
“Saburo... cậu đã làm cái gì thế này!” Akiko thốt lên sau khi nhìn xuống miệng núi lửa.
Bên dưới, lớp đất đá từ trận lở đã vô tình lấp đường bốc hơi của Âm Ngục, khiến nước nóng dồn nén bên dưới tìm lối khác thoát ra. Áp lực quá lớn khiến toàn bộ ngọn núi rung chuyển mạnh đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường...
“TẤT CẢ CHẠY MAU!” Jack la lớn trong lúc ngọn Unzen-dake dần tỉnh giấc.
Nó ôm lấy Rimika rồi cùng với đám bạn dẫn đường cho dân làng xuống núi. Saburo cõng một cụ ông trên vai, Yori đưa quyền trượng cho một cụ khác chống. Akiko và Miyuki cùng đỡ một người phụ nữ bị tật chân. Những người còn lại, tuy hầu hết đều ốm o thiếu thốn, nhưng lại bền bỉ hơn so với vẻ bề ngoài rất nhiều. Cả đoàn tràn xuống như một bầy dê núi.
“Bên này!” Benkei đi trước hô hào. Gặp phải đoạn vòng cua khiến tốc độ của họ chậm đi đáng kể, mà đích đến vẫn còn cách khá xa.
Bất thình lình một tiếng nổ lớn vang lên khiến ai nấy đều ngã lăn quay, tay chân rách bươm rỉ máu do va chạm trên đường lao dốc. Jack siết chặt Rimika trong ngực cố hãm đà rơi.
“Em có sao không?” Nó phủi bụi khỏi tóc cô bé hỏi. Nhóc tì gật đầu dứt khoát. “Rimika không sao, có Chúa Jesus ở đây mà.”
Jack cũng ước gì đó là sự thật. Nó cùng những người khác lục đục đứng dậy tiếp tục chạy. Từ đỉnh núi bốc lên cột khói đen che phủ cả một vùng trời trông vô cùng khủng khiếp. Cây cối xung quanh rung lắc dữ dội như thể muốn bật khỏi rễ để chạy vậy. Một gốc cây cổ thụ lớn đổ nhào ra đường, suýt nữa thì đè bẹp Benkei. Anh chàng ảo thuật gia giật mình đánh thót vừa nhảy vừa la, nhưng rồi lập tức lấy lại được bình tĩnh để hướng dẫn dân làng né tránh chướng ngại vật. Tấm kimono sặc sỡ của Benkei không ngờ lại trở nên vô cùng hữu ích nhờ rất dễ nhận ra trong tình trạng thiếu sáng.
Jack đuổi lên đến chỗ Saburo, người vừa đi vừa thở vì phải cõng một ông cụ trên lưng. “Ông trông... không có vẻ gì... là sợ hãi nhỉ?” nó vừa thở vừa nói.
Ông cụ bình tĩnh lắc đầu. “Lão từng kinh qua mấy trận khủng khiếp hơn rồi.”
“Thật á? Và cũng... ở ngay sát như vậy?” Saburo nói chen vào.
“Không, ai dại gì. Tăng tốc mà chạy đi!” Ông cụ mắng rồi gõ lên đầu Saburo như thể người ta lùa lừa vậy.
Mặt Saburo tím lại, ông cụ này chỉ là nông dân mà lại thiếu lễ độ với người thuộc tầng lớp trên như thế. Nhưng do tình thế quá hung hiểm nên anh chàng nén giận không nói. Jack đứng ngoài trông thì thấy rất buồn cười, nhưng cũng sợ đến cười chẳng nổi. Từng là nạn nhân của một vụ núi lửa phun trào, nó không muốn cảm giác đó tái hiện lại chút nào. Núi lửa là thứ nên tránh xa, chứ không phải đương đầu.
Ngọn núi lại gầm rú ra oai.
Mặt đất rung chuyển rồi nứt hẳn ra. Jack vẫn cố sức chạy. Yori thì liên tục động viên dân làng dù chính cậu cũng đang rất sợ hãi. Akiko và Miyuki vẫn đỡ người phụ nữ bị tật đi sau cùng. Jack chỉ biết mình cần phải đi theo Benkei, tay thì siết chặt Rimika như thể nhóc tì này là viên ngọc quý hiếm nhất trên đời. Thế rồi họ cũng vượt qua được khu rừng tiến vào khu vực ruộng bậc thang.
Chật vật, kiệt sức, nồng nặc mùi trứng thối, nhưng tất cả đều đã về được làng. Phía trên, ngọn núi lửa vẫn liên tục kêu gào, phả khói đen nghi ngút. Nhưng may mắn là vẫn chưa thấy dấu hiệu phun dung nham.
“Đấy, chuyện nhỏ thôi,” ông cụ được cứu giúp nói sau khi được Saburo thả xuống đất.
“Ông kiếm ngựa khác đi nhé!” Anh chàng nghiến răng.
“Cảm ơn chú em,” ông cụ nhoẻn hàm răng không còn chiếc nào cười, thoải mái duỗi chân bước đi.
Saburo há hốc mồm do từ nãy vẫn tưởng là ông không thể đi lại được.
“Quả nhiên là cao thủ!” Benkei nói giọng ngưỡng mộ. “Khi nào có dịp phải xin thọ giáo mới được.”
Thấy tình hình đã ổn, Jack trao Rimika lại cho mẹ cô bé.
“Chúng tôi biết phải đền ơn cậu thế nào đây,” ông Takumi cúi sát đầu trước mặt Jack.
“Giúp người đồng đạo là niềm vui của cháu,” Jack khiêm tốn đáp.
“Thật sự chúng tôi không thể giúp được gì ư?” Maiko, con gái ông Takumi nhấn mạnh.
“Một bồn nước nóng chăng?” Akiko vừa nói vừa cúi xuống nhìn bộ kimono đầy bùn đất của mình.
Hai cha con ông Takumi cúi đầu hổ thẹn.
“Thật xin lỗi, người của lãnh chúa Matsukura đã phá hủy bồn tắm duy nhất của cả làng,” ông cụ nói. “Nhưng gần đây có một suối nước nóng tự nhiên, nếu các vị không ngại -”
“Tuyệt vời,” Akiko không hề muốn làm dân làng thấy áy náy.
“Hay mọi người ở lại dùng bữa nhé?” Maiko vẫn nài nỉ.
Jack liếc nhìn ngôi làng tan hoang cùng kho thóc rỗng tuếch. Nếu còn lương thực thì đó có lẽ cũng là phần ít ỏi cuối cùng, vậy mà họ vẫn muốn dùng hết để cảm ơn. Jack cảm thấy nó quả không sai khi quyết tâm cứu những con người tốt bụng này.
“Chỉ cần cầu nguyện cho tôi an toàn về đến nhà là được,” Jack nói.
“Nhất định như vậy rồi,” ông Takumi chắp tay nói.
“Lãnh chúa Matsukura đã chết,” Akiko nói thêm vào, “từ giờ mọi người không phải lo lắng nữa.”
Niềm vui trên khuôn mặt ông lão chợt tắt ngấm. “Không may là con trai của ông ta cũng độc ác chẳng kém.” Ông thở dài thườn thượt. “Nhưng bù lại chúng tôi sẽ có thêm thời gian thu xếp chuyển đến nơi nào ít phân biệt đối xử hơn.”
Jack hi vọng điều tốt đẹp nhất sẽ đến, nhưng cũng tự cảm thấy bất an cho những con người này, bởi lẽ di dân là điều vốn bị triều đình kiểm soát chặt chẽ, mà lệnh cấm theo đạo Ki-tô cũng đã được ban bố trên phạm vi toàn quốc.
“Chúng ta đi thôi,” Miyuki nhìn mặt trời đang di chuyển dần về hướng tây và nói. “Cần phải rời khỏi đây trước khi trời tối hẳn.”
Jack giúp Akiko lấy ngựa rồi cùng với mọi người ra khỏi làng. Đến cuối đường, nó quay lại nhìn lần cuối. Toàn bộ giáo dân đều quỳ gối cầu nguyện. Trên đầu, ngọn núi lửa vẫn liên tục rền vang.
“Có thật chúng ta đã cứu được họ không?” Jack hỏi, trong đầu không khỏi nghĩ đến mối hiểm họa kép từ con trai lãnh chúa Matsukura và Tướng Quân Kamakura.
Yori gật đầu. “Không ai biết ngày mai sẽ ra sao, thế nên hôm nay chính là một món quà cần phải trân trọng. Và cậu đã cho họ món quà ấy.”