Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5726 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 216
đông hải

❊ ❊ ❊

Độc Cô Bại Thiên vượt ngàn dặm về nhà, ngầm đến Tư Đồ gia một chuyến thăm ba huynh đệ cùng lớn lên với hắn, đoạn quay đi…

Độc Cô Bại Thiên ôm nỗi lòng nặng nề ra đi, lúc hắn đằng không bay lên, tâm tình trở nên hoang mang, có nên đi thăm một số người không?

Liễu Như Yên, còn cả những người ở Ma giáo có đôi chút quan hệ với hắn, cả thiếu cung chủ Lãnh Vũ của Lạc Thiên cung…

Hắn thầm than: "Thôi vậy."

Những người muốn gặp đó, bất kể có địch ý hay hảo cảm với hắn thì với thân phận hiện tại hắn đều ngượng ngùng, nhất là khi hắn sắp bế quan để đề thăng công lực.

Kỳ thật, hắn rất muốn gặp một người: Huyên Huyên.

Mấy ngày này, Huyên Huyên luôn gây náo loạn trên hòn đảo nhỏ mỹ lệ, thương thế của nàng đã được sư phụ trị liệu khỏi bảy tám phần nhưng chưa khỏi hẳn. Vì thế tiểu ma nữ hết sức bất mãn, suốt ngày giở đủ thủ đoạn "uy hiếp", "đe dọa", "nhe nanh múa vuốt"…với sư phụ.

Sư phụ nàng luôn đau đầu vì cô tiểu đồ đệ nhưng ông nên tự trách mình, lúc nhỏ Huyên Huyên tuy cổ quái tinh linh nhưng để trở thành "lắm trò" như hiện nay hoàn toàn chịu ảnh hưởng của ông. Đông Hải lão nhân suốt ngày cười ha hả khiến Huyên Huyên học theo, kết quả lớn lên thanh xuất ư lam, thành tiểu na nữ thật sự.

Huyên Huyên thi triển một lô các thủ đoạn, tuy thương thế chưa khỏi nhưng đủ khiến cả hòn đảo nháo nhào. Sư phụ nàng rốt cục cũng không chịu nổi nhũng nhiễu, đành phải đồng ý cho nàng toàn quyền, cả ngày không nghỉ chữa cho nàng khỏi hẳn.

Cùng lúc có mấy ngụy tuần thiên sứ giả đến xâm phạm bị Đông Hải lão nhân hạ gục.

Ông ta cả ngày cười cợt, chưa từng làm những chuyện độc địa thế này, nhưng vì Huyên Huyên mà ông ta chịu phá giới, rút sạch năng lượng sinh mệnh của các ngụy tuần thiên sứ giả, đem luyện hóa rồi đẩy vào thân thể Huyên Huyên.

Cùng với liệu thương đại pháp, năng lượng này khiến thương thế của Huyên Huyên khỏi hẳn, đưa nàng từ cảnh giới á thánh tiến vào thánh cảnh.

Ngày Huyên Huyên thành thánh, mặt biển yên tĩnh chợt biến thành sóng dâng ngút trời, những ngọn sóng cao mấy chục thước phảng phất như cuốn đến chân trời, nếu không phải nhờ sư phụ nàng vận công bảo vệ, cả hoàn đảo e đã bị chìm đắm. Trên không trung tiếng sấm chấn động màng tai, gió nổi ầm ào, thiên địa thất sắc.

Lúc cao thủ đế cấp phá đế thành thánh đều có dị tượng nhưng đáng sợ như Huyên Huyên gặp phải quả thật ít thấy, tựa hồ như dự báo rằng tiểu ma nữ thật sự là một tiểu ma vương.

Sư phụ nàng lẩm bẩm: "Thanh thế của tiểu nha đầu lớn thế này, đúng là ít thấy, so với ta năm xưa còn mạnh hơn."

Lúc đó Huyên Huyên đứng trên không toàn thân phát ra hào quang thánh khiết, từng đạo quang hoa từ thân thể tỏa ra, trong phạm vi mười trượng vạn đạo hào quang chói lọi, màu sắc chói sáng.

Tuổi nàng còn trẻ như vậy mà đã thành thánh, quả thật là kì tích vĩ đại, nàng không phải là Võ thánh chuyển thế, hoàn toàn dựa vào thiên phú kinh người mà vượt qua cửa ải, tu thành kì tích trường sinh.

Thiếu nữ thành thánh này cuối cùng cũng mỉm cười, dung nhan tuyệt sắc tuy thánh khiết vô cùng nhưng toát lên nét ranh mãnh.

Nàng dùng thân ngưng kiếm, hóa thành cầu vồng vắt ngang trời, chém vào Đông Hải lão nhân.

Sư phụ nàng hoảng sợ, vội vàng thoái lui, kiếm mang khổng lồ cắt đứt chòm một đoạn râu trắng như tuyết.

"Tiểu nha đầu khi sư diệt tổ ngươi…ngươi dám hạ thủ với vi sư?"

"Hi hi", dải cầu vồng vang lên tiếng cười trong vắt: "Sư phụ, con muốn xem bản lĩnh chân thật cuả người, không ngờ người lại kém như vậy, bị con cắt râu. Ôi, sư phụ, con buồn quá…"

Sư phụ Huyên Huyên vô cùng yêu thương nàng, nghe nói bị cắt mất râu, bèn lên tiếng: "Được rồi, biết sai là được. Tiểu nha đầu ngươi không chịu an phận, nếu con biến thành thiếu nữ ngoan ngoãn, ta không dám nhận con."

"Sư phụ, con thật sự ngại…"

"Ta không có ý trách con."

Huyên Huyên chợt cao giọng: "Lão đầu tử ngươi vì sao lại hiểu lầm ta. Ta nói thất vọng vì mình lại có một sư phụ bản lĩnh quá thấp thế này, thật sự phát ngượng. Sư phụ người đừng nói với ai rằng người là sư phụ con, bằng không con đến đỏ mặt vì ngượng mất."

"Tức chết ta thôi, tiểu nha đầu ngươi từ lúc biết đi, biết chạy đến giờ chưa bao giờ đỏ mặt, da mặt còn dày hơn lão đầu mấy vạn tuổi như ta."

"A, sư phụ đúng là lão yêu quái, lại sống đến mấy vạn năm, con phải vì dân trừ hại. Kinh Thiên kiếm — trảm yêu trừ nghiệt." Huyên Huyên quát lớn rồi xông tới đại chiến với sư phụ.

Đương nhiên hai người đang đùa nghịch, tính cách của Huyên Huyên từ nhỏ đến giờ vẫn vậy, độ "ranh mãnh" có thể xưng đứng đầu thiên hạ. Sư phụ nàng cũng dung túng cho đồ đệ nghịch ngợm nên hai người không giống sư đồ mà giống bằng hữu hơn.

Sư phụ nàng bay lên không trung, liên tục chiết chiêu với nàng, để nàng quen với phương pháp các thánh giả giao đấu.

Đến khi thấy nàng mệt mới ngừng tay nói: "Được rồi, hôm nay đến đây đi, trước đây ta đã truyền cho con một nửa công pháp của ta, từ hôm nay trở đi sẽ truyền nốt nửa phần còn lại."

"Sư phụ người có thấy không, có phải con tiềm lực vô biên, sẽ có ngày trở thành thiên hạ đệ nhất Võ thánh?"

"Ha ha, sai, là đệ nhị Võ thánh thôi, sư phụ đã là thiên hạ đệ nhất Võ thánh, khẳng định con xếp thứ hai."

"Sư phụ đúng là tự đề cao, vậy con cam nguyện xếp cuối vậy."

Hai người đáp xuống đất, sư phụ Huyên Huyên nghiêm sắc mặt lại: "Tiểu nha đầu, ta có việc trọng yếu muốn nói với con."

Huyên Huyên thấy ông nghiêm túc lại, không dám náo loạn nữa.

Đông Hải lão nhân ho khẽ một tiếng: "Đó là một thánh giả quan trọng, nếu con không thành thánh ta quyết không nói cho con biết."

Huyên Huyên nhìn ông, có vẻ hồ nghi, sau cùng gật đầu.

"Gã Độc Cô Bại Thiên mà con biết thân phận phức tạp, con có biết lai lịch hắn không?"

"A, sư phụ sao lại đột nhiên hỏi đến hắn?"

"Vì trong chuyện này, hắn có thân phận không nhỏ."

Giọng nói của sư phụ Huyên Huyên nhỏ dần, bắt đầu giảng giải cho nàng chuyện Độc Cô Bại Thiên nghịch thiên cửu chuyển, đương nhiên đó chỉ là một phần, chủ yếu ông nói đến Bỉ Ngạn, đến mười bay cường giả trong các Cổ võ thánh, đến các ân oán giữa hai đại lục. Đây là lần đầu ông ta giảng giải chuyện này với Huyên Huyên nên kể rất tường tận.

Trước đây Huyên Huyên chỉ biết sư phụ đạt đến cảnh giới thánh cấp, không ngờ ông ta lại là một trong mười bảy cường giả Cổ võ thánh, một trong những Võ thánh mạnh nhất Thiên Vũ đại lục. Càng khiến nàng kinh hãi hơn là mấy vạn năm nay các thánh giả cứ biến mất, bị phong ấn lại là hành vi của Bỉ Ngạn.

Kinh hãi qua đi, tiểu ma nữ tỏ ra vô cùng hưng phấn, kêu ầm lên: "Hay quá, hóa ra thành thánh rồi lại có nhiều chuyện hay như thế, sư phụ phải đưa con sang Bỉ Ngạn."

Đông Hải lão nhân nghe vậy suýt nữa ngã ngồi xuống đất, bản ý của ông là nói cho nàng biết tình hình nghiêm trọng các thánh giả sắp phải đối diện để nàng biết đường mà dụng tâm luyện công, nào ngờ nàng lại như vậy.

"Sư phụ muốn nói…Độc Cô Bại Thiên, tên xú tiểu tử đó lợi hại lắm sao?"

"Rất lợi hại."

"Còn lợi hại hơn người?"

"Hơn ta." Sư phụ Huyên Huyên còn chưa tỉnh lại khỏi trạng thái vừa nãy, lại lo tiểu ma nữ nhân lúc ông không lưu ý chạy sang Bỉ Ngạn nên nghe nàng hỏi, hoàn toàn đáp theo ý thức. Đáp xong mới thấy không ổn, vội vàng phủ nhận: "Hắn làm sao lợi hại như ta được, sư phụ con là Võ thánh đệ nhất trên đời, là người đứng đầu trong mười bảy cường giả."

"Thôi, vừa nãy ngươi đã nói lộ rồi."

Độc Cô Bại Thiên không hiểu trong lòng hiện giờ có mùi vị gì, lúc nghĩ đến Huyên Huyên liền có xung động, nhưng lại thấy có chỗ không ổn. Từ khi công lực hắn đại thành, cảm ứng được khí tức cường giả, không ngờ phát hiện ra tiểu ma nữ lại là đồ đệ của lão đầu điên khùng ở Đông Hải.

Phát hiện này khiến lo lắng trôi theo mây khói, ngày đó Huyên Huyên rời khỏi Thiên Ma cốc khiến hắn vừa nóng lòng vừa lo lắng. Giờ thấy nàng bình an, ngoài cao hứng ra còn thấy ngượng ngập. Huyên Huyên là đồ đệ lão đầu mà lão từng là "bạn cũ" với hắn, lại hết sức thân thiết, hắn thật sự không biết làm sao đối diện với sư đồ Đông Hải lão nhân.

Do dự một hồi, hắn thi triển Vạn lí ánh tượng đại pháp, ảnh tượng xuất hiện tại hòn đảo nhỏ trên Đông Hải. Tức thì Huyên Huyên và sư phụ có cảm ứng, đồng loạt hướng lên không trung.

"A, Tiểu Bạch, là ngươi…" Đôi mắt to tròn của Huyên Huyên tỏ ra kinh hãi, đồng thời không khỏi lộ ra nét hoan hỉ: "Tiểu tử ngươi đúng là…" Nàng tuy tinh linh cổ quái, nhưng nhớ đến chuyện hắn nghịch thiên cửu chuyển mà sư phụ vừa kể, cũng không dám tin tưởng. Dẫu cho Độc Cô Bại Thiên có thi triển thần thông xuất hiện trước mắt, nàng vẫn thấy không tin được.

"Tiểu Bạch ngươi hiềm mình sống lâu nên tự sát, điên cuồng chuyển thế sao?"

Độc Cô Bại Thiên ngạc nhiên, nhìn thấy nàng, hắn không khỏi vừa vui vừa kinh hãi, nhưng lúc này không biết nên cười hay khóc.

"A, thật sao?" Huyên Huyên kinh thán, lộ ra bản sắc ma nữ, nói với vẻ điêu ngoa: "Ta không kể ngươi chuyển thế bao nhiêu lần, công phu lợi hại thế nào, ngươi vẫn là Tiểu Bạch, là tiểu đệ ta thu năm xưa."

Độc Cô Bại Thiên thấp giọng: "Huyên Huyên, giờ đừng đùa nữa, ta có chuyện muốn nói với hai người."

Đông Hải lão nhân từ nãy vẫn nhìn Độc Cô Bại Thiên, tới lúc đó mới vuốt bộ râu đứt nửa: "Tiểu Thiên Thiên…"

Độc Cô Bại Thiên lạnh buốt, suýt chút nữa ngã lăn xuống biển.

"Lão trộm ngươi câm mồm, năm xưa ngươi ăn trộm bao nhiêu thứ của ta, không muốn ta kể chuyện đó cho Huyên Huyên nghe chứ."

"Cái gì? Sư phụ trộm đồ, mau kể xem là chuyện gì."

Đông Hải lão nhân tỏ ra ngượng ngập, ho khan: "Không nên nghe hắn nói nhăng. Ồ, Tiểu Thiên Thiên…không, Lão Thiên, mau nói xem có chuyện quan trọng gì nào."

Độc Cô Bại Thiên vượt ngàn dặm về nhà, ngầm đến Tư Đồ gia một chuyến thăm ba huynh đệ cùng lớn lên với hắn, đoạn quay đi…

Độc Cô Bại Thiên ôm nỗi lòng nặng nề ra đi, lúc hắn đằng không bay lên, tâm tình trở nên hoang mang, có nên đi thăm một số người không?

Liễu Như Yên, còn cả những người ở Ma giáo có đôi chút quan hệ với hắn, cả thiếu cung chủ Lãnh Vũ của Lạc Thiên cung…

Hắn thầm than: "Thôi vậy."

Những người muốn gặp đó, bất kể có địch ý hay hảo cảm với hắn thì với thân phận hiện tại hắn đều ngượng ngùng, nhất là khi hắn sắp bế quan để đề thăng công lực.

Kỳ thật, hắn rất muốn gặp một người: Huyên Huyên.

Mấy ngày này, Huyên Huyên luôn gây náo loạn trên hòn đảo nhỏ mỹ lệ, thương thế của nàng đã được sư phụ trị liệu khỏi bảy tám phần nhưng chưa khỏi hẳn. Vì thế tiểu ma nữ hết sức bất mãn, suốt ngày giở đủ thủ đoạn "uy hiếp", "đe dọa", "nhe nanh múa vuốt"…với sư phụ.

Sư phụ nàng luôn đau đầu vì cô tiểu đồ đệ nhưng ông nên tự trách mình, lúc nhỏ Huyên Huyên tuy cổ quái tinh linh nhưng để trở thành "lắm trò" như hiện nay hoàn toàn chịu ảnh hưởng của ông. Đông Hải lão nhân suốt ngày cười ha hả khiến Huyên Huyên học theo, kết quả lớn lên thanh xuất ư lam, thành tiểu na nữ thật sự.

Huyên Huyên thi triển một lô các thủ đoạn, tuy thương thế chưa khỏi nhưng đủ khiến cả hòn đảo nháo nhào. Sư phụ nàng rốt cục cũng không chịu nổi nhũng nhiễu, đành phải đồng ý cho nàng toàn quyền, cả ngày không nghỉ chữa cho nàng khỏi hẳn.

Cùng lúc có mấy ngụy tuần thiên sứ giả đến xâm phạm bị Đông Hải lão nhân hạ gục.

Ông ta cả ngày cười cợt, chưa từng làm những chuyện độc địa thế này, nhưng vì Huyên Huyên mà ông ta chịu phá giới, rút sạch năng lượng sinh mệnh của các ngụy tuần thiên sứ giả, đem luyện hóa rồi đẩy vào thân thể Huyên Huyên.

Cùng với liệu thương đại pháp, năng lượng này khiến thương thế của Huyên Huyên khỏi hẳn, đưa nàng từ cảnh giới á thánh tiến vào thánh cảnh.

Ngày Huyên Huyên thành thánh, mặt biển yên tĩnh chợt biến thành sóng dâng ngút trời, những ngọn sóng cao mấy chục thước phảng phất như cuốn đến chân trời, nếu không phải nhờ sư phụ nàng vận công bảo vệ, cả hoàn đảo e đã bị chìm đắm. Trên không trung tiếng sấm chấn động màng tai, gió nổi ầm ào, thiên địa thất sắc.

Lúc cao thủ đế cấp phá đế thành thánh đều có dị tượng nhưng đáng sợ như Huyên Huyên gặp phải quả thật ít thấy, tựa hồ như dự báo rằng tiểu ma nữ thật sự là một tiểu ma vương.

Sư phụ nàng lẩm bẩm: "Thanh thế của tiểu nha đầu lớn thế này, đúng là ít thấy, so với ta năm xưa còn mạnh hơn."

Lúc đó Huyên Huyên đứng trên không toàn thân phát ra hào quang thánh khiết, từng đạo quang hoa từ thân thể tỏa ra, trong phạm vi mười trượng vạn đạo hào quang chói lọi, màu sắc chói sáng.

Tuổi nàng còn trẻ như vậy mà đã thành thánh, quả thật là kì tích vĩ đại, nàng không phải là Võ thánh chuyển thế, hoàn toàn dựa vào thiên phú kinh người mà vượt qua cửa ải, tu thành kì tích trường sinh.

Thiếu nữ thành thánh này cuối cùng cũng mỉm cười, dung nhan tuyệt sắc tuy thánh khiết vô cùng nhưng toát lên nét ranh mãnh.

Nàng dùng thân ngưng kiếm, hóa thành cầu vồng vắt ngang trời, chém vào Đông Hải lão nhân.

Sư phụ nàng hoảng sợ, vội vàng thoái lui, kiếm mang khổng lồ cắt đứt chòm một đoạn râu trắng như tuyết.

"Tiểu nha đầu khi sư diệt tổ ngươi…ngươi dám hạ thủ với vi sư?"

"Hi hi", dải cầu vồng vang lên tiếng cười trong vắt: "Sư phụ, con muốn xem bản lĩnh chân thật cuả người, không ngờ người lại kém như vậy, bị con cắt râu. Ôi, sư phụ, con buồn quá…"

Sư phụ Huyên Huyên vô cùng yêu thương nàng, nghe nói bị cắt mất râu, bèn lên tiếng: "Được rồi, biết sai là được. Tiểu nha đầu ngươi không chịu an phận, nếu con biến thành thiếu nữ ngoan ngoãn, ta không dám nhận con."

"Sư phụ, con thật sự ngại…"

"Ta không có ý trách con."

Huyên Huyên chợt cao giọng: "Lão đầu tử ngươi vì sao lại hiểu lầm ta. Ta nói thất vọng vì mình lại có một sư phụ bản lĩnh quá thấp thế này, thật sự phát ngượng. Sư phụ người đừng nói với ai rằng người là sư phụ con, bằng không con đến đỏ mặt vì ngượng mất."

"Tức chết ta thôi, tiểu nha đầu ngươi từ lúc biết đi, biết chạy đến giờ chưa bao giờ đỏ mặt, da mặt còn dày hơn lão đầu mấy vạn tuổi như ta."

"A, sư phụ đúng là lão yêu quái, lại sống đến mấy vạn năm, con phải vì dân trừ hại. Kinh Thiên kiếm — trảm yêu trừ nghiệt." Huyên Huyên quát lớn rồi xông tới đại chiến với sư phụ.

Đương nhiên hai người đang đùa nghịch, tính cách của Huyên Huyên từ nhỏ đến giờ vẫn vậy, độ "ranh mãnh" có thể xưng đứng đầu thiên hạ. Sư phụ nàng cũng dung túng cho đồ đệ nghịch ngợm nên hai người không giống sư đồ mà giống bằng hữu hơn.

Sư phụ nàng bay lên không trung, liên tục chiết chiêu với nàng, để nàng quen với phương pháp các thánh giả giao đấu.

Đến khi thấy nàng mệt mới ngừng tay nói: "Được rồi, hôm nay đến đây đi, trước đây ta đã truyền cho con một nửa công pháp của ta, từ hôm nay trở đi sẽ truyền nốt nửa phần còn lại."

"Sư phụ người có thấy không, có phải con tiềm lực vô biên, sẽ có ngày trở thành thiên hạ đệ nhất Võ thánh?"

"Ha ha, sai, là đệ nhị Võ thánh thôi, sư phụ đã là thiên hạ đệ nhất Võ thánh, khẳng định con xếp thứ hai."

"Sư phụ đúng là tự đề cao, vậy con cam nguyện xếp cuối vậy."

Hai người đáp xuống đất, sư phụ Huyên Huyên nghiêm sắc mặt lại: "Tiểu nha đầu, ta có việc trọng yếu muốn nói với con."

Huyên Huyên thấy ông nghiêm túc lại, không dám náo loạn nữa.

Đông Hải lão nhân ho khẽ một tiếng: "Đó là một thánh giả quan trọng, nếu con không thành thánh ta quyết không nói cho con biết."

Huyên Huyên nhìn ông, có vẻ hồ nghi, sau cùng gật đầu.

"Gã Độc Cô Bại Thiên mà con biết thân phận phức tạp, con có biết lai lịch hắn không?"

"A, sư phụ sao lại đột nhiên hỏi đến hắn?"

"Vì trong chuyện này, hắn có thân phận không nhỏ."

Giọng nói của sư phụ Huyên Huyên nhỏ dần, bắt đầu giảng giải cho nàng chuyện Độc Cô Bại Thiên nghịch thiên cửu chuyển, đương nhiên đó chỉ là một phần, chủ yếu ông nói đến Bỉ Ngạn, đến mười bay cường giả trong các Cổ võ thánh, đến các ân oán giữa hai đại lục. Đây là lần đầu ông ta giảng giải chuyện này với Huyên Huyên nên kể rất tường tận.

Trước đây Huyên Huyên chỉ biết sư phụ đạt đến cảnh giới thánh cấp, không ngờ ông ta lại là một trong mười bảy cường giả Cổ võ thánh, một trong những Võ thánh mạnh nhất Thiên Vũ đại lục. Càng khiến nàng kinh hãi hơn là mấy vạn năm nay các thánh giả cứ biến mất, bị phong ấn lại là hành vi của Bỉ Ngạn.

Kinh hãi qua đi, tiểu ma nữ tỏ ra vô cùng hưng phấn, kêu ầm lên: "Hay quá, hóa ra thành thánh rồi lại có nhiều chuyện hay như thế, sư phụ phải đưa con sang Bỉ Ngạn."

Đông Hải lão nhân nghe vậy suýt nữa ngã ngồi xuống đất, bản ý của ông là nói cho nàng biết tình hình nghiêm trọng các thánh giả sắp phải đối diện để nàng biết đường mà dụng tâm luyện công, nào ngờ nàng lại như vậy.

"Sư phụ muốn nói…Độc Cô Bại Thiên, tên xú tiểu tử đó lợi hại lắm sao?"

"Rất lợi hại."

"Còn lợi hại hơn người?"

"Hơn ta." Sư phụ Huyên Huyên còn chưa tỉnh lại khỏi trạng thái vừa nãy, lại lo tiểu ma nữ nhân lúc ông không lưu ý chạy sang Bỉ Ngạn nên nghe nàng hỏi, hoàn toàn đáp theo ý thức. Đáp xong mới thấy không ổn, vội vàng phủ nhận: "Hắn làm sao lợi hại như ta được, sư phụ con là Võ thánh đệ nhất trên đời, là người đứng đầu trong mười bảy cường giả."

"Thôi, vừa nãy ngươi đã nói lộ rồi."

Độc Cô Bại Thiên không hiểu trong lòng hiện giờ có mùi vị gì, lúc nghĩ đến Huyên Huyên liền có xung động, nhưng lại thấy có chỗ không ổn. Từ khi công lực hắn đại thành, cảm ứng được khí tức cường giả, không ngờ phát hiện ra tiểu ma nữ lại là đồ đệ của lão đầu điên khùng ở Đông Hải.

Phát hiện này khiến lo lắng trôi theo mây khói, ngày đó Huyên Huyên rời khỏi Thiên Ma cốc khiến hắn vừa nóng lòng vừa lo lắng. Giờ thấy nàng bình an, ngoài cao hứng ra còn thấy ngượng ngập. Huyên Huyên là đồ đệ lão đầu mà lão từng là "bạn cũ" với hắn, lại hết sức thân thiết, hắn thật sự không biết làm sao đối diện với sư đồ Đông Hải lão nhân.

Do dự một hồi, hắn thi triển Vạn lí ánh tượng đại pháp, ảnh tượng xuất hiện tại hòn đảo nhỏ trên Đông Hải. Tức thì Huyên Huyên và sư phụ có cảm ứng, đồng loạt hướng lên không trung.

"A, Tiểu Bạch, là ngươi…" Đôi mắt to tròn của Huyên Huyên tỏ ra kinh hãi, đồng thời không khỏi lộ ra nét hoan hỉ: "Tiểu tử ngươi đúng là…" Nàng tuy tinh linh cổ quái, nhưng nhớ đến chuyện hắn nghịch thiên cửu chuyển mà sư phụ vừa kể, cũng không dám tin tưởng. Dẫu cho Độc Cô Bại Thiên có thi triển thần thông xuất hiện trước mắt, nàng vẫn thấy không tin được.

"Tiểu Bạch ngươi hiềm mình sống lâu nên tự sát, điên cuồng chuyển thế sao?"

Độc Cô Bại Thiên ngạc nhiên, nhìn thấy nàng, hắn không khỏi vừa vui vừa kinh hãi, nhưng lúc này không biết nên cười hay khóc.

"A, thật sao?" Huyên Huyên kinh thán, lộ ra bản sắc ma nữ, nói với vẻ điêu ngoa: "Ta không kể ngươi chuyển thế bao nhiêu lần, công phu lợi hại thế nào, ngươi vẫn là Tiểu Bạch, là tiểu đệ ta thu năm xưa."

Độc Cô Bại Thiên thấp giọng: "Huyên Huyên, giờ đừng đùa nữa, ta có chuyện muốn nói với hai người."

Đông Hải lão nhân từ nãy vẫn nhìn Độc Cô Bại Thiên, tới lúc đó mới vuốt bộ râu đứt nửa: "Tiểu Thiên Thiên…"

Độc Cô Bại Thiên lạnh buốt, suýt chút nữa ngã lăn xuống biển.

"Lão trộm ngươi câm mồm, năm xưa ngươi ăn trộm bao nhiêu thứ của ta, không muốn ta kể chuyện đó cho Huyên Huyên nghe chứ."

"Cái gì? Sư phụ trộm đồ, mau kể xem là chuyện gì."

Đông Hải lão nhân tỏ ra ngượng ngập, ho khan: "Không nên nghe hắn nói nhăng. Ồ, Tiểu Thiên Thiên…không, Lão Thiên, mau nói xem có chuyện quan trọng gì nào."

Độc Cô Bại Thiên vượt ngàn dặm về nhà, ngầm đến Tư Đồ gia một chuyến thăm ba huynh đệ cùng lớn lên với hắn, đoạn quay đi…

Độc Cô Bại Thiên ôm nỗi lòng nặng nề ra đi, lúc hắn đằng không bay lên, tâm tình trở nên hoang mang, có nên đi thăm một số người không?

Liễu Như Yên, còn cả những người ở Ma giáo có đôi chút quan hệ với hắn, cả thiếu cung chủ Lãnh Vũ của Lạc Thiên cung…

Hắn thầm than: "Thôi vậy."

Những người muốn gặp đó, bất kể có địch ý hay hảo cảm với hắn thì với thân phận hiện tại hắn đều ngượng ngùng, nhất là khi hắn sắp bế quan để đề thăng công lực.

Kỳ thật, hắn rất muốn gặp một người: Huyên Huyên.

Mấy ngày này, Huyên Huyên luôn gây náo loạn trên hòn đảo nhỏ mỹ lệ, thương thế của nàng đã được sư phụ trị liệu khỏi bảy tám phần nhưng chưa khỏi hẳn. Vì thế tiểu ma nữ hết sức bất mãn, suốt ngày giở đủ thủ đoạn "uy hiếp", "đe dọa", "nhe nanh múa vuốt"…với sư phụ.

Sư phụ nàng luôn đau đầu vì cô tiểu đồ đệ nhưng ông nên tự trách mình, lúc nhỏ Huyên Huyên tuy cổ quái tinh linh nhưng để trở thành "lắm trò" như hiện nay hoàn toàn chịu ảnh hưởng của ông. Đông Hải lão nhân suốt ngày cười ha hả khiến Huyên Huyên học theo, kết quả lớn lên thanh xuất ư lam, thành tiểu na nữ thật sự.

Huyên Huyên thi triển một lô các thủ đoạn, tuy thương thế chưa khỏi nhưng đủ khiến cả hòn đảo nháo nhào. Sư phụ nàng rốt cục cũng không chịu nổi nhũng nhiễu, đành phải đồng ý cho nàng toàn quyền, cả ngày không nghỉ chữa cho nàng khỏi hẳn.

Cùng lúc có mấy ngụy tuần thiên sứ giả đến xâm phạm bị Đông Hải lão nhân hạ gục.

Ông ta cả ngày cười cợt, chưa từng làm những chuyện độc địa thế này, nhưng vì Huyên Huyên mà ông ta chịu phá giới, rút sạch năng lượng sinh mệnh của các ngụy tuần thiên sứ giả, đem luyện hóa rồi đẩy vào thân thể Huyên Huyên.

Cùng với liệu thương đại pháp, năng lượng này khiến thương thế của Huyên Huyên khỏi hẳn, đưa nàng từ cảnh giới á thánh tiến vào thánh cảnh.

Ngày Huyên Huyên thành thánh, mặt biển yên tĩnh chợt biến thành sóng dâng ngút trời, những ngọn sóng cao mấy chục thước phảng phất như cuốn đến chân trời, nếu không phải nhờ sư phụ nàng vận công bảo vệ, cả hoàn đảo e đã bị chìm đắm. Trên không trung tiếng sấm chấn động màng tai, gió nổi ầm ào, thiên địa thất sắc.

Lúc cao thủ đế cấp phá đế thành thánh đều có dị tượng nhưng đáng sợ như Huyên Huyên gặp phải quả thật ít thấy, tựa hồ như dự báo rằng tiểu ma nữ thật sự là một tiểu ma vương.

Sư phụ nàng lẩm bẩm: "Thanh thế của tiểu nha đầu lớn thế này, đúng là ít thấy, so với ta năm xưa còn mạnh hơn."

Lúc đó Huyên Huyên đứng trên không toàn thân phát ra hào quang thánh khiết, từng đạo quang hoa từ thân thể tỏa ra, trong phạm vi mười trượng vạn đạo hào quang chói lọi, màu sắc chói sáng.

Tuổi nàng còn trẻ như vậy mà đã thành thánh, quả thật là kì tích vĩ đại, nàng không phải là Võ thánh chuyển thế, hoàn toàn dựa vào thiên phú kinh người mà vượt qua cửa ải, tu thành kì tích trường sinh.

Thiếu nữ thành thánh này cuối cùng cũng mỉm cười, dung nhan tuyệt sắc tuy thánh khiết vô cùng nhưng toát lên nét ranh mãnh.

Nàng dùng thân ngưng kiếm, hóa thành cầu vồng vắt ngang trời, chém vào Đông Hải lão nhân.

Sư phụ nàng hoảng sợ, vội vàng thoái lui, kiếm mang khổng lồ cắt đứt chòm một đoạn râu trắng như tuyết.

"Tiểu nha đầu khi sư diệt tổ ngươi…ngươi dám hạ thủ với vi sư?"

"Hi hi", dải cầu vồng vang lên tiếng cười trong vắt: "Sư phụ, con muốn xem bản lĩnh chân thật cuả người, không ngờ người lại kém như vậy, bị con cắt râu. Ôi, sư phụ, con buồn quá…"

Sư phụ Huyên Huyên vô cùng yêu thương nàng, nghe nói bị cắt mất râu, bèn lên tiếng: "Được rồi, biết sai là được. Tiểu nha đầu ngươi không chịu an phận, nếu con biến thành thiếu nữ ngoan ngoãn, ta không dám nhận con."

"Sư phụ, con thật sự ngại…"

"Ta không có ý trách con."

Huyên Huyên chợt cao giọng: "Lão đầu tử ngươi vì sao lại hiểu lầm ta. Ta nói thất vọng vì mình lại có một sư phụ bản lĩnh quá thấp thế này, thật sự phát ngượng. Sư phụ người đừng nói với ai rằng người là sư phụ con, bằng không con đến đỏ mặt vì ngượng mất."

"Tức chết ta thôi, tiểu nha đầu ngươi từ lúc biết đi, biết chạy đến giờ chưa bao giờ đỏ mặt, da mặt còn dày hơn lão đầu mấy vạn tuổi như ta."

"A, sư phụ đúng là lão yêu quái, lại sống đến mấy vạn năm, con phải vì dân trừ hại. Kinh Thiên kiếm — trảm yêu trừ nghiệt." Huyên Huyên quát lớn rồi xông tới đại chiến với sư phụ.

Đương nhiên hai người đang đùa nghịch, tính cách của Huyên Huyên từ nhỏ đến giờ vẫn vậy, độ "ranh mãnh" có thể xưng đứng đầu thiên hạ. Sư phụ nàng cũng dung túng cho đồ đệ nghịch ngợm nên hai người không giống sư đồ mà giống bằng hữu hơn.

Sư phụ nàng bay lên không trung, liên tục chiết chiêu với nàng, để nàng quen với phương pháp các thánh giả giao đấu.

Đến khi thấy nàng mệt mới ngừng tay nói: "Được rồi, hôm nay đến đây đi, trước đây ta đã truyền cho con một nửa công pháp của ta, từ hôm nay trở đi sẽ truyền nốt nửa phần còn lại."

"Sư phụ người có thấy không, có phải con tiềm lực vô biên, sẽ có ngày trở thành thiên hạ đệ nhất Võ thánh?"

"Ha ha, sai, là đệ nhị Võ thánh thôi, sư phụ đã là thiên hạ đệ nhất Võ thánh, khẳng định con xếp thứ hai."

"Sư phụ đúng là tự đề cao, vậy con cam nguyện xếp cuối vậy."

Hai người đáp xuống đất, sư phụ Huyên Huyên nghiêm sắc mặt lại: "Tiểu nha đầu, ta có việc trọng yếu muốn nói với con."

Huyên Huyên thấy ông nghiêm túc lại, không dám náo loạn nữa.

Đông Hải lão nhân ho khẽ một tiếng: "Đó là một thánh giả quan trọng, nếu con không thành thánh ta quyết không nói cho con biết."

Huyên Huyên nhìn ông, có vẻ hồ nghi, sau cùng gật đầu.

"Gã Độc Cô Bại Thiên mà con biết thân phận phức tạp, con có biết lai lịch hắn không?"

"A, sư phụ sao lại đột nhiên hỏi đến hắn?"

"Vì trong chuyện này, hắn có thân phận không nhỏ."

Giọng nói của sư phụ Huyên Huyên nhỏ dần, bắt đầu giảng giải cho nàng chuyện Độc Cô Bại Thiên nghịch thiên cửu chuyển, đương nhiên đó chỉ là một phần, chủ yếu ông nói đến Bỉ Ngạn, đến mười bay cường giả trong các Cổ võ thánh, đến các ân oán giữa hai đại lục. Đây là lần đầu ông ta giảng giải chuyện này với Huyên Huyên nên kể rất tường tận.

Trước đây Huyên Huyên chỉ biết sư phụ đạt đến cảnh giới thánh cấp, không ngờ ông ta lại là một trong mười bảy cường giả Cổ võ thánh, một trong những Võ thánh mạnh nhất Thiên Vũ đại lục. Càng khiến nàng kinh hãi hơn là mấy vạn năm nay các thánh giả cứ biến mất, bị phong ấn lại là hành vi của Bỉ Ngạn.

Kinh hãi qua đi, tiểu ma nữ tỏ ra vô cùng hưng phấn, kêu ầm lên: "Hay quá, hóa ra thành thánh rồi lại có nhiều chuyện hay như thế, sư phụ phải đưa con sang Bỉ Ngạn."

Đông Hải lão nhân nghe vậy suýt nữa ngã ngồi xuống đất, bản ý của ông là nói cho nàng biết tình hình nghiêm trọng các thánh giả sắp phải đối diện để nàng biết đường mà dụng tâm luyện công, nào ngờ nàng lại như vậy.

"Sư phụ muốn nói…Độc Cô Bại Thiên, tên xú tiểu tử đó lợi hại lắm sao?"

"Rất lợi hại."

"Còn lợi hại hơn người?"

"Hơn ta." Sư phụ Huyên Huyên còn chưa tỉnh lại khỏi trạng thái vừa nãy, lại lo tiểu ma nữ nhân lúc ông không lưu ý chạy sang Bỉ Ngạn nên nghe nàng hỏi, hoàn toàn đáp theo ý thức. Đáp xong mới thấy không ổn, vội vàng phủ nhận: "Hắn làm sao lợi hại như ta được, sư phụ con là Võ thánh đệ nhất trên đời, là người đứng đầu trong mười bảy cường giả."

"Thôi, vừa nãy ngươi đã nói lộ rồi."

Độc Cô Bại Thiên không hiểu trong lòng hiện giờ có mùi vị gì, lúc nghĩ đến Huyên Huyên liền có xung động, nhưng lại thấy có chỗ không ổn. Từ khi công lực hắn đại thành, cảm ứng được khí tức cường giả, không ngờ phát hiện ra tiểu ma nữ lại là đồ đệ của lão đầu điên khùng ở Đông Hải.

Phát hiện này khiến lo lắng trôi theo mây khói, ngày đó Huyên Huyên rời khỏi Thiên Ma cốc khiến hắn vừa nóng lòng vừa lo lắng. Giờ thấy nàng bình an, ngoài cao hứng ra còn thấy ngượng ngập. Huyên Huyên là đồ đệ lão đầu mà lão từng là "bạn cũ" với hắn, lại hết sức thân thiết, hắn thật sự không biết làm sao đối diện với sư đồ Đông Hải lão nhân.

Do dự một hồi, hắn thi triển Vạn lí ánh tượng đại pháp, ảnh tượng xuất hiện tại hòn đảo nhỏ trên Đông Hải. Tức thì Huyên Huyên và sư phụ có cảm ứng, đồng loạt hướng lên không trung.

"A, Tiểu Bạch, là ngươi…" Đôi mắt to tròn của Huyên Huyên tỏ ra kinh hãi, đồng thời không khỏi lộ ra nét hoan hỉ: "Tiểu tử ngươi đúng là…" Nàng tuy tinh linh cổ quái, nhưng nhớ đến chuyện hắn nghịch thiên cửu chuyển mà sư phụ vừa kể, cũng không dám tin tưởng. Dẫu cho Độc Cô Bại Thiên có thi triển thần thông xuất hiện trước mắt, nàng vẫn thấy không tin được.

"Tiểu Bạch ngươi hiềm mình sống lâu nên tự sát, điên cuồng chuyển thế sao?"

Độc Cô Bại Thiên ngạc nhiên, nhìn thấy nàng, hắn không khỏi vừa vui vừa kinh hãi, nhưng lúc này không biết nên cười hay khóc.

"A, thật sao?" Huyên Huyên kinh thán, lộ ra bản sắc ma nữ, nói với vẻ điêu ngoa: "Ta không kể ngươi chuyển thế bao nhiêu lần, công phu lợi hại thế nào, ngươi vẫn là Tiểu Bạch, là tiểu đệ ta thu năm xưa."

Độc Cô Bại Thiên thấp giọng: "Huyên Huyên, giờ đừng đùa nữa, ta có chuyện muốn nói với hai người."

Đông Hải lão nhân từ nãy vẫn nhìn Độc Cô Bại Thiên, tới lúc đó mới vuốt bộ râu đứt nửa: "Tiểu Thiên Thiên…"

Độc Cô Bại Thiên lạnh buốt, suýt chút nữa ngã lăn xuống biển.

"Lão trộm ngươi câm mồm, năm xưa ngươi ăn trộm bao nhiêu thứ của ta, không muốn ta kể chuyện đó cho Huyên Huyên nghe chứ."

"Cái gì? Sư phụ trộm đồ, mau kể xem là chuyện gì."

Đông Hải lão nhân tỏ ra ngượng ngập, ho khan: "Không nên nghe hắn nói nhăng. Ồ, Tiểu Thiên Thiên…không, Lão Thiên, mau nói xem có chuyện quan trọng gì nào."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »