
Jack đứng trước con rồng và không khỏi phì cười thừa nhận con người rất dễ bị đánh lừa. Trong ánh trăng sinh vật này rất có hồn. Nhưng khi nhìn thật kĩ, và không bị phân tâm bởi không khí chiến trận sẽ nhận ra ngay - thật ra đây vốn là một chiến hạm lợi hại.
Thiết kế này thật sự rất khác thường, hoàn toàn nằm ngoài sự tưởng tượng của một người Anh Quốc như Jack. Mọc ra từ mũi thuyền chính là cái đầu rồng to lớn đủ để chứa khẩu pháo và một người châm ngòi chuyên bắn các quả đạn lửa. Tấm lưng cứng như thép thực chất là một lớp giáp sắt được vuốt nhọn. Phần “vảy rồng” này không chỉ có khả năng chống đạn, mà còn là lá chắn ngăn kẻ địch tràn lên tàu - công cụ không thể bám vào, và con người thì đương nhiên sẽ chẳng dại gì bước lên trên. Lớp giáp sắt này bao quanh toàn bộ con tàu, cũng như dàn thủy thủ bên trong. Đứng dưới góc độ phòng vệ, gần như con tàu này không thể bị công phá. Còn ở góc độ tấn công, bốn bề đều gắn súng, phía trước và phía sau ba khẩu, mỗi bên mười khẩu.
Hai mươi cái chân rồng thực chất đều là những mái chèo cỡ lớn, giúp chiến hạm di chuyển nhanh và uyển chuyên. Cái đuôi dài đóng vai trò buồm chính, có thể dễ dàng kéo xuống trong trường hợp đánh nhau.
“Nó tên là Koketsu,” Tatsumaki tự hào giới thiệu. “Hàm Tử Thần.”
Quả là một cái tên tương xứng cho chiếc chiến hạm đáng sợ này.
“Một chiến lợi phẩm khác từ quân đội Triều Tiên,” nữ vương hải tặc tiếp tục. “Chỉ có vài chiếc loại này được chế tạo, thế nên bọn hải quân Nhật Bản đều chưa từng nhìn qua. Đó là lí do chúng cứ tưởng Koketsu là rồng biển!”
Tatsumaki leo lên trên mái chiếc chiến hạm.
“Chào mừng,” nữ vương hải tặc chìa tay đỡ Jack. “Chúng ta sẽ tranh thủ chuyện trò, trong lúc người của ta bốc dỡ hàng hóa và vũ khí từ chiếc tàu hải quân kia sang.”
Jack theo sau trên con đường nhỏ hẹp giữa hai hàng thép gai tiến vào khoang giữa. Một chiếc tàu chiến lại bao gồm cả đội chèo lẫn đội pháo. Hai mươi khẩu pháo Thiên Địa được ngăn cách bởi hai mươi tay chèo lực lưỡng.
“Đội chèo là trái tim của Koketsu,” Tatsumaki tuyên bố trong lúc các thuộc hạ cung kính cúi đầu. Sau đó bà tiếp tục chỉ hai hàng đại bác. “Còn chúng là nanh vuốt.”
Jack thật sự bất ngờ trước độ ngăn nắp và trật tự xung quanh. Quả nhiên Tatsumaki là người đòi hỏi kỉ cương rất cao. Vào đến phòng nữ vương, Jack lập tức nghe thấy tiếng khẹc mừng rỡ, kéo theo đó là một mớ bông nhảy lên vai.
“Saru!” Lần đầu tiên Jack vui sướng khi gặp con khỉ này.
Cabin của Tatsumaki hoàn toàn tương phản với vẻ hào nhoáng ở pháo đài. Nơi này giản dị hết mức có thể, chỉ bao gồm một cái bàn thấp đặt ở giữa, một tủ đồ nằm trong góc, và một cái kệ dùng để gác vũ khí. Tatsumaki kéo chiếc gối màu đỏ ra rồi mời Jack cùng ngồi xuống. Hai người quỳ đối diện nhau, Saru vẫn bám trên vai Jack ngon lành ăn hoa quả.
“Làm sao bà tìm được tôi vậy?” Jack thắc mắc.
“Li Ling đã báo động khi không thấy cậu quay về pháo đài,” Tatsumaki vừa giải thích vừa lau cạnh chiếc quạt sắt rồi mở ra phe phẩy. “Đầu tiên chúng tôi cho rằng cậu đã bỏ chạy bằng chiếc tàu nhỏ. Nhưng nghe nói lần cuối cùng xuất hiện thì cậu đang ở với Đầu Lâu. Mà tên này và đám lâu la của hắn cũng mất tích. Sau đó đều nhờ phỏng đoán và may mắn mà thôi. Hòn đảo nhỏ kia vốn khá gần khu căn cứ. Có điều, nếu để trễ hơn một chút thì có lẽ bọn hải quân đã đưa cậu đi mất rồi.”
Có tiếng gõ cửa, sau đó thì Li Ling bước vào cùng với một nữ hải tặc khác, tay cầm theo chiếc rương gỗ nhỏ.
“Trên tàu chỉ thấy món này có giá trị,” Li Ling lên tiếng báo cáo.
Cô đặt rương xuống bàn, mở nắp để lộ ra những đồng koban vàng lấp lánh.
“Đó là phần thưởng cho việc giao nộp tôi,” Jack giải thích.
“Và giờ thì cũng là công cho lần giải cứu,” Tatsumaki tuyên bố. “Tất nhiên cậu vẫn nợ ta một mạng.”
Jack biết đây sẽ là một món nợ không dễ trả chút nào.
“Em cũng tìm thấy thứ này,” Li Ling đưa cho Tatsumaki cuộn giấy có đóng dấu của Lãnh chúa Mori. “Trông có vẻ quan trọng.”
Tatsumaki mở ra đọc nội dung, và lập tức nổi giận. “Tên phản bội Đầu Lâu và đám thuộc hạ của hắn đang ở đâu?”
“Bị Độc Nhãn Long tra tấn tới chết rồi,” Jack rùng mình nhớ lại cảnh tượng diễn ra trên hòn đảo.
“Tốt.” Nữ vương hải tặc vò nát tờ giấy trong tay. “Đỡ phiền phức. Giờ thì trở về Đảo Hải Tặc thôi.”
Jack tự hỏi liệu nó có nên kể cho Tatsumaki biết về chuyện Rắn đã khai hết ra không. Nếu Độc Nhãn Long đã trốn thoát thì chắc chắn hải quân sẽ tấn công vào căn cứ. Nữ vương hải tặc nhất định sẽ đánh giá cao lời cảnh báo, thậm chí càng tin tưởng Jack hơn; hay thậm chí sẽ giữ lời trao trả tự do cho nó và các bạn. Nhưng mà ở một góc độ khác thì thời điểm trận chiến nổ ra cũng chính là cơ hội để tẩu thoát. Đương nhiên sẽ rất mạo hiểm, bởi lẽ bị phe nào bắt thì cũng chết.
“Có chuyện gì vậy Jack?” Tatsumaki tò mò hỏi.
Xác định cơ hội sống sót của mình phụ thuộc vào Tatsumaki và băng Phong Quỷ, Jack hít một hơi thật sâu rồi đáp, “Rắn đã tiết lộ vị trí Đảo Hải Tặc.”
Tatsumaki sững sờ trong vài giây, “Với ai?”
“Độc Nhãn Long và đám võ sĩ trên tàu.”
Khuôn mặt xinh đẹp của nữ vương hải tặc giãn ra được đôi chút, “Thế thì không sợ. Bọn chúng chết cả rồi.”
“Độc Nhãn Long thì không,” Jack nhắc nhở.
“Tên ninja đó sẽ không thể thoát chết lần nữa đâu. Nếu không còn ở trên tàu tức là hắn đã chìm rồi.”
“Đừng bao giờ xem thường Độc Nhãn Long.”
“Nhưng chúng ta đang ở giữa biển Seto mà,” Tatsumaki phản ứng. “Hơn nữa nếu có bơi về được hòn đảo kia thì trước sau gì cũng chết vì đói và khát mà thôi.”
“Trường hợp lấy được chiếc tàu nhỏ thì chưa chắc.”
Tatsumaki đóng quạt đánh tách. Bà đứng phắt dậy ra lệnh ngừng bốc dỡ hàng để nhằm thẳng hướng đảo hoang tiến tới. Lúc họ đến được nơi thì chiếc tàu nhỏ đã không còn ở đó nữa.