Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
BẮN TẬP

❊ ❊ ❊

logo

“Thực sự không có đất liền ư?” Tatsumaki thắc mắc khi nhìn hình vẽ Thái Bình Dương trong bản hải đồ đặt trước mặt.

Để trả lời cho câu hỏi này. Jack chỉ ngón tay vào một số chấm nhỏ ở giữa trang. “Cha tôi tìm được một trong các hòn đảo màu mỡ ở vùng này, thẳng hướng đông từ phía nam Nhật Bản. Nếu muốn đến châu Mĩ thì bắt buộc phải dừng chân tại đây.”

Thuyền trưởng Hebi, Wanizame và Kujia quỳ phía đối diện cùng đánh giá những thông tin vừa được Jack cung cấp. Những ngày qua nó đã rất khôn khéo để đảm bảo không làm giảm hứng thú và cũng không làm lộ ra quá nhiều điều cơ mật.

“Nếu đặt căn cứ ở đây,” thuyền trưởng Hebi nheo mắt, “thì coi như đã nắm được đường huyết mạch giữa hai vùng đất.”

Thuyền trưởng Wanizame và Kujira gật đầu đồng tình.

“Rất tốt, Jack,” Tatsumaki đóng bản hải đồ lại, đoạn vuốt ve phần vỏ da bên ngoài. “Cứ như vậy thì chẳng mấy chốc cậu và các bạn cậu sẽ được trả tự do.” Nói đoạn nữ vương hải tặc đứng dậy, ra hiệu cho tùy tùng thu dọn bản hải đồ. “Mai gặp lại.”

Các thuyền trưởng hải tặc và Jack cúi đầu thi lễ khi cô ta bước ra ngoài. Người tùy tùng theo ngay sau nó, Saru vốn nãy giờ vẫn ngồi trên vai Jack như một con két trung thành thì bây giờ cũng nhảy xuống trở về bên chủ nhân. Jack nhìn bọn họ bước qua cánh cửa dẫn vào bên trong tòa pháo đài. Nó muốn biết vị trí cất giấu bản hải đồ, nhưng rất nhanh cánh cửa giấy đã khép lại.

“Đi theo ta, Jack,” thuyền trưởng Kujira ra lệnh rồi chống đinh ba bước ra phía cổng chính.

Jack thật sự bị bất ngờ. Thông thường sau các buổi giải mã hải đồ nó sẽ được dẫn thẳng về căn phòng có lính canh, hoặc ở lại ghi chép thông tin vào sổ. Bị theo dõi ngày đêm, Jack không thể tìm được bất kì con dao, hay thậm chí là công cụ nào có thể phục vụ cho cuộc đào tẩu. Bị giam giữ đã lâu, cộng thêm tiến độ quá chậm chạp khiến cho càng ngày nó và nhóm bạn lại càng thêm chán nản. Miyuki cứ đi qua đi lại như hổ trong chuồng, còn Saburo thì ôm lấy đống thức ăn. Duy chỉ một mình Yori là tương đối bình tĩnh, nhà sư nhí vẫn đều đặn tiếp tục công tác tích trữ cơm nắm.

“Chúng ta sẽ đi đâu?” Jack hỏi.

“Lên tàu của ta, Cá Voi Sát Thủ,” thuyền trưởng Kujira đáp. “Tatsumaki muốn cậu làm quen với sức mạnh của nó.”

Hai người đi vào rừng tre xuống khu vực neo đậu. Dù đã cố gắng tận dụng mọi thời cơ để ghi nhớ địa hình xung quanh, đây vẫn là lần đầu tiên Jack được đi xa đến vậy. Dưới bãi, hàng loạt tàu đang trong quá trình sửa chữa hay chất dỡ hàng hóa xếp thành hàng. Các hải tặc không trong giờ tụm năm tụm ba chơi đánh bài, đấu vật, hoặc tranh thủ ngủ sau khi đã nhậu say. Không khí xung quanh phải nói là vô cùng náo nhiệt.

Thuyền trưởng Kujira đi trước dẫn đường, chiếc đinh ba trên tay đóng cồm cộp sau mỗi bước chân khiến bất kì kẻ nào cũng phải dạt ra hai bên. Trong lúc di chuyển, Jack nhận thấy chiếc tàu buôn ấn đỏ mình góp công cướp về hôm trước đã bị lột sạch từ buồm cho đến súng ống, giờ đây trông chẳng khác gì một cái xác vô hồn.

“Một chiếc shuinsen chẳng ích lợi gì cho chúng ta cả,” thuyền trưởng Kujira giải thích khi nhận thấy vẻ ngạc nhiên trên mặt Jack. “Quá dễ nhận diện. Hải tặc thường dùng tàu hàng phổ thông, còn không thì tàu hải quân là ngon nhất.”

Jack suýt nữa thì đứng hình khi nhìn thấy một chiếc seki-bune trong bãi đỗ. Tuy ở trong tình trạng khá tệ hại, nhưng chí ít thì thân tàu vẫn còn nguyên hình hài.

“Chiến lợi phẩm của ta đấy,” thuyền trưởng Kujira tự hào. “Chiếc thuyền này sẽ giúp chúng ta vượt qua chốt canh một cách dễ dàng - chẳng ai có thể ngờ trên tàu hải quân lại là hải tặc cả!”

Nghe đến đây, Jack nhận ra ngay chỗ buồm và trang bị của tàu shuinsen được tháo ra chính là để trang bị lại cho chiếc seki-bune này.

“Jack, Jack ơi!” Li Ling hớn hở vừa gọi vừa chạy tới. “Nhìn xem tớ có cái gì này.”

Cô quay lại vén tóc để lộ hình xăm nhện đen mới tinh trên cổ.

“Phần thưởng cho việc cứu sống thuyền trưởng Kurogumo đấy à?” Jack lên tiếng hỏi.

Li Ling vui vẻ gật đầu. “Và Tatsumaki đã đề nghị tớ gia nhập đội tàu của chị ấy. Thật không thể tin được, đúng không?”

“Ừm... chúc mừng cậu,” Jack cố ra vẻ vui mừng.

“Và tớ còn được mặc trang phục đỏ đen đặc trưng nữa!” Cô nàng Trung Hoa vừa nói vừa khoe chiếc áo khoác.

“Vớ vẩn!” Thuyền trưởng Kujira khó chịu làu bàu rồi lại tiếp tục bước đi.

Tàu Cá Voi Sát Thủ neo gần phía cuối bãi, ngay cạnh tàu Nhện Đen. Xem chừng vài ngày qua các hải tặc đã làm việc rất tích cực, con tàu trông không khác thời điểm xuất hiện vây bắt nhóm của Jack là bao. Lúc đi ngang qua, Jack nhận thấy Đầu Lâu và đám lâu la của hắn cũng đang ở trên tàu, trừng mắt nhìn nó rất khó hiểu.

“Nhổ neo!” Thuyền trưởng Kujira ra lệnh.

Chiếc Cá Voi Sát Thủ rời bãi di chuyển ra ngoài. Đi được một đoạn thì Jack nhìn thấy một chiếc tàu nhỏ một buồm cũng cùng khởi hành, bên trên gồm năm tên cướp biển và rất nhiều nhu yếu phẩm. Xem chừng đích đến của họ là khu vực bãi đỗ của hòn đảo to hơn bên kia.

“Lại chuẩn bị đánh cướp à?” Jack cố nén sự phấn khích về phát hiện vừa rồi để hỏi thuyền trưởng Kujira.

“Không,” ông ta cười lớn rồi chỉ vào chiếc bè cùng ba võ sĩ đang trôi dạt trên biển. “Ra khơi tập bắn thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »