Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5778 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 218
đại ma thiên vương

❊ ❊ ❊

Bóng người thần bí trong đám mây hai màu đen trắng như thần vương quân lâm thiên hạ, toàn thân tỏa ra sức mạnh hùng hậu. Luồng sức mạnh này tràn ra như sóng biển vỗ bờ, quét qua không trung khiến Trường Sinh cốc rung động.

Phía ngoài sơn cốc cát bụi mịt mù, đá lăn ầm ầm, cây cối gã đổ. Phía trong cốc được Độc Cô Bại Thiên bảo vệ nên năng lượng không ảnh hưởng tới nhưng cũng ngầm rung động, lá bay phấp phới, hoa rụng tả tơi.

Uy thế bậc này không phải do cường giả thần bí trên không cố ý tác quái mà là khí tức từ thân thể y tự nhiên phát ra. Dao động năng lượng do sức mạnh nội thể y vận chuyển tạo thành.

Khí thế đáng sợ này khiến Độc Cô Bại Thiên cũng phải động dung, quả thực là cường giả xưa nay hắn chưa bao giờ đụng độ, thậm chí mạnh hơn cả Ma Tổ, đó có phải mà một Võ thánh chăng? Tựa hồ đã vượt qua thánh cấp, ngay cả Võ thánh từ thời viễn cổ như Ma Tổ cũng không đủ tư cách tranh phong.

Mọi Võ thánh trên Thiên Vũ đại lục đều cảm ứng thấy khí tức cường giả này, ai nấy cùng kinh hãi. Đó không phải là sức mạnh mà một cao thủ thánh cấp bình thường có thể chóng chọi. Chỉ trong nháy mắt, cỗ sức mạnh kinh người đó lại xuất hiện, khí tức cường giả như mũi châm chích vào người đối diện.

Độc Cô Bại Thiên vẫn ngồi xếp bằng dưới đất, lạnh lùng nhìn lên không, tựa hồ không cảm giác được áp lực chí cường chí đại. Bất quá sức mạnh hùng hậu trong thân thể hắn chịu tác động, bất giác tràn ra đối kháng với sức mạnh của người trên không trung.

"Ngươi có bao nhiêu tên như thế, ta nên xưng hô với ngươi thế nào?" Cường giả thần bí trong mây lên tiếng, giọng nói rất nhẹ nhưng ẩn chứa vô thượng uy nghiêm, tựa hồ là chủ tể của cả thiên địa.

"Những gì đã qua, hôm nay ta chỉ là Độc Cô Bại Thiên, ngươi là ai? Quang Minh? Đại Ma Thiên Vương? Hay là…" Độc Cô Bại Thiên thật sự không nhận ra người đó là ai, đã qua thời gian lâu như vậy, năm tháng chất chồng đủ để một Võ thánh thay đổi hoàn toàn. Tu vi mạnh hơn, công pháp võ học cũng thay đổi triệt để, với một Võ thánh viễn cổ, muốn thay đổi dung mạo vô cùng đơn giản.

"Ta….hắc hắc, lẽ nào ngươi không đoán ra?"

"Ngươi là Đại Ma Thiên Vương, chúa tể ẩn trong bóng tối, là đế vương của bóng tối, ta đoán đúng chứ?"

Người thần bí trên không trung thở dài: "Không sai, là ta, Đại Ma Thiên Vương."

Chỉ mấy từ ngắn ngủi, như ngọn trùy ngàn cân đập vào tim Ma Tổ. Ở phía Tây xa xôi, Ma vực tối tăm, vang lên một tiếng rống bi thường kinh thiên động địa lan toản tận mây cao. Ma diễm ngút trời, cả ma vực rung động, đại sa mạc cuộn lên như sóng.

Ma Tổ bi thương…. Ma Tổ bi phẫn…Ma Tổ tuyệt vọng…. Ma Tổ câm lặng…

Tim Ma Tổ như bị đao cắt, lòng rối như canh hẹ. Vị huynh trưởng là cha, là thầy của lão, người từng được cường giả võ học từ viễn cổ coi là thiên tài, từng là mục tiêu cả đời cho lão phấn đấu….thật ra lại là…

Ma Tổ không tiếp nhận nổi hiện thực, tuy đã biết được khả năng này từ Độc Cô Bại Thiên nhưng hôm nay phải thấy sự thật, lòng lão vẫn đau đớn cùng cực.

Vị ca ca như thần linh trong lòng lão không ngờ lại là ác nhân đứng sau giật dây, là đại ma vương dùng mưu kế trừ khử hơn trăm viễn cổ cường giả.

Đại Ma Thiên Vương từng là danh hiệu vô địch uy chấn thiên hạ mà hôm nay lại khiến Ma Tổ có cảm giác nặng nề, sỉ nhục đến vậy.

Ma thể cao mấy chục trượng không chịu nổi áp lực này, ngã gục xuống Ma vực, lẩm bẩm:

"Vì sao? Vì sao? Đại ca từng là người mạnh nhất, chăng lẽ còn chưa đủ sao? Chẳng lẽ cẩu thí thần đó lại hấp dẫn như thế? Đã đạt đến thống suốt sinh tử, đến cao độ mà các thánh giả khó lòng đạt được, đại ca còn chưa bằng lòng, định làm gì nữa đây? Đại ca còn định làm gì nữa đây?"

Từ tầng không Trường Sinh cốc truyền lại tiếng thở dài bi thương: "Ài!"

Độc Cô Bại Thiên lạnh lùng: "Ngươi hiểu tính cách của đệ đệ mình nên chắc cũng hiểu như vậy sẽ khiến y tổn thương thế nào. Ngươi lừa dối y quá lâu, sao không tiếp tục, thần thông của ngươi chắc chắn có thể khiến y không phát giác được."

"Có những lúc quả thật dối lừa khiến người ta sống hạnh phúc. Nhưng dối trá nào cũng có ngày bị bóc trần, trận chiến trong tương lai không thể tránh khỏi, chúng ta đã được sắp đặt để gặp nhau trên chiến trường. Ban đầu mà biết nó đạt được cảnh giới này ta đã không dạy nó Xá thân thành ma đại pháp, bình phàm vị tất không phải làm một dạng hạnh phúc, nó vốn không nên chịu khổ não mà đáng được sống yên lành."

Giọng nói của Đại Ma Thiên Vương cực khẽ, nhưng dao động sức mạnh hùng hậu chứng tỏ y là một Võ thánh viễn cổ mạnh không kém Thần.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Đại Ma Thiên Vương, vì sao ngươi phải thế, vừa nãy ngươi có nghe rõ lời đệ đệ mình không?"

Đại Ma Thiên Vương gạt hết như ưu thương, khôi phục tâm thái như thần vương, bất quá lời lẽ có phần mất mát: "Mỗi cá nhân đều có mục đích theo đuổi riêng, đó là con đường ta đã chọn, ta biết ngươi phẫn hận khinh bỉ ta, bởi ta vì ý riêng tư mà tàn hại ngần ấy Võ thánh viễn cổ. Kỳ thật ta cũng vô cùng hối hận, ha ha, nghe câu này chắc ngươi thấy rất buồn cười nhưng đó là sự thật. Từ khi ta đi bước đầu tiên đã không thể dừng tay được nữa, nhất định phải bước theo con đường đã chọn đó. Nói thật lòng, ta khinh ghét nhiều kẻ hợp tác với tác, chúng quả thật muốn thành Thần, là những ngụy quân tử bại loại, vô sỉ trong các Võ thánh."

Độc Cô Bại Thiên không nén được, bật cười lạnh: "Còn ngươi là gì?"

"Ta, ha ha…" Đại Ma Thiên Vương ngửa mặt nhìn trời cười điên cuồng: "Ta là một kẻ điên hết thuốc chữa! Từ góc độ nào đó, ta và ngươi đồng loại, chẳng qua con đường ta đi xa hơn, rộng hơn ngươi nên cũng điên cuồng hơn ngươi."

Độc Cô Bại Thiên nhíu màu nhìn đám mây hai màu đen, trắng.

"Độc Cô Bại Thiên, chúng ta cùng hợp tác, ta sẽ đưa ngươi đến một lĩnh vực kỳ diệu, khiến ngươi đạt đến cảnh giới khó lòng tưởng tượng, ngươi sẽ nhanh chóng vượt hơn ta."

"Ta không hợp tác với ngươi!" Độc Cô Bại Thiên nói như chém đinh chặt sắt.

Sức mạnh từ Đại Ma Thiên Vương toát ra càng lúc càng mạnh khiến Độc Cô Bại Thiên không khỏi biến sắc.

"Nói vậy khi các thánh giả Thiên Vũ đại lục tấn công sang đại lục của ta, ngươi sẽ xuất thủ, coi ta là địch nhân? Ngươi định phá hỏng tâm huyết của ta?"

"Không sai, sự thật ta luôn coi Bỉ Ngạn là địch. Hiện tại biết được bí mật về các Võ thánh viễn cổ, ta càng coi ngươi là cừu địch."

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi tin hay không, hiện tại ta có thể diệt được ngươi, khiến ngươi vạn kiếp không thể siêu sinh." Lời lẽ Đại Ma Thiên Vương cực kỳ lạnh lẽo, tỏa ra hàn ý vô tận, tựa hồ tất cả đều do y nắm giữ.

Độc Cô Bại Thiên trầm mặc một lúc, ngẫm nghí đoạn nói: "Ngươi chắc chắn không giết nổi ta! Hiện tại ta là Võ thánh duy nhất nắm vững được cân bằng sinh tử!" Lời Độc Cô Bại Thiên thốt ra như sấm động khiến mọi Võ thánh cảm nhận được những gì đang xảy ra ở đây đều ngơ ngẩn, mỗi người đều không dám tin vào lời hắn nói.

Cảnh giới bất tử bất diệt, cân bằng sinh tử, đó…tựa hồ là cảnh giới của Thần.

Đại Ma Thiên Vương thở dài: "Ta xem trọng ngươi ở điểm này, đạt đến cân bằng sinh tử quá nhanh, không còn sợ chết chóc nữa. Nhưng ngươi cũng nên biết, ngươi chưa hoàn toàn nắm chắc được ảo bí sinh tử, chưa hoàn toàn đạt đến cảnh giới cân bằng sinh tử, cách bất tử bất diệt một chút nữa. Hiện tại thực lực của ta mạnh hơn, tuy không giết nổi ngươi như để đánh trọng thương ắt không vấn đề gì."

"Ngươi cứ việc thử."

Đại Ma Thiên Vương than: "Vì sao các thiên tài thường tịch mịch, sao lại không thể hợp tác, nên biết trên đời ta và ngươi là hai người tiếp cận với Thần, có khả năng thật sự thành Thần hơn cả."

"Thần, hắc hắc…" Độc Cô Bại Thiên cười lạnh.

"Thần có biết bao nhiêu ảo bí, lẽ nào ngươi không muốn biết? Ngươi không biết bí mật về thời đại thần thoại thái cổ của chúng thần? Chỉ khi hai chúng ta hợp tác, hai thiên tài cùng hợp lực mới phát hiện được bí mật kinh người đó. Chỉ cần ngươi chịu hợp tác, ta sẽ cho ngươi biết mọi bí mật."

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Đại Ma Thiên Vương, năm xưa ngươi giả bộ tẩu hỏa nhập ma trá tử, nhưng hiện tại ngươi thật sự tẩu hỏa nhập ma, hết thuốc chữa thật rồi."

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi thật sự muốn bức ta ra tay?" Từ đám mây hai máu phát ra sát ý vô tận, sức mạnh hùng hậu điên cuồng lan tràn.

Độc Cô Bại Thiên vẫn ngồi dưới đất, lạnh lùng thốt: "Đến đây!" Đoạn bổ một chưởng xuống đất, quát lớn: "Kinh Thiên kiếm."

Cả Trường Sinh cốc rung động, một cây thần kiếm chói lói hào quang từ dưới đất bay lên.

"Chiến Thiên kiếm!"

"Diệt Thiên kiếm!"

"Ngạo Thiên kiếm!"

"Ma Thiên kiếm!"

Hắn bổ liền tám chưởng, từ dưới đất bay lên tám thanh thần kiếm, mỗi thanh đều sát khí xung thiên.

Sau cùng, hắn quát: "Bại Thiên kiếm."

Ma Phong sau lưng hắn hóa thành một đạo ô quang lao vút lên không, chín thanh kiếm, kiếm mang trải dài tới mây xanh, sát khí kinh thiên!

"Đại Ma Thiên Vương, ngươi đến thưởng thức nghịch thiên cửu kiếm, để xem ngươi làm gì được ta?"

Đại Ma Thiên Vương cũng dấy lên sát ý ngút trời, sức mạnh khủng khiếp tực tiếp hướng xuống Trường Sinh cốc khiến cả sơn cốc rung chuyển.

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi đừng bức ta xuất thủ."

"Buồn cười thật, ta và người nhất định phải phân sinh tử, sớm muộn gì cũng đại chiến, không cần phải giả tảng nữa, chả lẽ ngươi không muốn nhân lúc ta chưa đủ lông đủ cánh mà trừ diệt?"

Quang hoa lóe sáng từ đám mây trên không, một thân ảnh khôi vĩ xuất hiện, tựa hồ lướt khỏi vầng mây khói, thoáng cái, đám mây ảm đạm, Đại Ma Thiên Vương lại ẩn mình trong mây.

"Được rồi, Độc Cô Bại Thiên, hiện giờ ta không muốn động thủ với ngươi."

Lần này Độc Cô Bại Thiên hơi bất ngờ, hắn đã chuẩn bị ác chiến, cửu thế thần kiếm tề xuất, đủ thấy hắn úy kị Đại Ma Thiên Vương thế nào.

"Vì sao, hiện tại không phải là cơ hội tốt để đánh trọng thương ta sao?"

"Hai người tiếp cận với Thần nhất sao lại đi tàn sát nhau, hi vọng có ngày chúng ta sẽ đi cùng một con đường." Thinh không dần vỡ nát, Đại Ma Thiên Vương và đám mây hai màu biến mất vào vùng không gian đó.

Bóng người thần bí trong đám mây hai màu đen trắng như thần vương quân lâm thiên hạ, toàn thân tỏa ra sức mạnh hùng hậu. Luồng sức mạnh này tràn ra như sóng biển vỗ bờ, quét qua không trung khiến Trường Sinh cốc rung động.

Phía ngoài sơn cốc cát bụi mịt mù, đá lăn ầm ầm, cây cối gã đổ. Phía trong cốc được Độc Cô Bại Thiên bảo vệ nên năng lượng không ảnh hưởng tới nhưng cũng ngầm rung động, lá bay phấp phới, hoa rụng tả tơi.

Uy thế bậc này không phải do cường giả thần bí trên không cố ý tác quái mà là khí tức từ thân thể y tự nhiên phát ra. Dao động năng lượng do sức mạnh nội thể y vận chuyển tạo thành.

Khí thế đáng sợ này khiến Độc Cô Bại Thiên cũng phải động dung, quả thực là cường giả xưa nay hắn chưa bao giờ đụng độ, thậm chí mạnh hơn cả Ma Tổ, đó có phải mà một Võ thánh chăng? Tựa hồ đã vượt qua thánh cấp, ngay cả Võ thánh từ thời viễn cổ như Ma Tổ cũng không đủ tư cách tranh phong.

Mọi Võ thánh trên Thiên Vũ đại lục đều cảm ứng thấy khí tức cường giả này, ai nấy cùng kinh hãi. Đó không phải là sức mạnh mà một cao thủ thánh cấp bình thường có thể chóng chọi. Chỉ trong nháy mắt, cỗ sức mạnh kinh người đó lại xuất hiện, khí tức cường giả như mũi châm chích vào người đối diện.

Độc Cô Bại Thiên vẫn ngồi xếp bằng dưới đất, lạnh lùng nhìn lên không, tựa hồ không cảm giác được áp lực chí cường chí đại. Bất quá sức mạnh hùng hậu trong thân thể hắn chịu tác động, bất giác tràn ra đối kháng với sức mạnh của người trên không trung.

"Ngươi có bao nhiêu tên như thế, ta nên xưng hô với ngươi thế nào?" Cường giả thần bí trong mây lên tiếng, giọng nói rất nhẹ nhưng ẩn chứa vô thượng uy nghiêm, tựa hồ là chủ tể của cả thiên địa.

"Những gì đã qua, hôm nay ta chỉ là Độc Cô Bại Thiên, ngươi là ai? Quang Minh? Đại Ma Thiên Vương? Hay là…" Độc Cô Bại Thiên thật sự không nhận ra người đó là ai, đã qua thời gian lâu như vậy, năm tháng chất chồng đủ để một Võ thánh thay đổi hoàn toàn. Tu vi mạnh hơn, công pháp võ học cũng thay đổi triệt để, với một Võ thánh viễn cổ, muốn thay đổi dung mạo vô cùng đơn giản.

"Ta….hắc hắc, lẽ nào ngươi không đoán ra?"

"Ngươi là Đại Ma Thiên Vương, chúa tể ẩn trong bóng tối, là đế vương của bóng tối, ta đoán đúng chứ?"

Người thần bí trên không trung thở dài: "Không sai, là ta, Đại Ma Thiên Vương."

Chỉ mấy từ ngắn ngủi, như ngọn trùy ngàn cân đập vào tim Ma Tổ. Ở phía Tây xa xôi, Ma vực tối tăm, vang lên một tiếng rống bi thường kinh thiên động địa lan toản tận mây cao. Ma diễm ngút trời, cả ma vực rung động, đại sa mạc cuộn lên như sóng.

Ma Tổ bi thương…. Ma Tổ bi phẫn…Ma Tổ tuyệt vọng…. Ma Tổ câm lặng…

Tim Ma Tổ như bị đao cắt, lòng rối như canh hẹ. Vị huynh trưởng là cha, là thầy của lão, người từng được cường giả võ học từ viễn cổ coi là thiên tài, từng là mục tiêu cả đời cho lão phấn đấu….thật ra lại là…

Ma Tổ không tiếp nhận nổi hiện thực, tuy đã biết được khả năng này từ Độc Cô Bại Thiên nhưng hôm nay phải thấy sự thật, lòng lão vẫn đau đớn cùng cực.

Vị ca ca như thần linh trong lòng lão không ngờ lại là ác nhân đứng sau giật dây, là đại ma vương dùng mưu kế trừ khử hơn trăm viễn cổ cường giả.

Đại Ma Thiên Vương từng là danh hiệu vô địch uy chấn thiên hạ mà hôm nay lại khiến Ma Tổ có cảm giác nặng nề, sỉ nhục đến vậy.

Ma thể cao mấy chục trượng không chịu nổi áp lực này, ngã gục xuống Ma vực, lẩm bẩm:

"Vì sao? Vì sao? Đại ca từng là người mạnh nhất, chăng lẽ còn chưa đủ sao? Chẳng lẽ cẩu thí thần đó lại hấp dẫn như thế? Đã đạt đến thống suốt sinh tử, đến cao độ mà các thánh giả khó lòng đạt được, đại ca còn chưa bằng lòng, định làm gì nữa đây? Đại ca còn định làm gì nữa đây?"

Từ tầng không Trường Sinh cốc truyền lại tiếng thở dài bi thương: "Ài!"

Độc Cô Bại Thiên lạnh lùng: "Ngươi hiểu tính cách của đệ đệ mình nên chắc cũng hiểu như vậy sẽ khiến y tổn thương thế nào. Ngươi lừa dối y quá lâu, sao không tiếp tục, thần thông của ngươi chắc chắn có thể khiến y không phát giác được."

"Có những lúc quả thật dối lừa khiến người ta sống hạnh phúc. Nhưng dối trá nào cũng có ngày bị bóc trần, trận chiến trong tương lai không thể tránh khỏi, chúng ta đã được sắp đặt để gặp nhau trên chiến trường. Ban đầu mà biết nó đạt được cảnh giới này ta đã không dạy nó Xá thân thành ma đại pháp, bình phàm vị tất không phải làm một dạng hạnh phúc, nó vốn không nên chịu khổ não mà đáng được sống yên lành."

Giọng nói của Đại Ma Thiên Vương cực khẽ, nhưng dao động sức mạnh hùng hậu chứng tỏ y là một Võ thánh viễn cổ mạnh không kém Thần.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Đại Ma Thiên Vương, vì sao ngươi phải thế, vừa nãy ngươi có nghe rõ lời đệ đệ mình không?"

Đại Ma Thiên Vương gạt hết như ưu thương, khôi phục tâm thái như thần vương, bất quá lời lẽ có phần mất mát: "Mỗi cá nhân đều có mục đích theo đuổi riêng, đó là con đường ta đã chọn, ta biết ngươi phẫn hận khinh bỉ ta, bởi ta vì ý riêng tư mà tàn hại ngần ấy Võ thánh viễn cổ. Kỳ thật ta cũng vô cùng hối hận, ha ha, nghe câu này chắc ngươi thấy rất buồn cười nhưng đó là sự thật. Từ khi ta đi bước đầu tiên đã không thể dừng tay được nữa, nhất định phải bước theo con đường đã chọn đó. Nói thật lòng, ta khinh ghét nhiều kẻ hợp tác với tác, chúng quả thật muốn thành Thần, là những ngụy quân tử bại loại, vô sỉ trong các Võ thánh."

Độc Cô Bại Thiên không nén được, bật cười lạnh: "Còn ngươi là gì?"

"Ta, ha ha…" Đại Ma Thiên Vương ngửa mặt nhìn trời cười điên cuồng: "Ta là một kẻ điên hết thuốc chữa! Từ góc độ nào đó, ta và ngươi đồng loại, chẳng qua con đường ta đi xa hơn, rộng hơn ngươi nên cũng điên cuồng hơn ngươi."

Độc Cô Bại Thiên nhíu màu nhìn đám mây hai màu đen, trắng.

"Độc Cô Bại Thiên, chúng ta cùng hợp tác, ta sẽ đưa ngươi đến một lĩnh vực kỳ diệu, khiến ngươi đạt đến cảnh giới khó lòng tưởng tượng, ngươi sẽ nhanh chóng vượt hơn ta."

"Ta không hợp tác với ngươi!" Độc Cô Bại Thiên nói như chém đinh chặt sắt.

Sức mạnh từ Đại Ma Thiên Vương toát ra càng lúc càng mạnh khiến Độc Cô Bại Thiên không khỏi biến sắc.

"Nói vậy khi các thánh giả Thiên Vũ đại lục tấn công sang đại lục của ta, ngươi sẽ xuất thủ, coi ta là địch nhân? Ngươi định phá hỏng tâm huyết của ta?"

"Không sai, sự thật ta luôn coi Bỉ Ngạn là địch. Hiện tại biết được bí mật về các Võ thánh viễn cổ, ta càng coi ngươi là cừu địch."

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi tin hay không, hiện tại ta có thể diệt được ngươi, khiến ngươi vạn kiếp không thể siêu sinh." Lời lẽ Đại Ma Thiên Vương cực kỳ lạnh lẽo, tỏa ra hàn ý vô tận, tựa hồ tất cả đều do y nắm giữ.

Độc Cô Bại Thiên trầm mặc một lúc, ngẫm nghí đoạn nói: "Ngươi chắc chắn không giết nổi ta! Hiện tại ta là Võ thánh duy nhất nắm vững được cân bằng sinh tử!" Lời Độc Cô Bại Thiên thốt ra như sấm động khiến mọi Võ thánh cảm nhận được những gì đang xảy ra ở đây đều ngơ ngẩn, mỗi người đều không dám tin vào lời hắn nói.

Cảnh giới bất tử bất diệt, cân bằng sinh tử, đó…tựa hồ là cảnh giới của Thần.

Đại Ma Thiên Vương thở dài: "Ta xem trọng ngươi ở điểm này, đạt đến cân bằng sinh tử quá nhanh, không còn sợ chết chóc nữa. Nhưng ngươi cũng nên biết, ngươi chưa hoàn toàn nắm chắc được ảo bí sinh tử, chưa hoàn toàn đạt đến cảnh giới cân bằng sinh tử, cách bất tử bất diệt một chút nữa. Hiện tại thực lực của ta mạnh hơn, tuy không giết nổi ngươi như để đánh trọng thương ắt không vấn đề gì."

"Ngươi cứ việc thử."

Đại Ma Thiên Vương than: "Vì sao các thiên tài thường tịch mịch, sao lại không thể hợp tác, nên biết trên đời ta và ngươi là hai người tiếp cận với Thần, có khả năng thật sự thành Thần hơn cả."

"Thần, hắc hắc…" Độc Cô Bại Thiên cười lạnh.

"Thần có biết bao nhiêu ảo bí, lẽ nào ngươi không muốn biết? Ngươi không biết bí mật về thời đại thần thoại thái cổ của chúng thần? Chỉ khi hai chúng ta hợp tác, hai thiên tài cùng hợp lực mới phát hiện được bí mật kinh người đó. Chỉ cần ngươi chịu hợp tác, ta sẽ cho ngươi biết mọi bí mật."

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Đại Ma Thiên Vương, năm xưa ngươi giả bộ tẩu hỏa nhập ma trá tử, nhưng hiện tại ngươi thật sự tẩu hỏa nhập ma, hết thuốc chữa thật rồi."

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi thật sự muốn bức ta ra tay?" Từ đám mây hai máu phát ra sát ý vô tận, sức mạnh hùng hậu điên cuồng lan tràn.

Độc Cô Bại Thiên vẫn ngồi dưới đất, lạnh lùng thốt: "Đến đây!" Đoạn bổ một chưởng xuống đất, quát lớn: "Kinh Thiên kiếm."

Cả Trường Sinh cốc rung động, một cây thần kiếm chói lói hào quang từ dưới đất bay lên.

"Chiến Thiên kiếm!"

"Diệt Thiên kiếm!"

"Ngạo Thiên kiếm!"

"Ma Thiên kiếm!"

Hắn bổ liền tám chưởng, từ dưới đất bay lên tám thanh thần kiếm, mỗi thanh đều sát khí xung thiên.

Sau cùng, hắn quát: "Bại Thiên kiếm."

Ma Phong sau lưng hắn hóa thành một đạo ô quang lao vút lên không, chín thanh kiếm, kiếm mang trải dài tới mây xanh, sát khí kinh thiên!

"Đại Ma Thiên Vương, ngươi đến thưởng thức nghịch thiên cửu kiếm, để xem ngươi làm gì được ta?"

Đại Ma Thiên Vương cũng dấy lên sát ý ngút trời, sức mạnh khủng khiếp tực tiếp hướng xuống Trường Sinh cốc khiến cả sơn cốc rung chuyển.

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi đừng bức ta xuất thủ."

"Buồn cười thật, ta và người nhất định phải phân sinh tử, sớm muộn gì cũng đại chiến, không cần phải giả tảng nữa, chả lẽ ngươi không muốn nhân lúc ta chưa đủ lông đủ cánh mà trừ diệt?"

Quang hoa lóe sáng từ đám mây trên không, một thân ảnh khôi vĩ xuất hiện, tựa hồ lướt khỏi vầng mây khói, thoáng cái, đám mây ảm đạm, Đại Ma Thiên Vương lại ẩn mình trong mây.

"Được rồi, Độc Cô Bại Thiên, hiện giờ ta không muốn động thủ với ngươi."

Lần này Độc Cô Bại Thiên hơi bất ngờ, hắn đã chuẩn bị ác chiến, cửu thế thần kiếm tề xuất, đủ thấy hắn úy kị Đại Ma Thiên Vương thế nào.

"Vì sao, hiện tại không phải là cơ hội tốt để đánh trọng thương ta sao?"

"Hai người tiếp cận với Thần nhất sao lại đi tàn sát nhau, hi vọng có ngày chúng ta sẽ đi cùng một con đường." Thinh không dần vỡ nát, Đại Ma Thiên Vương và đám mây hai màu biến mất vào vùng không gian đó.

Bóng người thần bí trong đám mây hai màu đen trắng như thần vương quân lâm thiên hạ, toàn thân tỏa ra sức mạnh hùng hậu. Luồng sức mạnh này tràn ra như sóng biển vỗ bờ, quét qua không trung khiến Trường Sinh cốc rung động.

Phía ngoài sơn cốc cát bụi mịt mù, đá lăn ầm ầm, cây cối gã đổ. Phía trong cốc được Độc Cô Bại Thiên bảo vệ nên năng lượng không ảnh hưởng tới nhưng cũng ngầm rung động, lá bay phấp phới, hoa rụng tả tơi.

Uy thế bậc này không phải do cường giả thần bí trên không cố ý tác quái mà là khí tức từ thân thể y tự nhiên phát ra. Dao động năng lượng do sức mạnh nội thể y vận chuyển tạo thành.

Khí thế đáng sợ này khiến Độc Cô Bại Thiên cũng phải động dung, quả thực là cường giả xưa nay hắn chưa bao giờ đụng độ, thậm chí mạnh hơn cả Ma Tổ, đó có phải mà một Võ thánh chăng? Tựa hồ đã vượt qua thánh cấp, ngay cả Võ thánh từ thời viễn cổ như Ma Tổ cũng không đủ tư cách tranh phong.

Mọi Võ thánh trên Thiên Vũ đại lục đều cảm ứng thấy khí tức cường giả này, ai nấy cùng kinh hãi. Đó không phải là sức mạnh mà một cao thủ thánh cấp bình thường có thể chóng chọi. Chỉ trong nháy mắt, cỗ sức mạnh kinh người đó lại xuất hiện, khí tức cường giả như mũi châm chích vào người đối diện.

Độc Cô Bại Thiên vẫn ngồi xếp bằng dưới đất, lạnh lùng nhìn lên không, tựa hồ không cảm giác được áp lực chí cường chí đại. Bất quá sức mạnh hùng hậu trong thân thể hắn chịu tác động, bất giác tràn ra đối kháng với sức mạnh của người trên không trung.

"Ngươi có bao nhiêu tên như thế, ta nên xưng hô với ngươi thế nào?" Cường giả thần bí trong mây lên tiếng, giọng nói rất nhẹ nhưng ẩn chứa vô thượng uy nghiêm, tựa hồ là chủ tể của cả thiên địa.

"Những gì đã qua, hôm nay ta chỉ là Độc Cô Bại Thiên, ngươi là ai? Quang Minh? Đại Ma Thiên Vương? Hay là…" Độc Cô Bại Thiên thật sự không nhận ra người đó là ai, đã qua thời gian lâu như vậy, năm tháng chất chồng đủ để một Võ thánh thay đổi hoàn toàn. Tu vi mạnh hơn, công pháp võ học cũng thay đổi triệt để, với một Võ thánh viễn cổ, muốn thay đổi dung mạo vô cùng đơn giản.

"Ta….hắc hắc, lẽ nào ngươi không đoán ra?"

"Ngươi là Đại Ma Thiên Vương, chúa tể ẩn trong bóng tối, là đế vương của bóng tối, ta đoán đúng chứ?"

Người thần bí trên không trung thở dài: "Không sai, là ta, Đại Ma Thiên Vương."

Chỉ mấy từ ngắn ngủi, như ngọn trùy ngàn cân đập vào tim Ma Tổ. Ở phía Tây xa xôi, Ma vực tối tăm, vang lên một tiếng rống bi thường kinh thiên động địa lan toản tận mây cao. Ma diễm ngút trời, cả ma vực rung động, đại sa mạc cuộn lên như sóng.

Ma Tổ bi thương…. Ma Tổ bi phẫn…Ma Tổ tuyệt vọng…. Ma Tổ câm lặng…

Tim Ma Tổ như bị đao cắt, lòng rối như canh hẹ. Vị huynh trưởng là cha, là thầy của lão, người từng được cường giả võ học từ viễn cổ coi là thiên tài, từng là mục tiêu cả đời cho lão phấn đấu….thật ra lại là…

Ma Tổ không tiếp nhận nổi hiện thực, tuy đã biết được khả năng này từ Độc Cô Bại Thiên nhưng hôm nay phải thấy sự thật, lòng lão vẫn đau đớn cùng cực.

Vị ca ca như thần linh trong lòng lão không ngờ lại là ác nhân đứng sau giật dây, là đại ma vương dùng mưu kế trừ khử hơn trăm viễn cổ cường giả.

Đại Ma Thiên Vương từng là danh hiệu vô địch uy chấn thiên hạ mà hôm nay lại khiến Ma Tổ có cảm giác nặng nề, sỉ nhục đến vậy.

Ma thể cao mấy chục trượng không chịu nổi áp lực này, ngã gục xuống Ma vực, lẩm bẩm:

"Vì sao? Vì sao? Đại ca từng là người mạnh nhất, chăng lẽ còn chưa đủ sao? Chẳng lẽ cẩu thí thần đó lại hấp dẫn như thế? Đã đạt đến thống suốt sinh tử, đến cao độ mà các thánh giả khó lòng đạt được, đại ca còn chưa bằng lòng, định làm gì nữa đây? Đại ca còn định làm gì nữa đây?"

Từ tầng không Trường Sinh cốc truyền lại tiếng thở dài bi thương: "Ài!"

Độc Cô Bại Thiên lạnh lùng: "Ngươi hiểu tính cách của đệ đệ mình nên chắc cũng hiểu như vậy sẽ khiến y tổn thương thế nào. Ngươi lừa dối y quá lâu, sao không tiếp tục, thần thông của ngươi chắc chắn có thể khiến y không phát giác được."

"Có những lúc quả thật dối lừa khiến người ta sống hạnh phúc. Nhưng dối trá nào cũng có ngày bị bóc trần, trận chiến trong tương lai không thể tránh khỏi, chúng ta đã được sắp đặt để gặp nhau trên chiến trường. Ban đầu mà biết nó đạt được cảnh giới này ta đã không dạy nó Xá thân thành ma đại pháp, bình phàm vị tất không phải làm một dạng hạnh phúc, nó vốn không nên chịu khổ não mà đáng được sống yên lành."

Giọng nói của Đại Ma Thiên Vương cực khẽ, nhưng dao động sức mạnh hùng hậu chứng tỏ y là một Võ thánh viễn cổ mạnh không kém Thần.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Đại Ma Thiên Vương, vì sao ngươi phải thế, vừa nãy ngươi có nghe rõ lời đệ đệ mình không?"

Đại Ma Thiên Vương gạt hết như ưu thương, khôi phục tâm thái như thần vương, bất quá lời lẽ có phần mất mát: "Mỗi cá nhân đều có mục đích theo đuổi riêng, đó là con đường ta đã chọn, ta biết ngươi phẫn hận khinh bỉ ta, bởi ta vì ý riêng tư mà tàn hại ngần ấy Võ thánh viễn cổ. Kỳ thật ta cũng vô cùng hối hận, ha ha, nghe câu này chắc ngươi thấy rất buồn cười nhưng đó là sự thật. Từ khi ta đi bước đầu tiên đã không thể dừng tay được nữa, nhất định phải bước theo con đường đã chọn đó. Nói thật lòng, ta khinh ghét nhiều kẻ hợp tác với tác, chúng quả thật muốn thành Thần, là những ngụy quân tử bại loại, vô sỉ trong các Võ thánh."

Độc Cô Bại Thiên không nén được, bật cười lạnh: "Còn ngươi là gì?"

"Ta, ha ha…" Đại Ma Thiên Vương ngửa mặt nhìn trời cười điên cuồng: "Ta là một kẻ điên hết thuốc chữa! Từ góc độ nào đó, ta và ngươi đồng loại, chẳng qua con đường ta đi xa hơn, rộng hơn ngươi nên cũng điên cuồng hơn ngươi."

Độc Cô Bại Thiên nhíu màu nhìn đám mây hai màu đen, trắng.

"Độc Cô Bại Thiên, chúng ta cùng hợp tác, ta sẽ đưa ngươi đến một lĩnh vực kỳ diệu, khiến ngươi đạt đến cảnh giới khó lòng tưởng tượng, ngươi sẽ nhanh chóng vượt hơn ta."

"Ta không hợp tác với ngươi!" Độc Cô Bại Thiên nói như chém đinh chặt sắt.

Sức mạnh từ Đại Ma Thiên Vương toát ra càng lúc càng mạnh khiến Độc Cô Bại Thiên không khỏi biến sắc.

"Nói vậy khi các thánh giả Thiên Vũ đại lục tấn công sang đại lục của ta, ngươi sẽ xuất thủ, coi ta là địch nhân? Ngươi định phá hỏng tâm huyết của ta?"

"Không sai, sự thật ta luôn coi Bỉ Ngạn là địch. Hiện tại biết được bí mật về các Võ thánh viễn cổ, ta càng coi ngươi là cừu địch."

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi tin hay không, hiện tại ta có thể diệt được ngươi, khiến ngươi vạn kiếp không thể siêu sinh." Lời lẽ Đại Ma Thiên Vương cực kỳ lạnh lẽo, tỏa ra hàn ý vô tận, tựa hồ tất cả đều do y nắm giữ.

Độc Cô Bại Thiên trầm mặc một lúc, ngẫm nghí đoạn nói: "Ngươi chắc chắn không giết nổi ta! Hiện tại ta là Võ thánh duy nhất nắm vững được cân bằng sinh tử!" Lời Độc Cô Bại Thiên thốt ra như sấm động khiến mọi Võ thánh cảm nhận được những gì đang xảy ra ở đây đều ngơ ngẩn, mỗi người đều không dám tin vào lời hắn nói.

Cảnh giới bất tử bất diệt, cân bằng sinh tử, đó…tựa hồ là cảnh giới của Thần.

Đại Ma Thiên Vương thở dài: "Ta xem trọng ngươi ở điểm này, đạt đến cân bằng sinh tử quá nhanh, không còn sợ chết chóc nữa. Nhưng ngươi cũng nên biết, ngươi chưa hoàn toàn nắm chắc được ảo bí sinh tử, chưa hoàn toàn đạt đến cảnh giới cân bằng sinh tử, cách bất tử bất diệt một chút nữa. Hiện tại thực lực của ta mạnh hơn, tuy không giết nổi ngươi như để đánh trọng thương ắt không vấn đề gì."

"Ngươi cứ việc thử."

Đại Ma Thiên Vương than: "Vì sao các thiên tài thường tịch mịch, sao lại không thể hợp tác, nên biết trên đời ta và ngươi là hai người tiếp cận với Thần, có khả năng thật sự thành Thần hơn cả."

"Thần, hắc hắc…" Độc Cô Bại Thiên cười lạnh.

"Thần có biết bao nhiêu ảo bí, lẽ nào ngươi không muốn biết? Ngươi không biết bí mật về thời đại thần thoại thái cổ của chúng thần? Chỉ khi hai chúng ta hợp tác, hai thiên tài cùng hợp lực mới phát hiện được bí mật kinh người đó. Chỉ cần ngươi chịu hợp tác, ta sẽ cho ngươi biết mọi bí mật."

Độc Cô Bại Thiên đáp: "Đại Ma Thiên Vương, năm xưa ngươi giả bộ tẩu hỏa nhập ma trá tử, nhưng hiện tại ngươi thật sự tẩu hỏa nhập ma, hết thuốc chữa thật rồi."

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi thật sự muốn bức ta ra tay?" Từ đám mây hai máu phát ra sát ý vô tận, sức mạnh hùng hậu điên cuồng lan tràn.

Độc Cô Bại Thiên vẫn ngồi dưới đất, lạnh lùng thốt: "Đến đây!" Đoạn bổ một chưởng xuống đất, quát lớn: "Kinh Thiên kiếm."

Cả Trường Sinh cốc rung động, một cây thần kiếm chói lói hào quang từ dưới đất bay lên.

"Chiến Thiên kiếm!"

"Diệt Thiên kiếm!"

"Ngạo Thiên kiếm!"

"Ma Thiên kiếm!"

Hắn bổ liền tám chưởng, từ dưới đất bay lên tám thanh thần kiếm, mỗi thanh đều sát khí xung thiên.

Sau cùng, hắn quát: "Bại Thiên kiếm."

Ma Phong sau lưng hắn hóa thành một đạo ô quang lao vút lên không, chín thanh kiếm, kiếm mang trải dài tới mây xanh, sát khí kinh thiên!

"Đại Ma Thiên Vương, ngươi đến thưởng thức nghịch thiên cửu kiếm, để xem ngươi làm gì được ta?"

Đại Ma Thiên Vương cũng dấy lên sát ý ngút trời, sức mạnh khủng khiếp tực tiếp hướng xuống Trường Sinh cốc khiến cả sơn cốc rung chuyển.

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi đừng bức ta xuất thủ."

"Buồn cười thật, ta và người nhất định phải phân sinh tử, sớm muộn gì cũng đại chiến, không cần phải giả tảng nữa, chả lẽ ngươi không muốn nhân lúc ta chưa đủ lông đủ cánh mà trừ diệt?"

Quang hoa lóe sáng từ đám mây trên không, một thân ảnh khôi vĩ xuất hiện, tựa hồ lướt khỏi vầng mây khói, thoáng cái, đám mây ảm đạm, Đại Ma Thiên Vương lại ẩn mình trong mây.

"Được rồi, Độc Cô Bại Thiên, hiện giờ ta không muốn động thủ với ngươi."

Lần này Độc Cô Bại Thiên hơi bất ngờ, hắn đã chuẩn bị ác chiến, cửu thế thần kiếm tề xuất, đủ thấy hắn úy kị Đại Ma Thiên Vương thế nào.

"Vì sao, hiện tại không phải là cơ hội tốt để đánh trọng thương ta sao?"

"Hai người tiếp cận với Thần nhất sao lại đi tàn sát nhau, hi vọng có ngày chúng ta sẽ đi cùng một con đường." Thinh không dần vỡ nát, Đại Ma Thiên Vương và đám mây hai màu biến mất vào vùng không gian đó.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »