Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
SƯƠNG MÙ

❊ ❊ ❊

logo

Từ trên cột buồm, Jack ngước nhìn bầu trời đêm tìm kiếm sao Bắc Đẩu. Tàu shuinsen đang hướng về phương nam. Phía sau, chỉ còn độc một chiếc seki-bune là vẫn còn đeo bám. Hai chiếc tàu hải quân còn lại đã bị chặn lại bởi tàu Phong Quỷ, có lẽ vẫn đang trong quá trình tác chiến dữ dội, tiếng đại bác rền vang, tiếng súng nổ đì đùng liên tục vang lên, ánh sáng phát ra thắp sáng cả một vùng trời.

Nhờ đội chèo, chiếc seki-bune bám đuổi rất kiên trì, bất chấp cột buồm chính đã bị bắn gãy trước đó. Trong khi đó tàu shuinsen chở nhiều hàng hóa nên di chuyển với tốc độ khá chậm. Xem chừng có thể cố gắng duy trì cho đến lúc hải quân đuối sức.

Sau một hồi rượt đuổi thì không còn thấy bóng dáng đội tàu Phong Quỷ, cũng như kết quả cuộc chiến tại bến cảng ra sao nữa. Tuy nhiên ánh lửa báo hiệu thì vẫn tỏa sáng rực rỡ trong màn đêm.

Jack rất cảnh giác, nó liên tục quan sát các ngôi sao, ghi nhớ hải trình vào trí não mình. Nếu muốn trốn thoát khỏi nanh vuốt của Tatsumaki và đồng bọn, nó bắt buộc phải xác định được vị trí của Đảo Hải Tặc. Có điều, chuyện đó là tương đối xa vời, bởi lẽ tiếng trống trận của hải quân, cũng như chiếc seki-bune đã tiến đến rất gần.

“Nạp đạn phía đuôi tàu!” Đầu Lâu ra lệnh.

Hổ và Rắn đang định thực thi mệnh lệnh thì một mũi tên bất ngờ bay tới cắm ngay xuống sàn. Chiếc seki-bune đã tiến vào tầm bắn khiến quân Phong Quỷ buộc phải tìm chỗ ẩn nấp. Từ trên cao, Jack nhận thấy các hải quân đang liên tục lên đạn cho súng, cũng như nạp tên cho lần bắn tiếp theo. Thế rồi một tiếng nổ phát ra từ phía tàu shuinsen, kéo theo gỗ gãy, và tiếng người bị thương la hét. Đám hải quân trên boong không hề hấn gì, do Hổ và Rắn đã cố tình nhắm xuống thấp, trực tiếp nhắm đến đội chèo bên dưới. Mất đi nguồn lực này, chiếc seki-bune nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.

Đám Phong Quỷ hò reo mừng rỡ. Giờ thì chẳng thứ gì có thể cản đường được nữa. Họ đã cướp thành công thuyền ấn đỏ của Tướng Quân! Đúng lúc này, Jack chợt nhận thấy vật gì đó ở phía chân trời. Quan sát kĩ hơn, nó không khỏi kinh hãi khi thấy năm chiếc tàu đang dần hiện ra phía sau một hòn đảo, ánh trăng mờ ảo phảng phất gia huy hình vỏ sò trên vải buồm.

“THỦY QUÂN TỪ HƯỚNG NAM!” Jack tri hô, xem ra pháo hiệu từ lâu đài đã nhanh chóng phát huy tác dụng.

Bình minh ló rạng, hải quân đã đến sát hơn bao giờ hết. Theo sau cảnh báo vừa rồi, Đầu Lâu đã chuyển hướng về phía tây. Sau khi đã trèo xuống theo lệnh, Jack không khỏi bất ngờ trước thứ âm thanh tựa như tiếng chim kêu đang phát ra trên mặt biển.

“Đó là horagai, kèn vỏ sò,” Li Ling giải thích trong lúc chăm sóc cho thuyền trưởng Kurogumo đang bất tỉnh. “Có lẽ võ sĩ trên chiếc seki-bune kia đang ra hiệu vị trí của chúng ta cho đội tuần tra.”

Vừa có buồm lại vừa có đội chèo, sẽ chẳng mất bao lâu để hải quân tìm thấy chiếc shuinsen.

“Lần này thì xong thật rồi,” Hổ gào lên ngao ngán.

Ngày mới chưa hoàn toàn bắt đầu, mặt biển vẫn còn lạnh, nhưng gió đã ấm và ẩm hơn. Jack đã từng trải qua chuyện này không biết bao nhiêu lần, thế nên nó liền lập tức quan sát xung quanh, và mỉm cười hài lòng khi nhận thấy vệt mờ phía đường chân trời.

“Cho tàu về hướng bắc,” Jack nói với Đầu Lâu.

“Đó là hướng đất liền,” Đầu Lâu không nghe.

“Và sương mù.”

Đầu Lâu cười mỉa, “Thế mà cũng dám xưng là thủy thủ à? Vào sương mù làm sao nhìn thấy gì?”

“Chính xác,” Jack đáp. “Cả chúng ta, lẫn hải quân.”

Đầu Lâu lập tức hiểu ý, nhưng vẫn không tự nguyện chút nào. “Nhỡ va phải đá ngầm hoặc đất liền thì sao?”

“Có lẽ trong phòng thuyền trưởng có bản đồ,” Jack quả quyết. “Nếu có thể xác định được vị trí hiện tại, tôi đảm bảo có thể dẫn tàu an toàn qua màn sương mù.”

Đầu Lâu nhìn về phía đội tàu hải quân đang mỗi lúc một tiến sát. Hắn rủa thầm một tiếng rồi nói với Hổ, “Lấy cho thằng ngoại quốc thứ nó cần.”

Tên hải tặc này nhanh chóng chạy đi rồi quay lại với bản đồ lẫn la bàn. Sau một hồi tính toán, Jack hướng dẫn Đầu Lâu lái tàu theo hướng bắc - tây bắc.

Hải quân cũng thay đổi lộ trình, màn rượt đuổi chính thức bắt đầu.

Khối sương mù trông có vẻ rất xa, và khó ước định được cự li. Còn khoảng cách đang được rút ngắn dần giữa tàu shuinsen và hải quân thì rất gần. Tiếng trống trận to dần, những kẻ bám đuổi nhận biết mục tiêu của quân Phong Quỷ, và đã bắt đầu triển khai phương hướng ứng phó.

“Không kịp rồi,” Đầu Lâu ngao ngán.

Đội hải quân tăng hết tốc lực nhằm bắt trọn chiếc tàu buôn ấn đỏ.

Thế rồi một cơn gió bất thình lình ập đến thổi đám sương mù về phía quân Phong Quỷ, bao phủ cả một khu vực rộng lớn xung quanh. Sương mù dày đến độ hai người đứng ở đầu và cuối tàu không tài nào nhìn được bóng của nhau.

“Hướng đông,” Jack vừa nói vừa giơ la bàn trước mặt Đầu Lâu.

Đầu Lâu bẻ bánh lái trong lúc các thuộc hạ của hắn điều chỉnh cột buồm. Do không thể nhìn nên mọi việc đều phải dựa vào tiếng gió. Jack thầm đếm thời gian, chờ cho đến khi ước tính đã đi được một đoạn đủ xa rồi mới tiếp tục hướng dẫn, “Hạ buồm, thả neo, và bảo mọi người tuyệt đối giữ im lặng.”

“Hả?” Đầu Lâu nghi hoặc.

“Cứ làm đi!” Jack cáu.

Thủ lĩnh tạm thời của quân hải tặc ra lệnh làm theo. Chiếc shuinsen đứng sững lại. Bị sương mù che khuất tầm nhìn, đám Phong Quỷ đều dỏng tai nghe ngóng tín hiệu hải quân đang đến gần.

Lúc đầu, chúng chỉ nghe được tiếng sóng vỗ. Nhưng chỉ một lúc sau, âm thanh mái chèo đập vào nước cũng ào tới. Hải quân không đánh trống trận nữa, có lẽ để dễ xác định mục tiêu. Họ đi thành đội, những chiếc khác cách khá xa, nhưng chiếc này gần đến độ có thể nghe rõ tiếng nói chuyện từ trên boong.

“Chết tiệt, sắp bắt được rồi thì...” Một giọng nói bực bội vang lên.

Jack nín thở, bất kì âm thanh nào cũng có thể khiến hải quân xác định được vị trí. Đầu Lâu trừng mắt nhìn Jack, trong đầu thầm nguyền rủa thằng nhóc chết tiệt dám đưa cả bọn vào chỗ chết.

Tiếng động trôi về phía đuôi tàu, rồi càng lúc càng xa dần trong làn sương. Đám Phong Quỷ ôm ngực thở phào nhẹ nhõm.

“Giương buồm phụ, giữ buồm chính,” Jack thì thầm. “Cho tàu di chuyển về hướng đông, nhưng chậm thôi.”

“Bọn chúng đi mất rồi, sao không tăng tốc hướng về nam luôn?” Hổ thắc mắc.

“Chúng ta chưa thể rời khỏi đám sương được. Nhất định hải quân sẽ để lại một hoặc hai chiếc bọc hậu. Trước hết cần phải tạo cự li an toàn.”

Theo lệnh của Đầu Lâu, đám hải tặc nhẹ nhàng nhổ neo khởi hành. Chiếc shuinsen lướt đi trong màn sương, chơi trò trốn tìm với đội hải quân. Mỗi lần nghe có động Jack lại yêu cầu đổi hướng. Tuy cầm hải đồ trên tay nhưng hầu hết nó đều dựa vào phán đoán, và cầu Chúa rằng mình vẫn đúng. Bên dưới, từng mỏm đá thoắt ẩn thoắt hiện, đúng như trong cơn ác mộng tồi tệ nhất của một người đi biển.

Từ đằng xa truyền đến âm thanh va chạm, rồi tiếng người nguyền rủa.

Đầu Lâu cười toe toét, “Đáng kiếp, đỡ lo được một chiếc.”

Jack nhìn bản đồ, “Theo tính toán của tôi thì chúng ta đã đi được khá xa, bây giờ tạm thời hãy núp sau hòn đảo này, chờ tình hình ổn định rồi xuôi về phía nam.”

Đầu Lâu làm đúng như yêu cầu, xoay đuôi tàu cho đến khi la bàn chỉ hướng bắc. Đến khi sương mù tan hẳn thì quân Phong Quỷ đã hoàn toàn cắt được đuôi đội tuần tra hải quân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »