
“ĐỪNG, JACK!”
Mũi kiếm khựng lại ngay sát cổ Kazuki, trạng thái say máu của Jack bị phá vỡ bởi một giọng nói từ dưới mồ sâu.
“Trả thù chỉ khiến một người thêm đau khổ, như lúc khát mà uống thêm nước biển vậy,” nhà sư nhí Yori bước vào trong khu vườn.
Jack như không tin vào mắt mình. Bộ đồ của Yori tả tơi, mũi cây quyền trượng cũng bị cháy đen, dáng đi có vẻ khó nhọc. Dù vậy, cậu bạn nhỏ bé của nó vẫn còn sống.
“Yori... cậu vẫn còn sống! Nhưng mà sao lại thế?”
Yori mỉm cười hiền hoà.
“Cũng như cách chúng ta đã dùng để đối phó với Nguyên tố Hoả trước đây - Tâm Kinh. Tớ cứ thế bước qua màn lửa từ nhà kho đang cháy thôi.” Yori nhấc một bàn chân lên, để lộ phần lòng bàn chân bị cháy da hở cả thịt đỏ. “Nhưng phải thú thật là tớ chưa làm chủ được kĩ thuật này đâu.”
Kazuki gầm gừ trong cổ vì đau, máu loang rộng trên chỗ thanh wakizashi găm cánh tay hắn vào thân cây. Jack vẫn giữ nguyên mũi katana chĩa vào cổ Kazuki, cảm giác thôi thúc muốn được đâm xuyên qua kẻ tử thù không ngừng thúc giục nó. Sau bao nhiêu năm bị Kazuki hành hạ, tra tấn nó và bạn bè, hắn xứng đáng nhận lấy kết cục này.
“Thả hắn ra đi,” Yori nói. “Tinh thần võ sĩ đạo không chứa chấp dục vọng hay giận dữ.”
“Nhưng Kazuki phải trả giá cho cái chết của Miyuki!” Jack phản đối, thanh kiếm trong tay nó rung lên bần bật vì muốn đòi lại công lí.
“Đòn trả thù nặng nề nhất với hắn chính là khi cậu trở về được quê hương,” Yori vẫn bình tĩnh đáp lại. “Đừng vin vào cái chết của cô ấy để đắp thêm hận thù và chết chóc, mà hãy vinh danh sự hi sinh đó bằng chiến thắng và lòng vị tha. Nên nhớ, con đường của võ sĩ đạo không phải là con đường huỷ diệt và giết chóc, nó phải là con đường nuôi dưỡng sự sống. Bảo vệ sự sống.”
Những lời tâm huyết của Yori đã chạm đến tận tâm can Jack. Đó cũng chính là lời mà thầy Yamada từng nói với nó khi nhắc tới kẻ thù Độc Nhãn Long ba năm về trước.
“Vậy sao Kazuki lại được sống? Nếu lúc trước tớ là người phải chết thì Miyuki sẽ chẳng ngần ngại gì giết hắn. Tớ nợ cô ấy điều đó.”
“Vậy thì cậu phải quyết định sẽ đi theo con đường của samurai hay của ninja, Jack à.”
Yori quay sang nhìn Kazuki. “Nhưng hãy nhớ điều này, hắn phải sống cả đời dằn vặt và mọi nỗ lực đều trở nên vô ích, đó mới chính là sự trừng phạt đáng sợ hơn cả cái chết nhanh chóng. Khi đó hắn vừa không hoàn thành bổn phận của một samurai dưới trướng Tướng Quân, vừa bị mất mặt. Nhục nhã đến không thể tưởng tượng được.”
Kazuki hầm hè Yori, sự thật trong lời nói của nhà sư nhí như một lưỡi dao nhọn đâm sâu vào hắn hơn bất cứ lưỡi kiếm nào.
Jack dí lưỡi kiếm vào cổ Kazuki, một vết cắt mảnh rỉ máu chạy ngang cổ hắn. Kết liễu cuộc đời kẻ thù thì quá dễ. Nhưng làm vậy, nó cũng có khác gì một Kazuki thứ hai?
Lời dạy sâu sắc của thầy Yamada một lần nữa xuất hiện trong đầu nó: Chân, khả năng đánh giá điều gì là đúng, điều gì là sai, đây cũng là đức tính cốt tử của một samurai.
Kazuki trừng mắt nhìn Jack như thể thách thức nó ra tay.
Triệu tập tất cả sức mạnh ý chí trong mình, Jack cuối cùng cũng thu kiếm. Hơn ai hết, nó là đứa thấm thìa ý nghĩa của việc trả thù không giúp chữa lành vết thương. Cái chết của Độc Nhãn Long chẳng hề giúp nó thấy thanh thản; nỗi nhớ cha vẫn dai dẳng trong tâm can, cũng không ngày nào là nó không nhớ về Yamato. Vậy thì việc kết liễu Kazuki đâu có khác gì? Dù kẻ thù của nó còn sống hay đã chết thì cái chết của Miyuki vẫn sẽ ám ảnh nó suốt đời.
Nếu dùng lòng thương cảm để kết thúc chuỗi thù hận này, ít nhất nó cũng có thể ngẩng cao đầu, đồng thời kẻ thù của nó cũng sẽ bị hành hạ không ít.
Nó kéo mạnh đoản kiếm wakizashi ra. Kazuki khuỵu gối gục xuống sân, tay trái ôm vết thương sâu hoắm, máu không ngừng rỉ qua kẽ ngón tay.
“Tao hận mày... ngoại quốc,” hắn lắp bắp, ánh mắt tỏ rõ sự nham hiểm.
“Còn ta... tha thứ cho ngươi,” Jack đáp, thật khó để nói lên hai từ tha thứ, thậm chí Kazuki còn khó chấp nhận lời nói này hơn.
Cảm giác nhục nhã thua cuộc, cộng thêm câu nói bất ngờ của Jack khiến Kazuki bị giáng một đòn chí tử. Trong nỗ lực cuối cùng nhằm cứu vãn tình thế mất mặt, Kazuki bật lưỡi dao bí mật ra định tự sát. Tuy nhiên Jack đã nhanh chóng bẻ gãy con dao rồi đá ra xa. Con dao biến mất vào trong bụi rậm.
Cuộn người gục ngã, Kazuki hoảng loạn rít lên, “Mày thậm chí còn không cho tao có một cái chết danh dự! Tao nguyền rủa mày, ngoại quốc!”
Từ bên trong phòng trọ, Goro bắt gặp cảnh tượng Kazuki gục người cúi đầu dưới chân Jack. Hắn lập tức xoay người bỏ chạy, mặc kệ trận đấu còn dang dở với Saburo. Akiko cầm thanh katana đứng cạnh tên Hiroto vẫn đang bị ghim xuống sàn.
“Xin đừng... giết tôi,” hắn van nài.
Akiko cúi xuống rút con dao khỏi vai Hiroto, và đá mạnh vào be sườn hắn. Hiroto nhanh chóng chạy theo sau Goro.
“Cây rung, khỉ cũng tan đàn,” Yori mỉm cười gượng gạo khi chứng kiến cảnh tượng diễn ra.
Saburo và Akiko nhập bọn với Jack dưới gốc cây bách. Mặc dù trông vẫn còn xanh xao nhưng chiến thắng vừa rồi đã giúp Akiko có thêm sức mạnh. Cô đã tự bước tới mà không cần Saburo phải dìu đi.
“Cậu đến sát giờ quá đó, Saburo,” Jack nói.
“Nhưng bọn tớ thấy cậu chết rồi mà,” Yori thêm vào, vui sướng khi biết được sự thật.
“Thế thì tớ là hồn ma rồi,” nó tếu táo, rồi vắt nước từ cánh tay áo kimono.
“Nhưng cậu đã thoát ra bằng cách nào?” Akiko hỏi.
“Lúc lăn xuống bờ sông, tớ kịp vặn thanh tanto lại nên tên ronin đó bị chính thanh kiếm đâm. Còn lúc ở dưới nước, nếu ngoi lên thở thì kiểu gì cũng bị các võ sĩ khác chém nên tớ dùng cách mà các ninja sử dụng khi thở dưới nước - thở qua thân cây sậy, Miyuki đã từng chỉ cho tớ...”
Giọng nó lạc hẳn đi khi tâm trí nó lại nhắc nhở về việc Miyuki đã không còn nữa. Bầu không khí tang thương bao trùm lên năm đứa.
Sau một hồi im lặng, cuối cùng Akiko cũng lên tiếng, “Làm sao mà các cậu tìm được bọn tớ?”
Saburo cố gắng nở nụ cười buồn. “Tớ bắt gặp Benkei đang trèo cây!”
“May là có tôi đó,” Benkei nói ngay, anh chàng đột ngột nhô đầu lên từ sau một lùm cây. “Không thì hai vị đã thành người thiên cổ rồi.”
“Đúng thế,” Jack đồng tình, và liếc mắt về phía Nobu vẫn đang bất tỉnh. “Vả lại còn trúng ngay chóc nữa!”
Jack quay lại phía Kazuki, lúc này vẫn đang khuỵu gối trên mặt đất, rồi nhìn Akiko. “Còn nợ máu của Kazuki với cậu thì sao?”
Akiko tự tin lắc đầu. “Những kẻ trong băng nhóm đã bỏ rơi hắn rồi, giờ hắn chỉ còn là một con bọ cạp mất đuôi thôi.”
Điệu cười khùng khục bật ra từ môi Kazuki.
“Có gì đáng cười ở đây chứ?” Jack hỏi.
“Thứ vô ích ở đây chính là hành động của ngươi!” Hắn nói, ánh mắt sắc lạnh chĩa thẳng vào Jack. “Các samurai của Tướng Quân đang trên đường tới đây.”