Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
ĐÀO KABUKI

❊ ❊ ❊

logo

Oan hồn tiến lại gần hơn, khuôn mặt trắng bệch hiện lên nét lo lắng.

“Cậu có sao không đấy, Jack? Đừng nói là bị tổn thương gì nặng quá rồi đấy nhé?”

Chuyên nghiệp nhưng cũng rất đỗi thân thuộc, oan hồn cẩn thận kiểm tra các vết thương trên người Jack. Ở cự li gần, nó nhận ra khuôn mặt Miyuki dưới lớp phấn dày và son môi. “Cậu còn sống!” Nó thở hắt.

“Tất nhiên,” nữ sát thủ hài lòng khi nhận thấy Jack vẫn tỉnh táo tuy thương tích đầy mình. “Giờ thì bớt ngạc nhiên lại và chuẩn bị rời khỏi đây thôi.”

“Nhưng... tớ cứ tưởng... cậu đã chìm dưới biển,” Jack ấp úng, nó thực sự không thể tin vào điều kì diệu ngay trước mắt.

“Trông tớ có giống đứa vừa bị đuối nước không?” Cô mỉm cười nhìn nó nói.

Jack lắc đầu rồi ôm chầm lấy nữ sát thủ. “Tớ cứ tưởng đã mất cậu vĩnh viễn rồi.”

“Sẽ cần nhiều hơn một cơn bão mới mong làm được việc đó nhé,” Miyuki thì thầm trong lúc cũng âu yếm ôm lại Jack. “Thôi nào, còn phải chuẩn bị nữa.”

Cô lấy chồng quần áo để ngoài hành lang ra đặt trước chân Jack. Nó nhặt món đồ đầu tiên lên - đai obi họa tiết anh đào. Lục qua hàng loạt các bộ tiếp theo, những gì Jack tìm được là áo yếm hồng nhạt, kimono đỏ có họa tiết vàng, một đôi găng tay trắng, vài chiếc kẹp tóc, lược ngà voi cỡ lớn, tất tabi, và cả dép geta.

“Nhưng đây là đồ con gái mà!” Nó thốt lên.

“Chính xác,” Miyuki nói trước khi đội bộ tóc giả lên đầu Jack. “Lớp hóa trang hoàn hảo cho ninja. Tổ sư Soke dạy cho cậu bảy cách rồi chứ gì? Còn đây là cách thứ tám! Giả làm đào kabuki.”

Miyuki nhặt chiếc áo yếm lên đưa cho Jack rồi quay lại giục. “Nhanh nhẹn lên! Tụi mình không có nhiều thời gian đâu.”

Jack định bắt đầu mặc, nhưng rồi lại dừng lại. “Tớ phải tìm Akiko đã... nếu không sợ muộn mất.” Nó định chạy ra cửa thì bị Miyuki tóm lại.

“Người đã tìm được rồi,” nữ sát thủ tiết lộ.

“Thế sao không thấy tới?” Jack sợ điều tồi tệ nhất đã xảy ra.

Miyuki nhìn nó theo kiểu có thế mà cũng hỏi. “Đang bận trang điểm chứ sao nữa?”

Ban đầu Jack còn tưởng Miyuki nói đùa. Nhưng rồi chợt nhận ra điều này có nghĩa là Akiko vẫn còn sống, và lập tức vui mừng đến mức tim nó muốn nhảy cả ra ngoài. Mới đây thôi nó còn đang đứng trên bờ vực tuyệt vọng, ấy vậy mà bây giờ đã tìm thấy Miyuki và Akiko, và nhất là cả hai vẫn an toàn. Jack nhặt vội đống quần áo lên, hào hứng nghĩ tới lúc tái ngộ.

“Tớ tìm thấy cô nàng ở ngay căn ngục đầu tiên,” Miyuki vừa giải thích vừa giúp đỡ Jack. “Chắc giờ này cũng hóa trang xong rồi.”

“Bộ kimono này... chật quá,” Jack than phiền.

“Trong kho của Okuni thì bộ này đã là to nhất rồi.”

“Okuni?” Jack thốt lên trong lúc Miyuki buộc chặt tấm đai lưng thành hình nơ.

Miyuki gật đầu. “Chị ấy và gánh hát của mình đang ở tầng trên biểu diễn cho lãnh chúa Kano xem.”

“Họ đồng ý giúp tớ ư?”

“Vốn dĩ họ vẫn xem cậu như người hùng vì đã có công cứu mạng ngôi sao tiềm năng nhất mà,” nữ sát thủ bắt đầu dùng trâm và kẹp trang trí mái tóc giả. “Rồi, giờ đến khâu trang điểm.”

Miyuki lấy từ trong tay áo ra một cái hộp với đầy đủ phấn son các loại. Ngoài ra còn có sáp ong, cọ, than đen, và một cái tô mà cô dùng để trộn bột trắng với chỗ nước uống còn thừa của Jack.

“Nhắm mắt lại nào,” Miyuki nói trước khi thoa sáp ong vào tay rồi trát một lớp mỏng lên cổ và mặt Jack. Tiếp theo, cô dùng cọ và phấn trắng pha nước bôi cho đến khi những phần da thịt lộ ra ngoài của Jack đều biến thành một màu trắng xóa.

“Bước đầu tiên đã xong,” Miyuki nói trước khi dùng bọt biển thấm ướt một lượt.

Cô nhặt mẩu than lên. “Đừng chuyển động hay chớp mắt. Sai lầm là hỏng ăn hết đấy.”

Jack ngồi im như tượng cho nữ sát thủ kẻ chân mày. Nằm cao tận trên trán, hai vạch thẳng màu đen này khiến ngạc nhiên cùng cực trở thành biểu cảm duy nhất mà Jack có thể thể hiện - và đây cũng chính là suy nghĩ của nó về việc được gặp lại Miyuki. Trong đầu Jack ngập tràn những câu hỏi, như kiểu làm sao Miyuki sống sót, làm sao tìm thấy nó, và quan trọng nhất là, số phận Yori và Saburo giờ ra sao. Nhưng nó biết giờ không phải là lúc để thắc mắc nhiều, thoát khỏi tay lãnh chúa Kano, và tha hồ muốn hỏi gì thì hỏi.

Jack thở hắt khi nhớ đến bản hải đồ.

“Ngồi im,” Miyuki cảnh cáo, cô không hề muốn viên than đi lạc ra ngoài.

Dù không thấy bọn thuộc hạ trình túi hành lí lên cho lãnh chúa Kano, nhưng khả năng cao là bản hải đồ đã rơi vào tay ông ta. Dẫu rất đau lòng, nhưng Jack biết nó không còn bất kì sự lựa chọn nào khác ngoài ra đi mà không thể mang theo bản hải đồ.

“Ngẩng mặt lên nào,” Miyuki hướng dẫn trong lúc cẩn thận kẻ mắt cho Jack.

“Mím môi như thế này,” cô vừa nói vừa trề môi như kiểu đang chuẩn bị hôn ai đó.

Jack bắt chước làm nữ sát thủ phá lên cười.

“Từ từ đã, chàng trai Anh Quốc,” cô trêu Jack rồi bôi môi nó thành màu đỏ loét.

Mặc trang phục con gái, mặt thì trát đầy phấn, sẽ là dối trá nếu bảo Jack không cảm thấy khó chịu. Nhưng muốn trốn thoát thì đây chính là phương án duy nhất. Với việc lính canh dày đặc ở khắp nơi, Jack cần phải vô hình - hoặc chí ít cũng không thể nhận ra.

Miyuki lùi lại chiêm ngưỡng tác phẩm của mình và ngay lập tức cau có.

“Sao vậy?” Jack chột dạ.

“Xem ra khó hơn là tớ nghĩ,” cô thở dài.

Bỗng có tiếng cười khúc khích khiến hai đứa vội vàng quay đầu lại và phát hiện Akiko đứng ngay trước cửa trong trang phục kimono màu ngà voi có trang trí hình hạc. Cũng như Jack, mặt cô đắp phấn trắng, mắt kẻ đen, môi bôi son đỏ. Nhưng khác ở chỗ là trông cô toát lên khí chất rất thoát tục.

Akiko dùng một tay che miệng, cố nén lại cơn buồn cười.

“Suỵt!” Miyuki tỏ vẻ khó chịu trong lúc thu dọn dụng cụ.

“Xin lỗi,” Akiko thì thầm, “nhưng tớ chưa từng thấy Jack...”

“Xinh đẹp như vậy hả?” Jack nghiêng đầu chớp chớp mắt.

“Thấy buồn cười thì có!” Miyuki phì cười. “Chỉ mong bọn lính không để ý kĩ thôi.”

Jack cố nhét chân vào đôi guốc gỗ rồi bước tới chỗ Akiko. “Tớ lo quá. Cứ sợ lãnh chúa Kano đã...”

Akiko nắm tay nó siết thật chặt. “Bọn lính không dám làm gì vì lãnh chúa còn có kế hoạch khác. Chính tớ đây mới thực sự lo cho cậu...”

“Và tất cả mọi người sẽ lo lắng cho chúng ta, nếu còn không mau mau di chuyển,” Miyuki cắt ngang trước khi cố tình xen vào giữa Jack và Akiko để bước ra ngoài. “Buổi trình diễn kabuki cũng gần kết thúc rồi đấy.”

Akiko tương đối khó chịu trước hành động này của Miyuki, nhưng vẫn im lặng không nói gì. Dù hai cô gái không ưa nhau - một phần do mối thù hằn đời đời kiếp kiếp giữa võ sĩ và ninja - nhưng giữa họ vẫn tồn tại sự tôn trọng nhất định về mặt kĩ năng chiến đấu.

Xác định rõ mối nguy hiểm rình rập phía trước, ba người cẩn thận bước đi trong hành lang tăm tối. Jack nhìn thấy bốn tên lính canh nằm sóng xoài dưới sàn, một bình rượu sake và vài cái cốc uống dở nằm trên bàn đá ngay bên cạnh.

“Thuốc ngủ,” Miyuki giải thích rồi nhanh chóng thu dọn chứng cứ.

Nhẫn giả phải luôn như cơn gió - biết được, mà không thấy được, Jack nhớ lại những bài học của thầy Soke. Thành thạo, khéo léo, và luôn cẩn thận trong công việc chính là những đức tính mà Jack ngưỡng mộ nhất ở nữ sát thủ.

Bị bó buộc bởi bộ kimono chật chội, lại phải đi đôi dép không vừa chân khiến Jack di chuyển rất chậm chạp, đến mức Akiko và Miyuki phải mỗi người đỡ mỗi bên đi cho nhanh.

“Hãy cầu nguyện rằng chúng ta sẽ không phải chạy!” Miyuki thì thào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »