
Benkei một mình cưỡi ngựa trắng. Akiko đưa ra đề nghị này để giúp anh chàng có thời gian cho cái chân nghỉ ngơi. Benkei chưa bao giờ cưỡi ngựa - vốn là đặc quyền của giai cấp võ sĩ - thế nên rất hào hứng làm thử. Ngồi trên yên, anh chàng âu yếm vỗ về con ngựa, “Phải thế này mới được chứ!”
Jack và Akiko đi bộ trước đó một đoạn, tay cầm dây buộc ngựa dẫn đường. Trời càng tối, con đường đất dẫn tới Kumamoto càng thêm vắng vẻ, nhờ vậy hai đứa mới có dịp tranh thủ trò truyện. Xa nhau đã lâu, đôi bạn trẻ hầu như chẳng để ý đến Benkei vẫn đang thao thao bất tuyệt - với khán giả duy nhất là... con ngựa.
“Chân không đau, dép không bẩn.”
“Làm thế nào mà cậu tìm được tớ vậy?” Jack vẫn chưa hết kinh ngạc vì sự xuất hiện bất ngờ của cô bạn.
“Tớ biết cậu muốn đến Nagasaki, còn lại đều nhờ may mắn cả,” Akiko lí giải, rồi cô nhíu mày làm bộ trêu chọc. “Mà tìm một người đi đến đâu cũng để lại hàng tá dấu vết thì có gì khó khăn chứ!”
Jack giơ tay ra vẻ vô tội, “Nagasaki là đường duy nhất để về nhà, còn dấu vết là tớ cố tình để lại.”
“Tớ biết, và cậu cũng tìm được những người bạn trung thành nữa,” cô mỉm cười thêm vào. “Shiryu đánh giá cậu rất cao, Yuudai và Hana cũng vậy.”
“Hana?” Jack thốt lên. trong đầu mường tượng về cô nàng trộm cắp vặt từng giúp nó lấy lại kiếm và hành lí.
“Hana đã an toàn đến được Toba rồi?”
Akiko gật đầu.
“Cùng với em trai của tớ.”
Nói đến đây, mắt Akiko sáng hẳn lên, khuôn mật lộ rõ niềm vui sướng. Jack chợt nhận ra việc này có ý nghĩa lớn như thế nào với cô bé. Vốn dĩ Kiyoshi bị Độc Nhãn Long bắt cóc khi mới lên năm, kể từ lúc đó Akiko vẫn luôn miệt mài tìm tung tích của cậu bé. Tình cờ Jack may mắn phát hiện Kiyoshi ở một làng ninja ẩn sâu trong dãy Iga. Nó thành công giúp hai người gặp lại nhau, nhưng chỉ trong giây lát – bởi Kiyoshi phải theo làng đi ẩn nấp trước sự truy sát gắt gao của võ sĩ.
“Phải chi mà cậu thấy biểu cảm của mẹ tớ lúc nhìn thấy thằng bé,” Akiko hào hứng. “Nó và Hana đã đồng ý ở lại chăm sóc bà, trong lúc tớ đi tìm cậu.”
“Hana không cảnh báo cậu về Kazuki ư?”
“Có chứ. Cũng như những nguy hiểm mà cậu gặp phải nữa.”
“Akiko!” Jack bắt đầu lo lắng. “Ở với tớ cậu sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.”
“Tớ không phải một con bướm yếu đuối,” Akiko đặt tay lên cung rồi nheo mắt như thể đang ngắm bắn. “Nếu Kazuki muốn thì cứ việc. Hắn sẽ phát hiện ra tớ là loài ong luôn luôn tấn công trước.”
Jack thật sự ngưỡng mộ Akiko. Cô xinh đẹp chừng nào thì cũng dũng cảm chừng ấy. Nhưng Kazuki là một kẻ vô cùng ranh ma và tàn độc.
“Đừng coi thường Kazuki,” nó nhắc nhở. “Dưới quyền hắn còn có Băng Bọ Cạp đang hăng máu muốn báo thù. Tớ cố tình để lại dấu vết như vậy cốt là để hắn lần theo mà để yên cho cậu.”
Khuôn mặt Akiko mềm mỏng hẳn. “Tớ thấy cậu là một ‘quý ông lịch lãm’. Nhưng tớ cũng là con gái của võ sĩ, được đào tạo bài bản và hoàn toàn có thể tự lo cho bản thân. Hơn nữa, kết hợp lại tụi mình sẽ có nhiều cơ may đối đầu với Kazuki hơn.”
Akiko nắm lấy tay Jack, lần này nó không còn sợ bị Benkei nhìn thấy nữa.
Jack biết Akiko nói có lí. Nó bắt đầu tự hỏi tại sao trước đây số phận đã chia cách chúng, để rồi lại an bài cho hai đứa gặp lại nhau.
Bỗng nhiên Akiko thở hắt ra một tiếng.
“Ai đã làm điều này với cậu?” Lần đầu tiên cô nhận thấy đầu ngón tay bị mất của Jack.
“Thầy Kyuzo,” Jack thật sự cảm kích trước cái cách mà cô bé nhẹ nhàng kiểm tra vết thương cho nó.
Akiko trợn tròn mắt. “Trời! Ông ấy dám...”
Nhưng ánh mắt Jack thật chân thành. Cô buồn bã lắc đầu. “Tất cả cũng tại Shogun Kamakura. Dưới triều đại của ông ấy, mọi nguyên tắc võ sĩ đạo đều lần lượt bị bẻ gãy. Giờ đến cả võ sư cũng quay lưng với học trò của mình.”
Hai người im lặng bước đi tay trong tay, hai cái bóng đổ dài dưới ánh nắng cuối ngày.
“Làm ơn!” Benkei rên rỉ, mặt anh chàng liên tục nhăn nhó theo nhịp bước của chú ngựa. “Mông tôi tím ngắt rồi!” Nhìn thấy một bãi cây nhỏ, cả bọn quyết định dừng lại nghỉ. Benkei vội vàng nhảy xuống vuốt ve bờm con ngựa.
“Cảm ơn mày, nhưng từ giờ tao chọn chân làm phương tiện di chuyển.”
Trong lúc Akiko chăm sóc ngựa và chuẩn bị lương thực thì Jack và Benkei cùng đi nhặt củi.
“Cậu và cô nàng võ sĩ kia là thế nào?” Benkei vừa nói vừa nhặt một cành cây khô đưa cho Jack.
“Bọn tớ là đồng môn ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu.”
“Hình như không chỉ thế thì phải!” Benkei nháy mắt.
“Akiko là bạn tốt,” Jack nhấn mạnh, mặt nó đỏ hẳn lên.
Benkei cố nhịn cười, “Ừm, bạn tốt.”
Sau khi đã kiếm đủ củi, hai đứa quay lại nơi cắm trại đốt lửa. Akiko cho gạo vào một tấm vải, buộc chặt, đổ thêm nước rồi vùi dưới đống củi để nấu. Benkei chọn trong túi lương thực của ông Shiryu ra được vài con cá khô đưa cho Jack cắt thành từng miếng ăn với cơm.
Mặt trời khuất núi nhường chỗ cho bóng tối. Ba người ngồi quanh bếp lửa dùng bữa. Lửa cháy bập bùng bắn thành tia như đom đóm giữa trời đêm.
“Cậu có biết mình vừa được tăng giá lên thành hai mươi đồng vàng không?” Akiko vừa nói vừa chia cơm.
Jack kinh hãi lắc đầu. Gần như cứ mỗi tháng trôi qua, Tướng Quân lại tăng gấp đôi lượng tiền thưởng.
“Hai mươi đồng vàng!” Benkei suýt nữa thì sặc cá. “Chỗ đó đủ cho một người sống cả đời đấy!”
“Sao, đừng nói là định nộp tớ lĩnh thưởng đấy nhé?” Jack nhoẻn miệng trêu.
“Tui muốn mua kimono mới lâu rồi đó,” Benkei làm bộ nghiêm túc kiểm tra bộ trang phục chắp vá sặc sỡ của mình. Thế nhưng ánh mắt của Akiko lập tức khiến anh chàng phải giải thích. “Đùa thôi mà! Jack là bạn, là ân nhân cứu mạng của tôi.”
Akiko mỉm cười, nhưng Jack biết cô không hoàn toàn tin tưởng Benkei. Trong mắt Akiko thì bất kì người nào bị chôn sống dưới cát, và sống bằng cách lừa gạt người khác đều không đáng tin cậy. Ban đầu Jack cũng vậy, nhưng thời gian đồng hành cùng nhau đã mang đến cho nó cái nhìn khác về anh chàng ảo thuật gia.
Ăn uống xong, cả nhóm bắt đầu ngủ. Akiko lấy chiếc chăn giắt cạnh yên ngựa phủ lên đất.
“Không đủ chỗ cho cả ba!” Benkei lắc đầu nói. “Thôi để cho hai người tâm sự vậy. Hẹn sáng mai gặp lại!”
Anh chàng liền chọn một bãi cỏ và một hòn đá làm gối rồi nằm xuống nhắm mắt ngáy gần như tức khắc. Jack không quan tâm Benkei ngủ thật hay ngủ giả, nó thật sự rất cảm kích với hành động hiểu chuyện này của anh chàng.
Akiko ngồi xuống trước, sau đó đến lượt Jack. Hai đứa cứ thế im lặng cho đến khi xung quanh chỉ còn tiếng dế kêu và tiếng lửa cháy bập bùng.
“Thế,” Akiko thì thầm, “có thật là cậu đã cứu cả một ngôi làng thoát khỏi băng cướp không?”
Jack gật đầu.
Akiko ngưỡng mộ nhìn nó nhưng có chút buồn. “Cái tính thương người này trước sau gì cũng quay lại hại cậu.”
Jack nhặt một cành cây gom chỗ củi còn lại vào giữa đống lửa, không dám nhìn vào mắt Akiko. “Và kể cả bạn bè của mình.”
“Ý cậu là sao?”
Ôm đầu bằng cả hai tay, Jack cố thu can đảm nói ra sự thật đau lòng.
“Họ chết cả rồi... Yori... Saburo... Miyuki.”
Mặt Akiko tái nhợt. “Không... không thể nào!”
“Chết chìm dưới biển... đều tại lỗi của tớ.”
Jack bắt đầu kể chuyện cả nhóm dính trận bão sau khi rời đảo Hải Tặc như thế nào, rồi nó đã thất bại trong việc giải cứu họ ra sao. Akiko im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối mà không xen ngang hay bình phẩm bất kì điều gì.
Chờ nó nói xong, cô mới đưa tay đặt lên vai an ủi. “Đó là một tai nạn. Cậu đừng nên tự trách mình.”
Jack nuốt nước bọt, cố không để nổi đau xâm chiếm tâm trí nó lần nữa. “Nhưng nếu tớ kiên quyết từ chối không cho họ đi theo thì mọi chuyện đã khác.”
“Jack, đó là quyết định của họ. Mọi người sẵn lòng mạo hiểm để giúp cậu về nhà. Họ muốn ở bên cậu... cũng như tớ vậy.”
Akiko nhẹ nhàng hôn lên má Jack rồi nằm xuống. “Nghỉ ngơi đi. Mai còn phải lên đường sớm.”
Dù rất mệt, nhưng Jack vẫn nán lại giữ lửa thêm một lát. Nó không muốn ngủ, không muốn nhắm mắt, vì sợ rằng ngày mai sẽ tỉnh lại và nhận ra việc Akiko xuất hiện chỉ là một giấc mơ.