
Jack bị người ta trói chặt, nhét giẻ vào miệng rồi lôi dọc theo những dãy hành lang rối rắm dị thường của lâu đài Kumamoto. Nó liên tục vùng vẫy suốt đường đi, để lại hai vệt thẳng chạy dài ở phía sau. Nhớ lại lúc ở nhà trọ, ngay sau khi xuất hiện, mười tay võ sĩ liền nhào đến tấn công. Jack ném tung được ba tên, làm gãy tay tên thứ tư trước khi bị những kẻ còn lại khống chế. Dao kề sát cổ, nó buộc phải nghe những tiếng náo động bên kia cửa, ban đầu còn nghe thấy tiếng Akiko, sau đó thì im bặt. Khoảnh khắc ấy, Jack chỉ sợ cô đã chết. Thế nhưng ngay sau đó, bọn võ sĩ trở lại cùng với Akiko trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, môi nứt sâu, máu chảy dài từ thái dương xuống tận gò má. Giận dữ, Jack vùng vẫy dữ dội, thề nhất định sẽ báo thù. Bọn võ sĩ ồ lên cười rồi lấy giẻ nhét vào miệng nó. Đến lúc này nó mới nhìn kĩ hai tên đang xốc nách Akiko, và nhận ra một tên bị gãy mũi, tên còn lại cũng tập tễnh ở chân. Rõ ràng Akiko cũng đã chống trả rất quyết liệt, Jack thầm nghĩ.
Giờ thì cả hai đứa đều bị áp giải vào pháo đài diện kiến lãnh chúa Kano. Akiko đã hồi tỉnh, đi chân trần sau Jack một đoạn. Hai tên võ sĩ nọ rõ ràng rất thích thú với việc được hành hạ Akiko, một tên kéo dây trói khiến nữ võ sĩ ho sặc sụa.
“Hết nóng nảy được rồi hả?” Tên võ sĩ nói bằng chất giọng nghẹt do chiếc mũi gãy.
“Ít ra cũng còn đỡ hơn mấy người,” Akiko ngoan cường đứng dậy tiếp tục bước đi.
Khu tháp trung tâm của thành Kumamoto càng lúc càng hiện rõ, với bảy tầng mái ngói màu vàng chọc thủng màn trời như con thú khổng lồ nhiều cánh, mà cổng ra vào chính là cái miệng sẵn sàng nuốt chửng bất kì ai. Đặc điểm này, cộng với ánh năng chiều tà rọi lên những ô cửa sổ hắt lửa bập bùng, càng khiến tòa pháo đài tựa như loài rồng trong truyền thuyết, với hàng trăm con mắt đỏ rực hung tợn.
Thế nhưng lính canh không đưa Jack và Akiko vào trong, mà dẫn họ đi tiếp sang phía bên kia sân, nơi một cánh cửa gỗ lớn đã mở ra chờ sẵn. Căn phòng bên trong rộng mênh mông, sàn lát gỗ. Hai cái cột bằng gỗ sồi đen sừng sững nằm hai bên đỡ phần mái cao vổng lên trên. Bốn bức tường bày biện rất đa dạng - từ kiếm thật, kiếm gỗ, thương, bổng, cho đến dây xích, chùy, và nhiều loại vũ khí khác nữa.
Phải nói đây là một trong những đạo đường được trang bị tốt nhất mà Jack từng thấy. Tương tự như Vũ Đức Điện ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, ở ngay khoảng giữa hành lang là một khu vực riêng biệt hõm vào hình bán nguyệt, phía trên có tượng hai con đại bàng sải cánh nhìn xuống như thể đang canh gác.
Ngay dưới chúng là một người đàn ông mặc kimono màu xanh lá đậm, khoác kataginu đen. Có lẽ đây chính là lãnh chúa Kano, Jack thầm nghĩ trong lúc bị áp giải.
Vị lãnh chúa ngồi trên tấm thảm da cọp, đầu con vật vẫn dính liền trong tư thế đang gầm rú, khoan thai với chiếc quạt sát một bên tay. Người này tuy còn trẻ nhưng vẻ mặt rất khắt khe, ánh mắt vừa sắc vừa hung tợn, dáng ngồi thì thẳng như mũi tên. Thêm kiểu tóc phía trước cạo nhẵn, phía sau búi củ hành truyền thống, đây đích thị là hình mẫu võ sĩ tiêu biểu từ đầu đến chân, tạo cho người ta cảm giác ông ta sẵn sàng lao vào hành động bất kì lúc nào.
Thế nhưng lãnh chúa Kano không quan tâm gì đến sự xuất hiện của hai tù binh mới. Mà dành toàn bộ tập trung vào dogyo - sàn đấu vật sumo - nằm ngay chính giữa đạo đường. Sàn đấu này nằm trên một cái bục hình vuông bằng đất sét cứng nhô cao, bề mặt lót cát mỏng, bên trên có vòng tròn và hai vạch rơm đặc trưng. Phía trên, treo vào xà nhà, là mái đền thờ Thần Đạo có tua rủ bốn màu - xanh, đỏ, trắng, đen - nằm ở bốn góc.
Đứng ở rìa sàn đấu là một người đàn ông nhỏ con mặc áo lụa màu tím. Ông này đội mũ chóp nhọn, tay cầm quạt ba tiêu gỗ, trông lại càng nhỏ bé hơn khi phải đứng cạnh hai chiến binh to lớn mình trần đóng khố. Với kích cỡ của một con voi, thân hình họ dường như chỉ toàn mỡ và cơ bắp. Hai đấu sĩ vỗ mạnh tay rồi giậm chân xuống đất theo nghi thức xua tà đuổi ma.
Tất cả những hành động diễn ra trong lúc Jack và Akiko bị lính canh dẫn về phía đối diện đầu con hổ. Chúng bị bắt quỳ gối ở đó chờ đến khi lãnh chúa Kano có hứng thú chất vấn. Nhưng mắt của ông ta vẫn dán chặt vào sới vật.
Lúc này hai võ sĩ đã ra ngoài súc miệng xong, đang vào tư thế sẵn sàng tay đặt trên đầu gối ở hai bên vạch trắng. Họ trừng mắt nhìn nhau, vỗ mạnh tay lần nữa rồi giơ ra để chứng minh mình không mang vũ khí. Xong vẫn chưa đấu, mà họ lại về góc của mình lấy cát rải ra đất trừ tà như thể nông dân rải hạt giống. Nghi lễ hoàn tất, hai người trở lại chỗ vạch đất như ban nãy.
Jack chờ mãi mà chẳng thấy đòn tấn công.
Thay vào đó, họ trừng mắt nhìn nhau một lúc rồi lại quay về góc, lấy muối, trừ tà thêm hai lần, rồi đấm tay xuống đất.
Đến lúc này màn long tranh hổ đấu mới diễn ra.
Hai đấu sĩ lao tới như hai con bò mộng. Âm thanh da thịt đập vào nhau vang vọng khắp võ đường trong lúc họ tát, đẩy, túm lấy nhau. Một người định nắm khố đối phương tung đòn ném ngang, nhưng người kia đã đoán trước được ý, dễ dàng lùi sang bên xoay người gạt chân. Màn phản đòn ngoạn mục này đã khiến võ sĩ đầu tiên ngã sấp mặt xuống khu cát bên ngoài vòng tròn. Vị trọng tài lập tức cho ngừng trận đấu, ông giơ quạt ba tiêu tuyên bố người thắng cuộc.
Sau rất nhiều những nghi lễ dài dòng rối răm, trận đấu thật ra chỉ diễn ra trong vài giây.
Đấu sĩ chiến thắng cúi đầu trước lãnh chúa Kano, và nhận được cái gật đầu tán thưởng của ông ta.
Phải đến lúc này, vị lãnh chúa mới chuyển chú ý sang Jack và Akiko.
“Làm tốt lắm,” lãnh chúa Kano khen ngợi đám binh sĩ. “Nhớ thưởng hậu cho người báo tin. Những kẻ trung thành với triều đình sẽ luôn được đền đáp xứng đáng.”
“Vâng, thưa chúa công,” tay đội trưởng cúi đầu tuân lệnh.
Akiko liếc nhìn Jack, ánh mắt hiện rõ câu: Benkei đã bán đứng chúng.
Jack thật sự... không muốn tin vào điều này. Người báo tin nhất định phải là chủ nhà trọ. Nhưng ông này chưa từng nhìn thấy mặt, thì làm sao biết nó là tội phạm bị truy nã? Một tia nghi ngờ bắt đầu manh mún xuất hiện. Chẳng lẽ sức hấp dẫn của hai mươi đồng koban là quá lớn để anh chàng ảo thuật gia có thể cưỡng lại?
Lãnh chúa Kano nhìn Akiko và tặc lưỡi trước những vết thương trên người cô. “Đối xử với phụ nữ như vậy coi sao được,” ông ta bình luận. “‘Cởi trói.”
“Bẩm chúa công,” tên đội trưởng can ngăn. “Ả ta hung tợn lắm.”
Vị lãnh chúa cười thành tiếng. “Bằng con hổ này không?” Ông ta mỉa mai vỗ tấm thảm bằng chiếc quạt sắt. Ông nhìn thẳng vào mắt Akiko. “Chính tay ta đã giết nó... với chỉ một con dao tanto. Nếu dám giở trò, thì đừng hòng sống sót. Hiểu rồi chứ?”
Sợ hãi trước thái độ máu lạnh của ông ta, Akiko gật đầu quy phục.
Tự tin mình đã bẻ gãy được ý chí chiến đấu của nữ tù binh, vị lãnh chúa hài lòng ra lệnh cho quân lính cắt dây trói.
“Thế còn... tên ngoại quốc ạ?” Tay đội trưởng ngập ngừng hỏi.
“Nó có nguy hiểm như lời đồn không?”
Tên võ sĩ thật thà gật đầu. “Phải cần đến mười anh em mới khống chế được. Nó thậm chí còn bẻ gãy tay một người, dễ dàng ném những người khác đi như trẻ con.”
Lãnh chúa Kano chống quạt dưới cằm, biểu cảm trên mặt giống với hứng thú hơn là e ngại.
“Một chiến binh can đảm!” Ông ta nhận xét. “Rất đáng để thưởng thức.”