
Jack và Benkei nín thở nghe tiếng dép gỗ tiến lại gần xe. Ngay sau đó quân lính bắt đầu sục sạo. Jack đặt sẵn tay lên chuôi kiếm.
“Toàn rau thôi,” tên lính canh nói giọng thất vọng.
“Thế còn đám rơm?” Gã thủ lĩnh thắc mắc.
Đầu một ngọn giáo bất chợt đâm tới ngay bên cạnh khiến Jack và Benkei tái mặt. Tên lính rút ra, rồi lại đâm vào, lần này ngay phía dưới chân Jack. Lần thứ ba không may mắn như vậy, lưỡi giáo đâm thẳng vào đùi Benkei, vết cắt rất sâu, xuyên cả da thịt khiến anh chàng ảo thuật gia phải cắn chặt môi để không phải la lên.
Jack vội vàng tháo khăn trùm đầu bịt quanh lưỡi giáo. Nếu tên võ sĩ rút vũ khí và nhìn thấy vết máu, sự hiện diện của nó và Benkei sẽ ngay lập tức bị phát giác. May thay mảnh vải đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này. Sau đó tên lính tiếp tục đâm thêm vài nhát nữa.
“Cũng chẳng có gì ngoài rơm cả,” hắn báo cáo.
“Ngươi được phép đi,” tên thủ lĩnh cáu kỉnh tuyên bố.
Người nông dân liền thúc con bò đẩy xe băng qua cầu.
Dưới đông rơm, bất chấp Jack siết chặt chiếc khăn quanh đùi Benkei, máu vẫn túa ra liên tục. Mặt Benkei lúc này đã tái nhợt hẳn đi. Jack cố gắng trấn tĩnh người bạn đồng hành, mặc dù cả hai đều hiểu rõ vết thương này nghiêm trọng như thế nào.
Trong lúc xe bò rời cầu bắt đầu di chuyển về phía khe nứt. Jack rút nốt tấm vải cuối cùng ra khỏi túi hành lí để băng bó. Nhưng việc này là quá khó trong điều kiện thùng xe giật nảy không ngừng. Nó chỉ biết thì thầm, “Tôi sẽ tiếp tục ngay lúc ông ấy dừng xe lại.”
Benkei gật đầu, anh chàng liên tục nhăn nhó vì đau đớn.
Phải một lúc sau người nông dân mới dừng chân. Jack khẽ vạch đống rơm ra nhìn thì phát hiện họ đã đến một ngôi làng nhỏ. Vết nứt trên vách núi thông ra một thung lũng phủ đầy cây xanh. Lúc này trời đã nhá nhem tối.
Người nông dân cột bò rồi bước tới chào hỏi chủ nhà nghỉ duy nhất trong làng.
“Anh có cần mua thêm rơm không?” Ông xởi lởi.
Chủ phòng trọ cũng mỉm cười tỏ ý đồng tình.
“Chúng ta phải đi thôi,” Jack thì thầm. “Anh bước nổi không?”
Benkei cố tỏ ra can đảm. “Nếu cần thì nhảy lò cò.”
Jack cẩn thận quan sát một lượt xung quanh rồi đưa tay đỡ Benkei xuống. Nó tiếp tục dìu bạn vào cái chuồng gần đó rồi cẩn thận hạ anh chàng ngồi xuống, bắt đầu chữa trị vết thương. Rõ ràng Benkei đã mất rất nhiều máu. Mặt trắng bệch, miệng thở dốc, toàn thân lạnh lẽo. Jack vội vàng niệm chú Sha. Nhưng chưa được bao lâu đã nghe bên ngoài có tiếng vó ngựa.
Nó buộc phải ngưng việc chữa thương để chạy ra nhìn. Tiếng động đến từ phía bên kia ngôi làng. Ánh hoàng hôn phản chiếu lấp lánh trên chiếc mũ vàng của kẻ dẫn đầu.
“Kiểm tra đi!” Kazuki ra lệnh.
Băng Bọ Cạp lập tức xuống ngựa lục soát.
“Đừng mà!” Bác nông dân chạy tới than khóc. “Tài sản của tôi chỉ có bấy nhiêu đó thôi.”
Nobu thẳng tay đẩy ông lăn ra đất trong lúc những đứa còn lại tiếp tục bốc dỡ không thương tiếc.
“Mọi người nhìn này!” Hiroto cười gian trá. Trên tay hắn chính là túi đồ dự trữ mà Jack bỏ quên trong lúc vội vàng.
“Trên đó còn có vết máu nữa,” Goro nhận xét.
“Vậy là nó bị thương rồi,” Kazuki thốt lên. Hắn đưa mắt quét một lượt quanh làng. “Chắc chắn chưa thể đi xa được.”
“Nhưng làm sao biết được có phải hắn hay không?” Raiden thắc mắc.
Kazuki ném cho đồng bọn cái nhìn khó chịu. “Ngoài thằng ngoại quốc đó ra, còn ai cần phải trốn trong một cái xe thồ nữa? Mau tản ra lùng sục đi!”
Jack vội vàng trở lại cầm tay Benkei.
“Kệ tôi đi, nanban” Benkei thều thào. “Tôi chỉ là... thứ cỏ rác.”
Jack đỡ anh chàng dậy. “Nguyên tắc của tôi là không bao giờ bỏ bạn bè ở lại.”
Cô gắng di chuyển nhanh nhất có thể, Jack dìu Benkei qua của sau theo đường đồi dẫn vào rừng.
“Chúng ta... đang đi đâu?” Benkei rên rỉ hỏi.
Jack cũng không có câu trả lời. Nó chỉ biết phải nhanh chóng tìm cách thoát thân, và một nơi để ẩn nấp. Nếu qua được đêm nay thì cơ hội vẫn còn. Trên đường, Jack phát hiện một ngôi đền Thần Đạo, nhưng không đủ lớn để sử dụng.
Phía sau, Jack nghe thấy tiếng gào của Hiroto, “Thằng ngoại quốc đi lối này!”
Băng Bọ Cạp túa vào rừng như một lũ chó sói. Trong khi Jack gần như phải kéo lê Benkei.
Nguy hiểm đang gần kề hơn bất kì lúc nào.
Vào sâu hơn trong rừng, lối đi bắt đầu rẽ ra làm nhiều hướng. Một trong số này chạy dọc theo bức tường cao, nhưng với việc phải mang theo Benkei thì hầu như khả năng trèo qua được là không có. Hi vọng duy nhất là dựa vào màn đêm hoặc đám Kazuki chọn nhầm đường. Tuy nhiên chúng đã áp rất sát, và mặt trời cũng phải một lúc nữa mới khuất bóng.
Bất thình lình một cánh cửa bật ra từ phía tường, ngay sau đó là cánh tay vẫy Jack và Benkei vào trong. “Lối này!” Người đàn ông hối thúc.
Không còn lựa chọn nào khác, Jack quyết định làm liều. Ông cụ, với khuôn mặt già cỗi, nhưng mái tóc đen rậm rạp, nhanh chóng dẫn hai đứa băng qua vườn vào căn nhà nhỏ bên trong.
“Chờ ở đây,” ông vừa nói vừa đẩy cánh cửa bí mật để lộ ra một góc trú ẩn. “Và đừng để thoát ra tiếng động.”
Giao phó tính mạng mình và Benkei cho ông lão, Jack dìu bạn đứng vào trong. Dường như ngay tức thì, Băng Bọ Cạp cũng tới nơi điên cuồng gõ cửa. Ông lão chờ một lúc rồi mới lên tiếng đáp, “Từ từ! Cửa nhà chứ có phải cái trống đâu!”
Ông lom khom trở ra vườn. Jack cố dỏng tai nghe ngóng nhưng không thể. Nó tự hỏi ông lão này là ai, tại sao lại giúp người xa lạ. Cũng không loại trừ trường hợp ông ta muốn giật công đầu, giành phần thưởng cho việc bắt được tên tội phạm đáng giá nhất Nhật Bản.