
“Còn không mau cứu tôi đi,” cái đầu nhăn nhó dưới ánh nắng chói chang.
“A... anh còn sống”, Jack sững sờ thốt lên.
“Đương nhiên. Mà, chắn nắng cho người ta cái coi.”
Vẫn trong tư thế sẵn sàng, Jack từ từ tiến lại điều chỉnh cho bóng mình phủ lên cái đầu. Trong suốt hành trình xuyên Nhật Bản, nó đã kinh qua nhiều điều lạ lùng - từ pháp sư biến hình, phù thủy bói toán, cho đến linh hồn chiến binh - nhưng cái đầu biết nói này vẫn là kinh dị nhất. Thế rồi, nó chợt nhận ra đây chẳng qua chỉ là một người bị chôn vùi toàn thân dưới cát. Trạc tuổi Jack hoặc lớn hơn đôi chút, anh chàng này có hàng lông mày nằm ngang, mũi hếch, tai to như vành bình sứ, đôi môi dày nứt nẻ vì nắng, còn đôi gò má đỏ ướt đẫm mồ hôi. Một vài vết thương nhỏ xuất hiện trên vầng trán bên dưới mái tóc đen dày rậm rạp.
Được Jack che nắng, cậu ta thở dài khoan khoái rồi đột nhiên giật giật mũi vẻ khó chịu. “Gãi giùm cái coi.”
Jack dùng móng tay thực hiện yêu cầu.
“Thấp hơn một chút... ừ, chỗ đó đó! Ngứa đúng là cực hình mà. Thế, có định cứu tôi lên không thì bảo?”
“Tôi không nghĩ mình có thể giúp được anh.”
“Ơ hay, bộ dân nanban toàn đầu đất hết à?” Anh chàng nói giọng ngao ngán. “Đào lên là xong thôi!”
Jack lưỡng lự nhìn về phía cửa hang. Dù chưa thấy dấu hiệu của toán lính canh, nhưng vẫn là rất mạo hiểm nếu tốn thời gian đào người này lên...
“Còn chần chừ gì nữa?” Cái đầu than phiền. “Thấy chết không cứu à?”
Thật vậy, với cái nắng như thiêu như đốt và thủy triều đang lên thì chỉ vài tiếng nữa thôi, anh ta không chết vì nóng cũng sẽ chết vì ngộp thở. Tạm gác chuyện của mình sang bên, Jack vội vàng rút kiếm khuỵu gối xuống đào. Cho đến khi đột ngột dừng lại.
“Đừng ngừng mà!” Cái đầu rên la.
“Tại sao anh lại bị chôn ở đây?” Jack nhận ra rất có thể mình đang tự chuốc lấy rắc rối vào thân.
“Trò đùa của đám bạn.” Cái đầu cười xởi lởi. “Chúng nó chơi ác lắm.”
Biết Jack chưa bị thuyết phục, anh ta bèn tiếp tục. “Tóm lại tôi không phải tội phạm giết người hay gì cả. Là dân nanban, cậu phải hiểu Nhật Bản dưới thời tân Tướng Quân là như thế nào chứ. Tất cả mọi người đều là tội phạm... trừ đám võ sĩ ra!”
Thật vậy. Từ ngày đặt chân đến hòn đảo Nhật Bản này, Jack đã chứng kiến cảnh tượng một người lái buôn điếc bị mất đầu vì vô lễ, tu sĩ Ki-tô giáo bị treo cổ vì niềm tin của mình. Tôn giáo, sắc tộc, hay thậm chí là địa vị cũng đủ để một người phải chết dưới triều đại tàn bạo của Shogun Kamakura. Dù chàng trai này đã phạm tội gì, thì phần nhiều có lẽ cũng chưa đến mức phải dùng đến hình phạt độc ác như vậy.
Nghĩ vậy, Jack bèn tiếp tục đào, “Thế anh tên gì?”
“Benkei vĩ đại!” Cái đầu tự hào.
Jack nhướn mày trước danh xưng rất kiêu ngạo của anh chàng, nhưng không bình luận gì thêm. “Tôi là Jack Fletcher, đến từ Anh Quốc.”
“Một gã nanban biết nói tiếng Nhật,” Benkei tỏ vẻ ấn tượng, “và kẻ mang kiếm đầu tiên mà tôi từng gặp. Lấy được từ đâu vậy? Lượm được trong bãi chiến trường à?”
“Chúng là quà của một người bạn thân.” Jack bắt đầu đào tới chỗ cát ướt quanh ngực Benkei.
Benkei nhíu mày nghi hoặc. “Cứ cho là thế đi.”
Jack mặc kệ hỏi tiếp, “Anh bị chôn lâu chưa?”
“Khoảng hơn một ngày đêm.”
“Vẫn còn sống được là may đấy.”
“May mắn bắt được vài con dã tràng,” Benkei lí giải. “Hơi cứng cho món sashimi, đã vậy còn hung hãn nữa chứ!” Anh chàng vừa nói vừa đá lưỡi về hướng dấu kẹp đỏ gần miệng. “Tới tối thì giếng trời mở cửa, uống no cả bụng, suýt chết ngập luôn.”
Jack ngưng đào giả bộ dò hỏi, “Anh có nhìn thấy ai trôi vào bờ không?”
Benkei cân nhắc vài giây rồi lên tiếng đáp. “Có lẽ. Người cậu tìm là ai?”
“Ba người bạn. Yori, một nhà sư nhỏ con mang quyền trượng. Saburo, một võ sĩ trẻ, tương đối to con, đặc biệt là vòng bụng. Và Miyuki, một cô gái mảnh khảnh có mái tóc và cặp mắt đen láy.”
“Thằng nào chả mơ tìm được một em như thế!” Benkei cười gian xảo.
“À, ai chán sống rồi thì cứ việc,” Jack cảnh báo khiến nụ cười của Benkei tắt ngóm. “Thế anh có nhìn thấy ai trong số họ không?”
“Đào tôi ra trước đi rồi tôi sẽ trả lời.”
Được hi vọng tiếp thêm sức lực, Jack điên cuồng đào cho đến khi tay Benkei được giải phóng. Tiếp theo cả hai cùng hợp sức tạo thành một cái lỗ đủ to để Jack kéo anh ta ra ngoài.
“Đừng hòng trông thấy anh mày quay lại biển nữa,” Benkei vừa phủi cát khỏi bộ kimono sặc sỡ ba màu đỏ xanh vàng vừa nói. Một con dã tràng rơi ra khỏi khố sau khi anh chàng đá mạnh chân. “Khó chịu gần chết.”
“Thế tóm lại anh đã nhìn thấy ai?” Jack vội vàng hỏi.
Benkei nhún vai ra chiều có lỗi. “Rất tiếc là không giống bạn của cậu.”
Jack cảm thấy như vừa bị lừa. “Nhưng vừa rồi anh...”
“Cảm ơn nhá, nanban,” Benkei cắt ngang trước khi đảo mắt nhìn về phía sau rồi co cẳng chạy. “Rất hân hạnh được làm quen!”
Nghe tiếng người la hét, Jack quay lại thì thấy toán võ sĩ đang đuổi tới. Không còn cách nào khác, nó bèn chạy theo Benkei, trong lòng thầm hối tiếc vì quyết định dừng chân cứu người của mình.