Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5716 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 213
khả phạ thôi đoạn

❊ ❊ ❊

Độc Cô Bại Thiên nói: "Cái gì đến sẽ đến, lo lắng cũng vô dụng."

Ma Tổ thở dài: "Quả thật như vậy, ôi, hai chữ danh lợi đúng là hại người, kể cả đạt đến mức Võ thánh thiên địa tề thọ cũng không thoát được. Dã tâm năm xưa cộng với việc muốn tạo ra thần, lại thêm có kẻ cố tình thừa gió bẻ măng khiến các Viễn cổ Võ thánh chia thành hai phái đấu nhau, bao nhiêu cường giả đã gục ngã. Đó là thời đại thiên tài điêu linh, vô số Võ thánh chí cường chí đại đã chết trong cơn loạn động."

"Đúng vậy, những việc sau đó ta tuy không có cơ hội tham dự nhưng nghịch thiên sống lại rồi, ta lại từ các tư liệu mà phát hiện ra chuyện bi thảm của cả thời đại đó. Quả thật là một thời đại đất trời phải khóc than, vô số cường giả bị cuốn vào vòng chiến, thân bất do kỷ, căn bản không thể lựa chọn. Không có chỗ cho phe trung lập mà chỉ có hai thế lực ủng hộ và phản đối việc tạo thành Thần, không ai thoát ra ngoài vòng kiềm tỏa được. Tàn sát, tàn sát, tàn sát…mỗi người đều giết đỏ lựng tròng mắt, không giết người ắt bị người giết, đó là thời đại của máu chảy, của anh hùng cường giả rơi rụng."

Ma Tổ than: "Mỗi lần ta nghĩ lại tỉnh cành thảm khốc của đại chiến năm đó đều rùng mình, không ngại ngươi cười, trong thời gian rất dài, khi nào ta nhắm mắt lại đều gặp ác mộng thấy những ch đã chết đó. Cái chết của ngần ấy cái thế cường giả đều không đáng gì, oan hồn nhiều quá. Nếu không có trường viễn cổ đại chiến, ta nghĩ võ học bây giờ sẽ là trăm hoa đua nở, cường thịnh hơn nhiều."

Độc Cô Bại Thiên gật đầu đồng ý, bao nhiêu thiên tài võ học của thời đại đó đã chết, có thể coi là tổn thất trọng đại.

"Lão ma đầu ngươi cũng có thể coi là phi thường, bao nhiêu người chết đi mà ngươi có thể sống lại, đủ hiểu năm xưa nhất thân ma công của ngươi đến độ nào."

"A, ta sống lại chẳng qua nhờ may mắn, ngay bản thân ta cũng không ngờ."

Độc Cô Bại Thiên bật cười: "Ngươi không cần tự coi thường, nhưng Viễn cổ Võ thánh sống lại được đều là bậc cường giả oanh liệt đương thời."

Lão ma vương lắc đầu: "Ngươi nhầm rồi, nhưng cường giả chân chính đều xông lên hàng đầu, những người họ đối diện cũng là cường giả bậc nhất, Võ thánh càng mạnh thì hoàn cảnh càng hung hiểm, trừ phi phát sinh kì tích thì những người đi đầu mà sống lại được."

"Ha ha, nói như vậy, năm xưa ngươi chỉ là loại tép riu?"

"Ta không phải nói đùa, đúng là như vậy. Tu vi của ta năm xưa chỉ vào hạng trung, lẽ ra không thể sống sót, chẳng qua ngày khai chiến trùng ngày giỗ của ca ca ta nên ta đến tham dự đại chiến chậm hơn một chút. Thành ra tránh được khoảnh khắc thảm liệt nhất, may mắn sống sót. Lúc đó ai chẳng biết đại danh vị ca ca thiên tài của ta, ta lại hoàn toàn vô danh. Người ta chỉ biết Võ thánh thiên tài Đại Ma Thiên Vương có một người đệ đệ, nhưng là ai, tu vi ra sao thì ít người biết. Quả thật ta lúc đó chỉ là loại tép riu."

"Lúc đó, Đại Ma Thiên Vương quả thật cực mạnh, là một trong những cường giả đứng đầu, ta vẫn muốn đến tìm y so tài một phen, không ngờ y lại đoản mệnh hơn ta, tẩu hỏa nhập ma mà chết, đúng là ân hận cả đời."

Nói đến Đại Ma Thiên Vương, vẻ mặt Ma Tổ trở nên sùng kình, thở dài nói: "Trời ganh ghét anh tài, với tu vi năm xưa của ca ca ta quyết không dưới Quang Minh võ thánh. Nếu ca ca còn sống đến nay nhất định sáng tạo ra không ít tuyệt thế kì công. Một Võ thánh vô danh như ta mà sau khi tu luyện thành Xá thân thành ma đại pháp của ca ca đã không còn sợ ai nữa."

Độc Cô Bại Thiên chợt thở dài: "Mệnh vận tàn khốc, tao ngộ của mỗi cá nhân đều phi thường thống khổ, khó lòng rũ bỏ được, tương lai…ôi!"

Ma Tổ ngẩn ra, trầm giọng hỏi: "Ngươi hình như biết được gì đó, có gì muốn nói chăng."

Độc Cô Bại Thiên nhìn lên tầng không phía xa, khe khẽ thở than: "Hiểu càng nhiều, biết càng nhiều ta càng cảm thấy đau lòng, thấy đáng sợ hơn."

"Nói xem nao."

"Trong thời đại viễn cổ, cường giả như rừng ấy, nếu….ta chỉ nói nếu…mọi người đều tán thành tạo Thần, sẽ có bao nhiêu thần linh xuất hiện?"

Ma Tổ ngẫm nghĩ rồi đáp: "Lúc đó Viễn cổ Võ thánh phải hơn trăm người, nếu ý kiến thống nhất, chắc chắn phải có đến mấy trăm vị thần, ngươi hỏi vậy làm gì?"

"Nếu hơn trăm Võ thánh đều thành Thần, rốt cuộc ai sẽ nghe theo ai?"

Ma Tổ vẫn chưa hiểu, trầm giọng hỏi: "Rất khó nói, nếu mọi người đều là Thần, sẽ khó lòng nghe theo một ai. So sánh vũ lực cũng không phải dễ, rất nhiều cường giả công lực không chênh nhau bao nhiêu, khó lòng phân thắng bại. Mấy cường giả thực lực mạnh nhất nếu định cưỡng bách người khác nghe lệnh, e là sẽ dẫn đến tất cả những Võ thánh khác hợp lực chống lại."

Độc Cô Bại Thiên nói tiếp: "Không sai, không ai có thể độc tôn thống soái mấy trăm Võ thánh, nhưng trong đó có người mang dã tâm, lại nảy ra ý định một mình nắm quyền, ngươi nói xem sẽ thế nào?"

Nghe đến đây, Ma Tổ đổ mồ hôi lạnh, cảm giác trong lòng buốt giá, sợ hãi vô cùng. Trường viễn cổ kinh thế đại chiến đã khiến vô số tượng đài võ học rơi rụng mà lại…mà lại xảy ra do âm mưu!

Độc Cô Bại Thiên nói tiếp: "Một người muốn trở thành Thần tuyệt đối, không thể cho phép mấy trăm tuyệt đại cao thủ đứng cạnh giương mắt hổ dòm ngó. Muốn thành Thần chân chính, chỉ có giết sạch mấy trăm Võ thánh công lực thông thiên không kém gì Thần, y mới yên ổn lên chiếc ghế cao quý đó."

Ma Tổ run giọng: "Ngươi…ngươi nói đằng sau đại chiến…có người góp rơm nổi lửa, đạo diễn toàn bộ?"

Độc Cô Bại Thiên lắc đầu: "Không phải một người, phải là vài ba người cùng hợp lực bố trí đại cuộc."

"Quá…quá đáng sợ!" Ma Tổ lạnh mình.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Đáng tiếc, những việc sau đó ta không thân chinh trải qua, không thể phát hiện thêm dấu vết mà vạch ra chân tướng."

Ma thể cao lớn của Ma Tổ lại rùng mình: "Thật ra là ai mà…ác độc như vậy?"

"Là ai thì chưa thể xác định, ta chỉ hoài nghi mà thôi, nhưng khẳng định không phải do một người làm. Năm xưa, hai phái nhanh chóng khai chiến như vậy là có người đạo diễn tất cả. Người phát động của cả hai phái cùng một phe, dẫu không phải là chủ mưu cũng là những kẻ trọng yếu tham dự vào âm mưu. Làn bọn họ dẫn đầu hai phái tiến hành đại chiến hủy thiên diệt địa, tạo thành kết quả đáng sợ vô số tượng đài võ học rơi rụng."

"Suy đoán này khiến ta rùng mình, người vạch kế năm xưa quả thật quá độc ác, muốn mấy trăm Võ thánh đồng thời chết đi mà tạo thành mâu thuẫn cực đại khiến họ cùng tham chiến mới có được kết quả đó."

Ma Tổ nói: "Sợ rằng những Võ thánh tán thành tạo Thần không nghĩ được mình chỉ con cờ trong tay người ta, ôi, mọi Võ thánh đều trở thành con cờ cho người ta tiêu diệt. Ngươi nhất định đã đoán ra điều gì đó, mau nói xem nào."

"Ta chỉ suy đoán linh tinh một chút, nói ra cũng không có ý nghĩa gì. Bất quá có một điều khằng định được: Quang Minh võ thánh chưa hề chết, tuy hiện giờ ta chưa tìm được y nhưng y vẫn còn trên đời."

Ma Tổ than: "Sự tình sao lại biến thành phức tạp thế này, năm xưa y đã là kình địch của ngươi, là một trong những Võ thánh mạnh nhất thời đại đó, không hiểu qua bao nhiều năm tháng thế nào còn đạt đến cảnh giới nào, chắc chắn vô cùng đáng sợ."

"Lần trước ta sơ ý, không triệt để giết y, lần này không để y lọt lưới nữa, ta sẽ khiến ý hồn phi phách tán, linh thức tận diệt." Lời lẽ của Độc Cô Bại Thiên lạnh lùng, nhưng lộ rõ vẻ tự tin vô cùng.

Ma Tổ nói: "Có thể vạch ra âm mưu kinh thiên thế này nhất định có thực lực siêu cường, một người không thể hoàn thành, vậy theo ngươi có mấy người."

"Tối thiểu phải có ba hoặc năm người."

Ma Tổ nói: "Nếu âm mưu năm xưa của họ đã thành công vì sao đến giờ vẫn không thực thi. Những Võ thánh vạch ra âm mưu đều thực lực kinh thiên, nên ắt phải chuẩn bị thật hoàn thiện, họ gìn giữ thực lực mạnh mẽ, để vào lúc quan trọng nhất sẽ tiêu diệt mấy con cá lọt lưới, nhưng…ta đã sống lại, nên Bỉ Ngạn vẫn chưa có động thái nào quan trọng."

Độc Cô Bại Thiên xen vào: "Trong những năm này, ta dựa vào manh mối năm xưa mà suy đoán, thời đại đó không thiếu những nhân vật tài trí cao tuyệt, ta cho rằng tuy có người phát giác ra âm mưu nhưng không đủ khả năng ngăn cản trường thảm biến phát sinh. Vào lúc tối hậu, họ đã ra mặt chống lại những kẻ vạch ra âm mưu khiến âm mưu tạo thành Thần của chúng gặp trở ngại."

Ma Tổ cả kinh: "Ngươi nói là…còn có những Cổ võ thánh vẫn sống, cùng chống lại bọn chúng? Sao ta không cảm ứng thấy họ nhỉ?"

"Tất cả chỉ là suy đoán, thật ra có phải thế không căn bản chưa chứng minh được. Nếu có mấy người như thế, mấy vạn năm nay ngươi không cảm ứng được vì thực lực của ngươi chưa đủ, chưa hoàn toàn tu thành Xá thân thành ma đại pháp. Bây giờ thực lực của ngươi đã đủ mạnh nhưng vẫn chưa cảm ứng được họ vì một lí do, họ đang tiến hành tự phong ấn, nếu không ngươi nhất định đã cảm ứng được."

Ma Tổ suy tư: "Té ra như vậy, tự cổ chí kim, các Võ thánh sách động âm mưu và những những phát hiện vẫn so kè nhau?"

"Đúng vậy, xem ra cũng không còn mấy người."

Ma Tổ nói: "Ta vẫn nhớ những cường giả mạnh nhất năm xưa đều chết hết, thật không nghĩ ra kẻ vạch âm mưu là ai, càng không nghĩ ra những ai đang chống lại y."

"Lúc trước ta cho rằng Quang Minh võ thánh đã chết nhưng y vẫn sống, hà huống là mấy kẻ vạch ra âm mưu kia, ai nấy đều cố ý che giấu chân tướng, nhất định đã tạo ra một cái chết hợp lý trên chiến trường năm xưa." Độc Cô Bại Thiên tỏ ra thâm trầm, nói với vẻ đẩy ý vị: "Kể cả những người được coi là đã chết, chắc hẳn đã thật sự mất mạng."

Độc Cô Bại Thiên nói: "Cái gì đến sẽ đến, lo lắng cũng vô dụng."

Ma Tổ thở dài: "Quả thật như vậy, ôi, hai chữ danh lợi đúng là hại người, kể cả đạt đến mức Võ thánh thiên địa tề thọ cũng không thoát được. Dã tâm năm xưa cộng với việc muốn tạo ra thần, lại thêm có kẻ cố tình thừa gió bẻ măng khiến các Viễn cổ Võ thánh chia thành hai phái đấu nhau, bao nhiêu cường giả đã gục ngã. Đó là thời đại thiên tài điêu linh, vô số Võ thánh chí cường chí đại đã chết trong cơn loạn động."

"Đúng vậy, những việc sau đó ta tuy không có cơ hội tham dự nhưng nghịch thiên sống lại rồi, ta lại từ các tư liệu mà phát hiện ra chuyện bi thảm của cả thời đại đó. Quả thật là một thời đại đất trời phải khóc than, vô số cường giả bị cuốn vào vòng chiến, thân bất do kỷ, căn bản không thể lựa chọn. Không có chỗ cho phe trung lập mà chỉ có hai thế lực ủng hộ và phản đối việc tạo thành Thần, không ai thoát ra ngoài vòng kiềm tỏa được. Tàn sát, tàn sát, tàn sát…mỗi người đều giết đỏ lựng tròng mắt, không giết người ắt bị người giết, đó là thời đại của máu chảy, của anh hùng cường giả rơi rụng."

Ma Tổ than: "Mỗi lần ta nghĩ lại tỉnh cành thảm khốc của đại chiến năm đó đều rùng mình, không ngại ngươi cười, trong thời gian rất dài, khi nào ta nhắm mắt lại đều gặp ác mộng thấy những ch đã chết đó. Cái chết của ngần ấy cái thế cường giả đều không đáng gì, oan hồn nhiều quá. Nếu không có trường viễn cổ đại chiến, ta nghĩ võ học bây giờ sẽ là trăm hoa đua nở, cường thịnh hơn nhiều."

Độc Cô Bại Thiên gật đầu đồng ý, bao nhiêu thiên tài võ học của thời đại đó đã chết, có thể coi là tổn thất trọng đại.

"Lão ma đầu ngươi cũng có thể coi là phi thường, bao nhiêu người chết đi mà ngươi có thể sống lại, đủ hiểu năm xưa nhất thân ma công của ngươi đến độ nào."

"A, ta sống lại chẳng qua nhờ may mắn, ngay bản thân ta cũng không ngờ."

Độc Cô Bại Thiên bật cười: "Ngươi không cần tự coi thường, nhưng Viễn cổ Võ thánh sống lại được đều là bậc cường giả oanh liệt đương thời."

Lão ma vương lắc đầu: "Ngươi nhầm rồi, nhưng cường giả chân chính đều xông lên hàng đầu, những người họ đối diện cũng là cường giả bậc nhất, Võ thánh càng mạnh thì hoàn cảnh càng hung hiểm, trừ phi phát sinh kì tích thì những người đi đầu mà sống lại được."

"Ha ha, nói như vậy, năm xưa ngươi chỉ là loại tép riu?"

"Ta không phải nói đùa, đúng là như vậy. Tu vi của ta năm xưa chỉ vào hạng trung, lẽ ra không thể sống sót, chẳng qua ngày khai chiến trùng ngày giỗ của ca ca ta nên ta đến tham dự đại chiến chậm hơn một chút. Thành ra tránh được khoảnh khắc thảm liệt nhất, may mắn sống sót. Lúc đó ai chẳng biết đại danh vị ca ca thiên tài của ta, ta lại hoàn toàn vô danh. Người ta chỉ biết Võ thánh thiên tài Đại Ma Thiên Vương có một người đệ đệ, nhưng là ai, tu vi ra sao thì ít người biết. Quả thật ta lúc đó chỉ là loại tép riu."

"Lúc đó, Đại Ma Thiên Vương quả thật cực mạnh, là một trong những cường giả đứng đầu, ta vẫn muốn đến tìm y so tài một phen, không ngờ y lại đoản mệnh hơn ta, tẩu hỏa nhập ma mà chết, đúng là ân hận cả đời."

Nói đến Đại Ma Thiên Vương, vẻ mặt Ma Tổ trở nên sùng kình, thở dài nói: "Trời ganh ghét anh tài, với tu vi năm xưa của ca ca ta quyết không dưới Quang Minh võ thánh. Nếu ca ca còn sống đến nay nhất định sáng tạo ra không ít tuyệt thế kì công. Một Võ thánh vô danh như ta mà sau khi tu luyện thành Xá thân thành ma đại pháp của ca ca đã không còn sợ ai nữa."

Độc Cô Bại Thiên chợt thở dài: "Mệnh vận tàn khốc, tao ngộ của mỗi cá nhân đều phi thường thống khổ, khó lòng rũ bỏ được, tương lai…ôi!"

Ma Tổ ngẩn ra, trầm giọng hỏi: "Ngươi hình như biết được gì đó, có gì muốn nói chăng."

Độc Cô Bại Thiên nhìn lên tầng không phía xa, khe khẽ thở than: "Hiểu càng nhiều, biết càng nhiều ta càng cảm thấy đau lòng, thấy đáng sợ hơn."

"Nói xem nao."

"Trong thời đại viễn cổ, cường giả như rừng ấy, nếu….ta chỉ nói nếu…mọi người đều tán thành tạo Thần, sẽ có bao nhiêu thần linh xuất hiện?"

Ma Tổ ngẫm nghĩ rồi đáp: "Lúc đó Viễn cổ Võ thánh phải hơn trăm người, nếu ý kiến thống nhất, chắc chắn phải có đến mấy trăm vị thần, ngươi hỏi vậy làm gì?"

"Nếu hơn trăm Võ thánh đều thành Thần, rốt cuộc ai sẽ nghe theo ai?"

Ma Tổ vẫn chưa hiểu, trầm giọng hỏi: "Rất khó nói, nếu mọi người đều là Thần, sẽ khó lòng nghe theo một ai. So sánh vũ lực cũng không phải dễ, rất nhiều cường giả công lực không chênh nhau bao nhiêu, khó lòng phân thắng bại. Mấy cường giả thực lực mạnh nhất nếu định cưỡng bách người khác nghe lệnh, e là sẽ dẫn đến tất cả những Võ thánh khác hợp lực chống lại."

Độc Cô Bại Thiên nói tiếp: "Không sai, không ai có thể độc tôn thống soái mấy trăm Võ thánh, nhưng trong đó có người mang dã tâm, lại nảy ra ý định một mình nắm quyền, ngươi nói xem sẽ thế nào?"

Nghe đến đây, Ma Tổ đổ mồ hôi lạnh, cảm giác trong lòng buốt giá, sợ hãi vô cùng. Trường viễn cổ kinh thế đại chiến đã khiến vô số tượng đài võ học rơi rụng mà lại…mà lại xảy ra do âm mưu!

Độc Cô Bại Thiên nói tiếp: "Một người muốn trở thành Thần tuyệt đối, không thể cho phép mấy trăm tuyệt đại cao thủ đứng cạnh giương mắt hổ dòm ngó. Muốn thành Thần chân chính, chỉ có giết sạch mấy trăm Võ thánh công lực thông thiên không kém gì Thần, y mới yên ổn lên chiếc ghế cao quý đó."

Ma Tổ run giọng: "Ngươi…ngươi nói đằng sau đại chiến…có người góp rơm nổi lửa, đạo diễn toàn bộ?"

Độc Cô Bại Thiên lắc đầu: "Không phải một người, phải là vài ba người cùng hợp lực bố trí đại cuộc."

"Quá…quá đáng sợ!" Ma Tổ lạnh mình.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Đáng tiếc, những việc sau đó ta không thân chinh trải qua, không thể phát hiện thêm dấu vết mà vạch ra chân tướng."

Ma thể cao lớn của Ma Tổ lại rùng mình: "Thật ra là ai mà…ác độc như vậy?"

"Là ai thì chưa thể xác định, ta chỉ hoài nghi mà thôi, nhưng khẳng định không phải do một người làm. Năm xưa, hai phái nhanh chóng khai chiến như vậy là có người đạo diễn tất cả. Người phát động của cả hai phái cùng một phe, dẫu không phải là chủ mưu cũng là những kẻ trọng yếu tham dự vào âm mưu. Làn bọn họ dẫn đầu hai phái tiến hành đại chiến hủy thiên diệt địa, tạo thành kết quả đáng sợ vô số tượng đài võ học rơi rụng."

"Suy đoán này khiến ta rùng mình, người vạch kế năm xưa quả thật quá độc ác, muốn mấy trăm Võ thánh đồng thời chết đi mà tạo thành mâu thuẫn cực đại khiến họ cùng tham chiến mới có được kết quả đó."

Ma Tổ nói: "Sợ rằng những Võ thánh tán thành tạo Thần không nghĩ được mình chỉ con cờ trong tay người ta, ôi, mọi Võ thánh đều trở thành con cờ cho người ta tiêu diệt. Ngươi nhất định đã đoán ra điều gì đó, mau nói xem nào."

"Ta chỉ suy đoán linh tinh một chút, nói ra cũng không có ý nghĩa gì. Bất quá có một điều khằng định được: Quang Minh võ thánh chưa hề chết, tuy hiện giờ ta chưa tìm được y nhưng y vẫn còn trên đời."

Ma Tổ than: "Sự tình sao lại biến thành phức tạp thế này, năm xưa y đã là kình địch của ngươi, là một trong những Võ thánh mạnh nhất thời đại đó, không hiểu qua bao nhiều năm tháng thế nào còn đạt đến cảnh giới nào, chắc chắn vô cùng đáng sợ."

"Lần trước ta sơ ý, không triệt để giết y, lần này không để y lọt lưới nữa, ta sẽ khiến ý hồn phi phách tán, linh thức tận diệt." Lời lẽ của Độc Cô Bại Thiên lạnh lùng, nhưng lộ rõ vẻ tự tin vô cùng.

Ma Tổ nói: "Có thể vạch ra âm mưu kinh thiên thế này nhất định có thực lực siêu cường, một người không thể hoàn thành, vậy theo ngươi có mấy người."

"Tối thiểu phải có ba hoặc năm người."

Ma Tổ nói: "Nếu âm mưu năm xưa của họ đã thành công vì sao đến giờ vẫn không thực thi. Những Võ thánh vạch ra âm mưu đều thực lực kinh thiên, nên ắt phải chuẩn bị thật hoàn thiện, họ gìn giữ thực lực mạnh mẽ, để vào lúc quan trọng nhất sẽ tiêu diệt mấy con cá lọt lưới, nhưng…ta đã sống lại, nên Bỉ Ngạn vẫn chưa có động thái nào quan trọng."

Độc Cô Bại Thiên xen vào: "Trong những năm này, ta dựa vào manh mối năm xưa mà suy đoán, thời đại đó không thiếu những nhân vật tài trí cao tuyệt, ta cho rằng tuy có người phát giác ra âm mưu nhưng không đủ khả năng ngăn cản trường thảm biến phát sinh. Vào lúc tối hậu, họ đã ra mặt chống lại những kẻ vạch ra âm mưu khiến âm mưu tạo thành Thần của chúng gặp trở ngại."

Ma Tổ cả kinh: "Ngươi nói là…còn có những Cổ võ thánh vẫn sống, cùng chống lại bọn chúng? Sao ta không cảm ứng thấy họ nhỉ?"

"Tất cả chỉ là suy đoán, thật ra có phải thế không căn bản chưa chứng minh được. Nếu có mấy người như thế, mấy vạn năm nay ngươi không cảm ứng được vì thực lực của ngươi chưa đủ, chưa hoàn toàn tu thành Xá thân thành ma đại pháp. Bây giờ thực lực của ngươi đã đủ mạnh nhưng vẫn chưa cảm ứng được họ vì một lí do, họ đang tiến hành tự phong ấn, nếu không ngươi nhất định đã cảm ứng được."

Ma Tổ suy tư: "Té ra như vậy, tự cổ chí kim, các Võ thánh sách động âm mưu và những những phát hiện vẫn so kè nhau?"

"Đúng vậy, xem ra cũng không còn mấy người."

Ma Tổ nói: "Ta vẫn nhớ những cường giả mạnh nhất năm xưa đều chết hết, thật không nghĩ ra kẻ vạch âm mưu là ai, càng không nghĩ ra những ai đang chống lại y."

"Lúc trước ta cho rằng Quang Minh võ thánh đã chết nhưng y vẫn sống, hà huống là mấy kẻ vạch ra âm mưu kia, ai nấy đều cố ý che giấu chân tướng, nhất định đã tạo ra một cái chết hợp lý trên chiến trường năm xưa." Độc Cô Bại Thiên tỏ ra thâm trầm, nói với vẻ đẩy ý vị: "Kể cả những người được coi là đã chết, chắc hẳn đã thật sự mất mạng."

Độc Cô Bại Thiên nói: "Cái gì đến sẽ đến, lo lắng cũng vô dụng."

Ma Tổ thở dài: "Quả thật như vậy, ôi, hai chữ danh lợi đúng là hại người, kể cả đạt đến mức Võ thánh thiên địa tề thọ cũng không thoát được. Dã tâm năm xưa cộng với việc muốn tạo ra thần, lại thêm có kẻ cố tình thừa gió bẻ măng khiến các Viễn cổ Võ thánh chia thành hai phái đấu nhau, bao nhiêu cường giả đã gục ngã. Đó là thời đại thiên tài điêu linh, vô số Võ thánh chí cường chí đại đã chết trong cơn loạn động."

"Đúng vậy, những việc sau đó ta tuy không có cơ hội tham dự nhưng nghịch thiên sống lại rồi, ta lại từ các tư liệu mà phát hiện ra chuyện bi thảm của cả thời đại đó. Quả thật là một thời đại đất trời phải khóc than, vô số cường giả bị cuốn vào vòng chiến, thân bất do kỷ, căn bản không thể lựa chọn. Không có chỗ cho phe trung lập mà chỉ có hai thế lực ủng hộ và phản đối việc tạo thành Thần, không ai thoát ra ngoài vòng kiềm tỏa được. Tàn sát, tàn sát, tàn sát…mỗi người đều giết đỏ lựng tròng mắt, không giết người ắt bị người giết, đó là thời đại của máu chảy, của anh hùng cường giả rơi rụng."

Ma Tổ than: "Mỗi lần ta nghĩ lại tỉnh cành thảm khốc của đại chiến năm đó đều rùng mình, không ngại ngươi cười, trong thời gian rất dài, khi nào ta nhắm mắt lại đều gặp ác mộng thấy những ch đã chết đó. Cái chết của ngần ấy cái thế cường giả đều không đáng gì, oan hồn nhiều quá. Nếu không có trường viễn cổ đại chiến, ta nghĩ võ học bây giờ sẽ là trăm hoa đua nở, cường thịnh hơn nhiều."

Độc Cô Bại Thiên gật đầu đồng ý, bao nhiêu thiên tài võ học của thời đại đó đã chết, có thể coi là tổn thất trọng đại.

"Lão ma đầu ngươi cũng có thể coi là phi thường, bao nhiêu người chết đi mà ngươi có thể sống lại, đủ hiểu năm xưa nhất thân ma công của ngươi đến độ nào."

"A, ta sống lại chẳng qua nhờ may mắn, ngay bản thân ta cũng không ngờ."

Độc Cô Bại Thiên bật cười: "Ngươi không cần tự coi thường, nhưng Viễn cổ Võ thánh sống lại được đều là bậc cường giả oanh liệt đương thời."

Lão ma vương lắc đầu: "Ngươi nhầm rồi, nhưng cường giả chân chính đều xông lên hàng đầu, những người họ đối diện cũng là cường giả bậc nhất, Võ thánh càng mạnh thì hoàn cảnh càng hung hiểm, trừ phi phát sinh kì tích thì những người đi đầu mà sống lại được."

"Ha ha, nói như vậy, năm xưa ngươi chỉ là loại tép riu?"

"Ta không phải nói đùa, đúng là như vậy. Tu vi của ta năm xưa chỉ vào hạng trung, lẽ ra không thể sống sót, chẳng qua ngày khai chiến trùng ngày giỗ của ca ca ta nên ta đến tham dự đại chiến chậm hơn một chút. Thành ra tránh được khoảnh khắc thảm liệt nhất, may mắn sống sót. Lúc đó ai chẳng biết đại danh vị ca ca thiên tài của ta, ta lại hoàn toàn vô danh. Người ta chỉ biết Võ thánh thiên tài Đại Ma Thiên Vương có một người đệ đệ, nhưng là ai, tu vi ra sao thì ít người biết. Quả thật ta lúc đó chỉ là loại tép riu."

"Lúc đó, Đại Ma Thiên Vương quả thật cực mạnh, là một trong những cường giả đứng đầu, ta vẫn muốn đến tìm y so tài một phen, không ngờ y lại đoản mệnh hơn ta, tẩu hỏa nhập ma mà chết, đúng là ân hận cả đời."

Nói đến Đại Ma Thiên Vương, vẻ mặt Ma Tổ trở nên sùng kình, thở dài nói: "Trời ganh ghét anh tài, với tu vi năm xưa của ca ca ta quyết không dưới Quang Minh võ thánh. Nếu ca ca còn sống đến nay nhất định sáng tạo ra không ít tuyệt thế kì công. Một Võ thánh vô danh như ta mà sau khi tu luyện thành Xá thân thành ma đại pháp của ca ca đã không còn sợ ai nữa."

Độc Cô Bại Thiên chợt thở dài: "Mệnh vận tàn khốc, tao ngộ của mỗi cá nhân đều phi thường thống khổ, khó lòng rũ bỏ được, tương lai…ôi!"

Ma Tổ ngẩn ra, trầm giọng hỏi: "Ngươi hình như biết được gì đó, có gì muốn nói chăng."

Độc Cô Bại Thiên nhìn lên tầng không phía xa, khe khẽ thở than: "Hiểu càng nhiều, biết càng nhiều ta càng cảm thấy đau lòng, thấy đáng sợ hơn."

"Nói xem nao."

"Trong thời đại viễn cổ, cường giả như rừng ấy, nếu….ta chỉ nói nếu…mọi người đều tán thành tạo Thần, sẽ có bao nhiêu thần linh xuất hiện?"

Ma Tổ ngẫm nghĩ rồi đáp: "Lúc đó Viễn cổ Võ thánh phải hơn trăm người, nếu ý kiến thống nhất, chắc chắn phải có đến mấy trăm vị thần, ngươi hỏi vậy làm gì?"

"Nếu hơn trăm Võ thánh đều thành Thần, rốt cuộc ai sẽ nghe theo ai?"

Ma Tổ vẫn chưa hiểu, trầm giọng hỏi: "Rất khó nói, nếu mọi người đều là Thần, sẽ khó lòng nghe theo một ai. So sánh vũ lực cũng không phải dễ, rất nhiều cường giả công lực không chênh nhau bao nhiêu, khó lòng phân thắng bại. Mấy cường giả thực lực mạnh nhất nếu định cưỡng bách người khác nghe lệnh, e là sẽ dẫn đến tất cả những Võ thánh khác hợp lực chống lại."

Độc Cô Bại Thiên nói tiếp: "Không sai, không ai có thể độc tôn thống soái mấy trăm Võ thánh, nhưng trong đó có người mang dã tâm, lại nảy ra ý định một mình nắm quyền, ngươi nói xem sẽ thế nào?"

Nghe đến đây, Ma Tổ đổ mồ hôi lạnh, cảm giác trong lòng buốt giá, sợ hãi vô cùng. Trường viễn cổ kinh thế đại chiến đã khiến vô số tượng đài võ học rơi rụng mà lại…mà lại xảy ra do âm mưu!

Độc Cô Bại Thiên nói tiếp: "Một người muốn trở thành Thần tuyệt đối, không thể cho phép mấy trăm tuyệt đại cao thủ đứng cạnh giương mắt hổ dòm ngó. Muốn thành Thần chân chính, chỉ có giết sạch mấy trăm Võ thánh công lực thông thiên không kém gì Thần, y mới yên ổn lên chiếc ghế cao quý đó."

Ma Tổ run giọng: "Ngươi…ngươi nói đằng sau đại chiến…có người góp rơm nổi lửa, đạo diễn toàn bộ?"

Độc Cô Bại Thiên lắc đầu: "Không phải một người, phải là vài ba người cùng hợp lực bố trí đại cuộc."

"Quá…quá đáng sợ!" Ma Tổ lạnh mình.

Độc Cô Bại Thiên nói: "Đáng tiếc, những việc sau đó ta không thân chinh trải qua, không thể phát hiện thêm dấu vết mà vạch ra chân tướng."

Ma thể cao lớn của Ma Tổ lại rùng mình: "Thật ra là ai mà…ác độc như vậy?"

"Là ai thì chưa thể xác định, ta chỉ hoài nghi mà thôi, nhưng khẳng định không phải do một người làm. Năm xưa, hai phái nhanh chóng khai chiến như vậy là có người đạo diễn tất cả. Người phát động của cả hai phái cùng một phe, dẫu không phải là chủ mưu cũng là những kẻ trọng yếu tham dự vào âm mưu. Làn bọn họ dẫn đầu hai phái tiến hành đại chiến hủy thiên diệt địa, tạo thành kết quả đáng sợ vô số tượng đài võ học rơi rụng."

"Suy đoán này khiến ta rùng mình, người vạch kế năm xưa quả thật quá độc ác, muốn mấy trăm Võ thánh đồng thời chết đi mà tạo thành mâu thuẫn cực đại khiến họ cùng tham chiến mới có được kết quả đó."

Ma Tổ nói: "Sợ rằng những Võ thánh tán thành tạo Thần không nghĩ được mình chỉ con cờ trong tay người ta, ôi, mọi Võ thánh đều trở thành con cờ cho người ta tiêu diệt. Ngươi nhất định đã đoán ra điều gì đó, mau nói xem nào."

"Ta chỉ suy đoán linh tinh một chút, nói ra cũng không có ý nghĩa gì. Bất quá có một điều khằng định được: Quang Minh võ thánh chưa hề chết, tuy hiện giờ ta chưa tìm được y nhưng y vẫn còn trên đời."

Ma Tổ than: "Sự tình sao lại biến thành phức tạp thế này, năm xưa y đã là kình địch của ngươi, là một trong những Võ thánh mạnh nhất thời đại đó, không hiểu qua bao nhiều năm tháng thế nào còn đạt đến cảnh giới nào, chắc chắn vô cùng đáng sợ."

"Lần trước ta sơ ý, không triệt để giết y, lần này không để y lọt lưới nữa, ta sẽ khiến ý hồn phi phách tán, linh thức tận diệt." Lời lẽ của Độc Cô Bại Thiên lạnh lùng, nhưng lộ rõ vẻ tự tin vô cùng.

Ma Tổ nói: "Có thể vạch ra âm mưu kinh thiên thế này nhất định có thực lực siêu cường, một người không thể hoàn thành, vậy theo ngươi có mấy người."

"Tối thiểu phải có ba hoặc năm người."

Ma Tổ nói: "Nếu âm mưu năm xưa của họ đã thành công vì sao đến giờ vẫn không thực thi. Những Võ thánh vạch ra âm mưu đều thực lực kinh thiên, nên ắt phải chuẩn bị thật hoàn thiện, họ gìn giữ thực lực mạnh mẽ, để vào lúc quan trọng nhất sẽ tiêu diệt mấy con cá lọt lưới, nhưng…ta đã sống lại, nên Bỉ Ngạn vẫn chưa có động thái nào quan trọng."

Độc Cô Bại Thiên xen vào: "Trong những năm này, ta dựa vào manh mối năm xưa mà suy đoán, thời đại đó không thiếu những nhân vật tài trí cao tuyệt, ta cho rằng tuy có người phát giác ra âm mưu nhưng không đủ khả năng ngăn cản trường thảm biến phát sinh. Vào lúc tối hậu, họ đã ra mặt chống lại những kẻ vạch ra âm mưu khiến âm mưu tạo thành Thần của chúng gặp trở ngại."

Ma Tổ cả kinh: "Ngươi nói là…còn có những Cổ võ thánh vẫn sống, cùng chống lại bọn chúng? Sao ta không cảm ứng thấy họ nhỉ?"

"Tất cả chỉ là suy đoán, thật ra có phải thế không căn bản chưa chứng minh được. Nếu có mấy người như thế, mấy vạn năm nay ngươi không cảm ứng được vì thực lực của ngươi chưa đủ, chưa hoàn toàn tu thành Xá thân thành ma đại pháp. Bây giờ thực lực của ngươi đã đủ mạnh nhưng vẫn chưa cảm ứng được họ vì một lí do, họ đang tiến hành tự phong ấn, nếu không ngươi nhất định đã cảm ứng được."

Ma Tổ suy tư: "Té ra như vậy, tự cổ chí kim, các Võ thánh sách động âm mưu và những những phát hiện vẫn so kè nhau?"

"Đúng vậy, xem ra cũng không còn mấy người."

Ma Tổ nói: "Ta vẫn nhớ những cường giả mạnh nhất năm xưa đều chết hết, thật không nghĩ ra kẻ vạch âm mưu là ai, càng không nghĩ ra những ai đang chống lại y."

"Lúc trước ta cho rằng Quang Minh võ thánh đã chết nhưng y vẫn sống, hà huống là mấy kẻ vạch ra âm mưu kia, ai nấy đều cố ý che giấu chân tướng, nhất định đã tạo ra một cái chết hợp lý trên chiến trường năm xưa." Độc Cô Bại Thiên tỏ ra thâm trầm, nói với vẻ đẩy ý vị: "Kể cả những người được coi là đã chết, chắc hẳn đã thật sự mất mạng."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »