp của ta, đúng là sai lầm. Các con nên nhớ, cửu ma này không phải là các con, nhưng hiện tại không thể cho các con biết được, cứ để người khác hiểu lầm đi, hắc hắc…"

Tám người kinh hãi, không ngờ bát ma, cửu ma, thập ma trong truyền thuyết không phải là bọn họ, bất quá nghĩ kỹ lại sẽ thấy dầu tu vi của họ có lợi hại cũng làm cách nào địch nổi Viễn cổ Võ thánh như Ma Tổ. Như Ma Tổ mà còn chưa được coi là một trong thập ma, sư tôn của họ khẳng định là một trong số đó, nhưng những người khác là ai?

Trên Thiên Vũ đại lục, trừ Ma tôn và lão ma vương, tính cả những lão bất tử siêu cấp trong truyền thuyết cũng không có quá năm, ba người. Hà huống, một vài người trong số các nhân vật truyền thuyết đã mất tích mấy vạn năm, e rằng đã không còn trên đời nữa.

Thập ma, thật ra đạt đến cảnh giới nào?

Độc Cô Bại Thiên lên tiếng: "Các con phải nhanh chóng học thuộc trận pháp đó, sau này gặp phải ai trong lần đại chiến tới đây cũng có thể giữ mình. Được rồi, các con quay về đi, triệu tập các đệ tử truyền nhân, chuẩn bị sẵn sàng cho đại chiến."

"Sư phụ muốn đi sao?"

"Ta muốn đi gặp một vài cố nhân, sau đó sẽ bế quan chỉnh lí Bại Thiên."

Thiên Ma nói: "Đại chiến chỉ còn ba năm nữa, con sợ sẽ không đợi được đến lúc đó."

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Không cần quan tâm đến lời đồn ba năm, có lẽ sẽ diễn ra trước, bất kể thế nào cũng không được để Bỉ Ngạn đến tìm chúng ta, lần này chúng ta chủ động tiến công."

Tám người thi lễ với hắn rồi quay người lướt đi.

Đệ tử của lão ma vương được triệu tập lại, quỳ dày đặc bên ngoài Ma vực, tổng số phải trên trăm người. Trong đó có mười người là đệ tử thân truyền của lão. Có thể trở thành đồ đệ của viễn cổ lão ma vương, thực lực đương nhiên không kém, ai nấy hết sức nổi danh trong lịch sử võ lâm, không ít người là nhân vật uy chấn thiên hạ, quan tuyệt nhất đại.

Nếu không tính thân phận thân phận viễn cổ của Độc Cô Bại Thiên, các đệ tử thân truyền của lão ma vương là nhân vật đồng bối với hắn, đều là người của thời đại Ma Thiên. Tuy không có uy danh lớn lao như Ma Thiên nhưng người nào cũng là nhất đại cường giả, bậc Võ thánh thượng cổ tất nhiên các Võ thánh tầm thường không thể so sánh.

Thật ra trong các đồ đệ của Độc Cô Bại Thiên, chỉ có Thiên Ma, Diệt Thiên truyền nhân, khoảng ba bốn người thực lực ngang ngửa với đồ đệ của lão ma vương, những người khác đều kém hơn.

Lão ma vương không rời khỏi Ma vực, cứ ở nguyên trong lòng vực tối tăm. Gần hai vạn năm nay lão không rời khỏi đây, lúc nào tâm tình phiền muộn liền phá vỡ hư không sang oanh kích Bỉ Ngạn, vì thế người Bỉ Ngạn hận lão nhập cốt.

Độc Cô Bại Thiên và truyền nhân tám kiếp cảm ứng được khí tức đáng sợ của cái thế lão ma vương, cảm ứng thần thức quá mạnh khiến các truyền nhân không khỏi biến sắc.

Tu vi hiện thời của Thiên Ma đã đạt đến đỉnh cao của Ma Thiên từ chín kiếp trước, thậm chí còn mạnh hơn một chút nhưng lúc này trong lòng y cũng dấy lên cảm giác sợ hãi.

Y là một người không sợ trời, không sợ đất, hào khí ngùn ngụt không kém hơn Độc Cô Bại Thiên đã qua chín lần chuyển thế. Thần thông cao tuyệt của y đã sớm vượt qua nhiều tiền bối lớp trước, khiến được y nảy ra ý định thoái lui trước khi đánh, ngoài Võ thánh đang say ngủ của Bỉ Ngạn hiện tại còn có thêm lão ma vương.

Sắc mặt những đệ tử khác của Độc Cô Bại Thiên cũng hết sức khó coi, đối mặt với một cường giả mà không có chiến ý, với họ khác nào một loại sỉ nhục.

Thoáng chốc, Độc Cô Bại Thiên đã hiểu được cảm thụ của họ, hắn nhẹ giọng: "Các con không cần phải thoái chí, lão ma vương này một trong những Võ thánh cổ xưa nhất, kể cả ta đối diện với lão cũng không nắm chắc chiến thắng. Thật ra kể cả ở Thiên Vũ đại lục hay đại lục đối địch thì không có mấy người đánh bại được lão. Lúc các con đối diện với lão mà không cảm thấy sợ, lúc đó tu vi coi như đạt đến mức cường giả hàng đầu, không cần phải sợ ai nữa."

Thần sắc tám người trở lại bình thường, lão ma vương là một những cường giả đứng đầu thế gian, sợ hãi lão cũng không đến nỗi mất mặt.

Độc Cô Bại Thiên cảm thán: "Lão ma vương này thật sự khiến người ta bội phục, không ngờ tu vi đạt tới mức này, thật không hổ uy danh cái thế ma vương."

Diệt Thiên truyền nhân không nén được lên tiếng hỏi: "Sư phụ, sao con lại có cảm giác lão ma vương này tựa hồ không phải…người?"

Những người khác cũng có nghi vấn này, họ dùng Vạn lí ánh tượng đại pháp nhìn thấy được lão ma vương cao mấy chục trượng, căn bản không phải là thân hình của con người.

Độc Cô Bại Thiên tỏ vẻ khen ngợi: "Lão ma đầu đúng là kinh tài tuyệt diễm. Môn ma công lão tu luyện thành không kém hơn cửu chuyển công pháp của ta. Bất quá vì thế mà lão phải trả một cái giá rất lớn."

"Đó là ma công gì, công pháp thế nào?""

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Xá thân thành ma!"

"Cái gì?"

"Xá thân thành ma đâu phải như thế nhỉ?"

"Xá thân thành ma sao lại có hình thể như thế?"

Độc Cô Bại Thiên nói: "Các con thấy thế là vì sao?"

Bát đại truyền nhân đưa mắt nhìn nhau, trong lịch sử, sư tôn bọn họ trong kiếp Diệt Thiên cũng đã xá thân thành ma, kết quả bị người cả thiên hạ truy sát.

"Ha ha…" Độc Cô Bại Thiên bật cười, lập tức hiểu ngay ý nghĩ trong lòng họ: "Trước đây ta tạm goi là xá thân thành ma, nhưng gọi là ma hóa thì hợp hơn. Xá thân thành ma đại pháp chân chính từ cổ đến nay chỉ có truyền văn, chưa có ai dám tu luyện bởi quá hung hiểm, thậm chí còn hung hiểm hơn cả nghịch thiên cửu chuyển của ta. Đó chẳng qua là lý thuyết võ học của một vị Võ thánh hùng mạnh từ thời viễn cổ đề ra, tiếc là vị Võ thánh đó sớm qua đời, không kịp thực hiện ý tưởng."

"Lão ma vương lại là đệ đệ của vị Võ thánh nọ, chắc trước khi ca ca chết đã trao lại bí mật cho lão, nhưng lão cũng không dám tu luyện. Gần vạn năm trước lão mới đủ quyết tâm tu tập loại cái thế ma công này." Độc Cô Bại Thiên dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Tu luyện ma công này phải vứt bỏ bản thể, đem ma hồn nhược tiểu bồi dưỡng thành ma thân chí cường. Ma thể cao mấy chục trượng mà các con nhìn thấy là lão ma đầu hiện tại. Lão đã bỏ đi chân thân, ma thể hiện tại là hồn phách hư vô ngưng tụ thành thật."

Bát đại truyền nhân há hốc mồm láng nghe, quả nhiên là khó tin, lại có loại bí pháp khiến người ta không tưởng tượng nổi như vậy.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Tu thành công pháp bá tuyệt thiên hạ tất nhiên phải trả giá tương xứng, lão ma đầu tuy luyện ma công đại thành nhưng mất chân thân, mất luôn lạc thú đời người, trong gầm trời này trừ vai ba người ra, chắc ít ai dám đến gần lão."

Tám người gật đầu, cảm thấy hết sức đồng tình. Nếu có cơ hội, họ tự nhận không dám chọn lựa như lão ma vương, Xá thân thành ma, cái thế ma công, nói nghe thật hấp dẫn nhưng mấy ai chịu bỏ đi bản thể?

Độc Cô Bại Thiên lại nói: "Mỗi người các con đều nắm trong tay một pho thần quyết hoặc ma quyết, nhiều năm khổ tu cũng không đến nỗi hoài phí. Thấy các con công lực đại thành, ta được an ủi vô cùng. Gần đây ta có cảm ngộ, đệ cửu ma quyết, Bại Thiên quyết sắp ngộ thành, không lâu nữa ta sẽ bế quan. Tiếc là trong khoảng thời gian này không thể dạy được truyền nhân thứ chín, chi bằng ta truyền cho các con một pho trận pháp chín người hợp lực thi triển."

Trận pháp cần phải cao thủ thánh câp mới thi triển được không hề tầm thường, hơn nữa lại là những người học cùng một thầy, chín loại công pháp có liên hệ với nhau, thần thông trong đó khẳng định sánh với cửu đại thần ma quyết. Mỗi pho thần quyết hoặc ma quyết cũng dủ uy chấn thiên hạ, trận pháp căn cứ vào chín loại công pháp àm thi triển chắc chắn uy lực tuyệt luân, có khả năng áp chế cả Viễn cổ Võ thánh hùng mạnh.

Bát ma xuất, thiên hạ loạn.

Cửu ma tụ, thiên hạ biến.

Thập ma tề xuất, loạn thiên địa.

Bát đại đệ tử đều biết lời dự ngôn cổ xưa này, lời dự ngôn không đề cập đến Ma tôn nghịch thiên cửu chuyển khiến tám người không khỏi liên hệ tới bản thân.

Bây giờ Độc Cô Bại Thiên lại nói có loại trận pháp cần phải có chín truyền nhân mới thi triển được, càng khẳng định dự đoán trong lòng mỗi người. Ai nấy đều hiêu công pháp này trọng đại, nhưng đệ cửu truyền nhân hoàn còn chưa xuất hiện khiến tám người đều cảm thấy bất an.

Kinh Thiên truyền nhân nói: "Sư phụ, trận pháp này khẳng định uy lực tuyệt luân, trong trận đại chiến tương lai sẽ có tác dụng rất lớn. Người nên chọn trong các đệ tử của chúng con bổ sung cho đủ."

Loạn Thiên truyền nhân cũng nói: "Đúng vậy, sư phụ, con từng nghe nói rằng cửu ma tụ, thiên hạ biến. Nếu đệ cửu ma trù trừ không xuất hiện…"

"Ha ha…" Độc Cô Bại Thiên nghe họ đề cập đến dự ngôn xa xưa liền không nén được cười, bất quá hắn không để lộ quá rõ ra mặt.

Đồng thời hắn cũng nhớ ra kiếp này mình còn có tiểu truyền nhân, là tiểu nha hoàn khả ái San Nhi. Hắn nhớ lại quá trình quen biết Ca Vũ song tuyệt Liễu Như Yên lúc ở Khai Nguyên thành của Thanh Phong đế quốc, nhớ đến nàng hắn không khỏi thất thần. Một lúc sau mới tỉnh lại, cũng coi như tiểu nha hoàn khả ái San Nhi của nàng là truyền nhân kiếp này của mình.

Lúc trước hắn từng đem Kinh Thiên quyết truyền cho tiểu nha đầu, nhưng suy tính kỹ thì cô bé không thể đạt được thu hoạch gì quá lớn. Một bộ thần quyết ngạo thế thì vào tay một tiểu nha đầu không có bao nhiêu căn cơ võ học sẽ tu luyện được cảnh giới gì đây.

Có lẽ hắn nên đi gặp cố bé, người có thể coi là truyền nhân kiếp này của hắn, nhưng cũng nên thu hồi Kinh Thiên quyết, bộ thần quyết này đã có truyền nhân, cô bé chỉ có thể là truyền nhân của Bại Thiên quyết.

Bát đại truyền nhân thấy hắn lại trầm tư không khỏi lấy làm kì dị, nhìn hắn với vẻ nghi hoặc.

Độc Cô Bại Thiên không kể gì đến dàng vẻ ngạc nhiên của họ: "Được, hiện tại ta truyền cho các con cửu chuyển đại trận pháp quyết, đến lúc thích hợp, các con có thể chọn một đệ tử ưu tú ra phối hợp cùng."

Đoạn hắn dùng thần thức giao lưu với họ, dạy họ cửu chuyển đại trận pháp quyết, tám người cũng dùng thần thức hỏi han không ngừng.

Sau cùng, Ngạo Thiên truyền nhân hỏi: "Sư phụ, đệ cửu truyền nhân cũng là đệ cửu ma vẫn chưa có mà con thấy người không hề lo lắng gì, là vì cớ gì vậy?"

Độc Cô Bại Thiên không né được tiếng cười, dùng thần thức đáp: "Ha ha, không ngờ có người coi cửu ma là truyền nhân chín kiếp của ta, đúng là sai lầm. Các con nên nhớ, cửu ma này không phải là các con, nhưng hiện tại không thể cho các con biết được, cứ để người khác hiểu lầm đi, hắc hắc…"

Tám người kinh hãi, không ngờ bát ma, cửu ma, thập ma trong truyền thuyết không phải là bọn họ, bất quá nghĩ kỹ lại sẽ thấy dầu tu vi của họ có lợi hại cũng làm cách nào địch nổi Viễn cổ Võ thánh như Ma Tổ. Như Ma Tổ mà còn chưa được coi là một trong thập ma, sư tôn của họ khẳng định là một trong số đó, nhưng những người khác là ai?

Trên Thiên Vũ đại lục, trừ Ma tôn và lão ma vương, tính cả những lão bất tử siêu cấp trong truyền thuyết cũng không có quá năm, ba người. Hà huống, một vài người trong số các nhân vật truyền thuyết đã mất tích mấy vạn năm, e rằng đã không còn trên đời nữa.

Thập ma, thật ra đạt đến cảnh giới nào?

Độc Cô Bại Thiên lên tiếng: "Các con phải nhanh chóng học thuộc trận pháp đó, sau này gặp phải ai trong lần đại chiến tới đây cũng có thể giữ mình. Được rồi, các con quay về đi, triệu tập các đệ tử truyền nhân, chuẩn bị sẵn sàng cho đại chiến."

"Sư phụ muốn đi sao?"

"Ta muốn đi gặp một vài cố nhân, sau đó sẽ bế quan chỉnh lí Bại Thiên."

Thiên Ma nói: "Đại chiến chỉ còn ba năm nữa, con sợ sẽ không đợi được đến lúc đó."

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Không cần quan tâm đến lời đồn ba năm, có lẽ sẽ diễn ra trước, bất kể thế nào cũng không được để Bỉ Ngạn đến tìm chúng ta, lần này chúng ta chủ động tiến công."

Tám người thi lễ với hắn rồi quay người lướt đi.

Đệ tử của lão ma vương được triệu tập lại, quỳ dày đặc bên ngoài Ma vực, tổng số phải trên trăm người. Trong đó có mười người là đệ tử thân truyền của lão. Có thể trở thành đồ đệ của viễn cổ lão ma vương, thực lực đương nhiên không kém, ai nấy hết sức nổi danh trong lịch sử võ lâm, không ít người là nhân vật uy chấn thiên hạ, quan tuyệt nhất đại.

Nếu không tính thân phận thân phận viễn cổ của Độc Cô Bại Thiên, các đệ tử thân truyền của lão ma vương là nhân vật đồng bối với hắn, đều là người của thời đại Ma Thiên. Tuy không có uy danh lớn lao như Ma Thiên nhưng người nào cũng là nhất đại cường giả, bậc Võ thánh thượng cổ tất nhiên các Võ thánh tầm thường không thể so sánh.

Thật ra trong các đồ đệ của Độc Cô Bại Thiên, chỉ có Thiên Ma, Diệt Thiên truyền nhân, khoảng ba bốn người thực lực ngang ngửa với đồ đệ của lão ma vương, những người khác đều kém hơn.

Lão ma vương không rời khỏi Ma vực, cứ ở nguyên trong lòng vực tối tăm. Gần hai vạn năm nay lão không rời khỏi đây, lúc nào tâm tình phiền muộn liền phá vỡ hư không sang oanh kích Bỉ Ngạn, vì thế người Bỉ Ngạn hận lão nhập cốt.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »