
Nằm trên sàn trong trạng thái bị trói chặt trong bao, Jack cứ ngỡ cảm giác khó chịu lúc này là do cú đánh vào đầu ban nãy. Thế rồi nó nghe thấy tiếng kẽo kẹt của gỗ, tiếng sóng nước vỗ rì rào, tiếng vải dù phần phật trong gió. Đây rõ ràng là biển.
Ngoại trừ cục u to tướng thì nó không bị thương gì thêm, Jack thử cựa quậy nhưng dây trói rất chặt. Nó định cầu cứu, nhưng ngoài này khó mà tìm được ai giúp đỡ. Cách tốt nhất là giữ im lặng và tìm hiểu xung quanh trước khi những kẻ bắt cóc phát hiện nó đã tỉnh dậy.
Jack không biết mình đã bất tỉnh bao lâu, nhưng căn cứ vào bóng tối xung quanh cái bao thì hoặc là nó đang nằm trong ca-bin, hoặc mặt trời đã xuống núi.
Xung quanh có giọng nói, chính xác là bốn giọng, và đều là người quen - Đầu Lâu, Hổ, Rắn và Manzo. Khả năng đây chỉ là một chiếc tàu con, nếu không sẽ cần nhiều thủy thủ hơn.
Đầu Lâu và đồng bọn của hắn đang định làm gì? Vụ bắt cóc này rất kì lạ, chắc chắn không phải do Tatsumaki hạ lệnh, kẻ ra tay lại là tên cướp biển có sở thích tra tấn tù nhân. Liệu đây có phải là mối nguy hiểm mà Bà Phong đã nhìn thấy? Nếu vậy, lẽ ra bà ta nên cảnh báo nó rõ ràng hơn mới phải!
Jack nghe tiếng Đầu Lâu ra lệnh hạ thấp buồm. Một lúc sau thì chiếc thuyền chạm vào đất liền, sàn cũng nảy mạnh khi có người nhảy ra ngoài.
“Manzo, mày mang thằng ngoại quốc,” Đầu Lâu nói.
Cái bao chứa Jack bị nhấc bổng lên vai tên cướp biển khổng lồ. Dọc đường đi không một ai lên tiếng, cho đến khi Jack bất ngờ bị vứt xuống đất khiến nó không kìm được phải la lên đau đớn.
“Thằng ngoại quốc tỉnh rồi,” Manzo gào lên.
Cái bao lập tức được cởi bỏ một cách hung bạo, đập vào mắt Jack là khuôn mặt đầy hình xăm của Đầu Lâu.
“Thoải mái chứ hả?” Tên hải tặc mỉa mai.
Jack nhìn một lượt xung quanh. Đây là một hòn đảo nhỏ, rất nhỏ, với chỉ vài ba hòn đá và một cái cây. Trời lúc này đã về đêm, duy chỉ có ánh trăng lưỡi liềm soi thứ ánh sáng mờ ảo. Nội trong tầm mắt không thể tìm thấy dấu hiệu của đất liền.
Như vậy là phán đoán về số lượng kẻ bắt cóc của Jack là hoàn toàn chính xác. Chiếc tàu nhỏ mà nó khao khát bấy lâu nay được cột chặt ở rìa đảo.
“Các người muốn gì?” Jack lên tiếng.
“Mày là sao quả tạ, ngoại quốc ạ,” Đầu Lâu gắt. “Từ lúc mày xuất hiện, tàu Nhện Đen liên tiếp bị hải quân úp sọt, dính phải bão to, thuyền trưởng ăn đạn. Mày thậm chí còn cướp luôn công lấy được tàu ấn đỏ của tao.”
Đoạn hắn đá mạnh vào bụng Jack khiến nó đau đớn bò lăn trên mặt đất.
“Và đó chính là cơ hội duy nhất để tao trở thành một THUYỀN TRƯỞNG!” Đầu Lâu điên tiết. “Thế nên tao bắt buộc phải loại trừ mày càng sớm càng tốt.”
Hồi phục sau chấn động, Jack thều thào, “Các người định... thả lại tôi ở đây?”
Đầu Lâu phì cười, “Không, thế thì nhân từ quá.”
Jack cảm thấy lạnh cả sống lưng, “Tra tấn rồi giết bỏ?”
“Cũng khá hấp dẫn,” Đầu Lâu thừa nhận. “Nhưng chuyện đó nhường cho bọn hải quân cũng được. Mày sẽ được giá hơn nếu còn sống.”
“Đấy, thuyền của họ đến rồi kìa,” Đầu Lâu nhìn ra biển nói. “Dĩ nhiên chẳng ai muốn bỏ qua cơ hội nịnh bợ Tướng Quân cả.”
Giờ thì kế hoạch của bọn này đã rõ. Chúng muốn đem nó ra đổi tiền thưởng, và chắc chắn chỉ hành động đơn lẻ. “Nhưng nếu Tatsumaki mà biết thì các người cũng đừng hòng sống nổi.”
Đầu Lâu cười thành tiếng, “Không hẳn. Bọn tao chỉ cần nói mày đã bỏ trốn... dưới sự giúp đỡ của Li Ling. Người không sống nổi chính là con bé ngu ngốc đó.”
Jack cảm thấy hi vọng dần trôi đi. Không chỉ nó phải chết mà Li Ling cũng liên lụy. Còn cả Yori, Saburo và Miyuki nữa. Không có Jack thì bọn họ hoàn toàn vô dụng đối với Tatsumaki, phần nhiều có lẽ sẽ bị đem ra làm mồi cho cá như những nạn nhân khác của nữ vương hải tặc.
Nghĩ vậy, Jack lại cố gắng tự cởi trói.
“Vùng vẫy vô ích,” Hổ quát. “Hải quân tới rồi.”
Jack thật sự tuyệt vọng. “Nhưng tôi rất có giá trị với thủ lĩnh của các người. Tôi vẫn chưa giải mã xong bản hải đồ cho họ đâu.”
“Và mày cũng rất có giá trị với bọn tao,” Đầu Lâu đáp. “Chính xác là mỗi đứa mười koban.”
Jack cố lục trong đầu các kĩ năng samurai hay ninja có thể sử dụng trong trường hợp này. Nhưng kì thực tình cảnh của nó chẳng khác gì rùa đã bị lật mai.
Một bóng người xuất hiện từ rìa đảo. Toàn thân vận bộ trang phục nhẫn giả màu đen, trông ông ta không khác gì bóng ma giữa đêm tối. Khi đến gần, ánh trăng phản chiếu để lộ... một con mắt duy nhất màu xanh.