Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60
QUỐC KÌ

❊ ❊ ❊

logo

Cuối cùng Jack cũng đến đích.

Sau hơn một năm chạy trốn và chiến đấu, rồi nó cũng tới được nơi cần tới. Nagasaki. Jack hi vọng rằng đây sẽ là nơi cứu rỗi như trong lời cầu nguyện của nó. Từ bên trong chiếc kiệu, nó hé mắt nhìn ra và bắt gặp cảnh nhộn nhịp trên bến cảng. Cả đoàn đang đi trên con đường chính dẫn tới cây cầu bắc ngang sông Nakashima. Những người phụ nữ mặc kimono màu sáng tấp nập qua lại trên cầu. Lái buôn thì í ới mời khách mua hàng - từ những gia vị đặc trưng của Java, ngà voi của Ấn Độ, lụa từ Trung Quốc, và thực phẩm từ khắp nơi trên thế giới. Nơi đây sở hữu bầu không khí vừa nhộn nhịp, vừa thoải mái dễ chịu, như thể sức ảnh hưởng của văn hoá nước ngoài đã tác động không nhỏ đến phong cách sống của người dân nơi đây, thậm chí còn có hơi hướng nổi loạn. Jack còn bắt gặp cả nhà thờ Công giáo, mặc dù cửa ra vào đã bị bịt kín.

“Cậu thiệt là nhanh trí đó, Akiko,” Saburo khen ngợi. “Nếu may mắn, kế hoạch đó sẽ giúp trì hoãn đội quân samurai của Shogun.”

“Thậm chí là cho chúng ta một cơ hội trốn thoát sau khi Jack lên tàu,” Benkei tiếp lời với nụ cười toe toét.

“Đừng mừng vội,” Akiko nói khi nghe thấy một tiếng la từ phía sau.

“ĐỨNG LẠI! QUÂN TRỘM CẮP!”

Một ông quan bụng phệ với bốn phu khuân vác đang hoảng hốt chạy xuống đồi đến chỗ chốt kiểm tra.

“ĐÓ LÀ KIỆU CỦA TA!”

Những tên lính gác cổng quay lại nhìn trừng trừng về phía đoàn người vừa biến mất. Vài tên trong số chúng bắt đầu đuổi theo.

“CHẠY NHANH!” Saburo hét lên.

Bốn người nông dân vội vàng khênh kiệu chạy lên chiếc cầu gỗ. Ruột gan Jack lộn tùng phèo bên trong chiếc kiệu khi họ lách qua đám đông. Đường phố đông nghịt người qua lại khiến ngay cả việc cưỡi ngựa của Akiko cũng không nhanh hơn là mấy. Trong lúc đó, những tên lính gác lăm lăm thanh kiếm trong tay giơ cao khiến người dân tự động dạt ra hai bên nhường đường.

“Ra khỏi kiệu đi Jack!” Akiko ra lệnh, cô cũng nhanh chóng nhảy khỏi yên Bóng Tuyết khi nhận ra mình chính là mục tiêu.

Bốn người nông dân đặt kiệu xuống, Jack nhanh chóng nhảy ra ngoài.

“Cảm ơn đã giúp đỡ,” nó nói.

“Đừng lo, chúng tôi sẽ đánh lạc hướng lính canh,” Takumi lên tiếng.

“Vậy hãy dắt theo Bóng Tuyết để dẫn dụ bọn chúng,” Akiko gợi ý và trao cương cho Takumi trong lúc nhóm Jack tháo hành lí treo trên yên ngựa. “Tôi sẽ quay lại với Bóng Tuyết sau.”

Cúi đầu tạm biệt, Takumi và bốn người nông dân dắt theo con ngựa biến mất vào trong một con đường nhỏ. Jack và nhóm bạn của nó rẽ sang hướng ngược lại vào trong những ngõ ngách dày đặc bao quanh bến cảng. Chúng rẽ phải, rồi trái, rồi chạy qua một cây cầu. Những tên lính canh vẫn bám đuổi theo sau, miệng lên tục hét chúng dừng lại. Cả bọn tiếp tục chạy qua một cánh cổng sơn màu đỏ như máu, hai bên cột khảm hình rồng vàng, mái ngói xanh lục uốn cong, bên dưới treo hàng trăm chiếc đèn lồng màu vàng có đuôi nheo màu đỏ. Trong lúc chạy, Jack nhận ra rằng tất cả người dân ở khu vực này đều là người Trung Quốc. Ai nấy đều sửng sốt khi thấy một nhóm năm đứa bộ dạng tả tơi phóng vù qua.

Akiko rẽ trái rồi lao vào bên trong một ngôi chùa. Âm thanh náo nhiệt ngoài bến cảng bỗng chốc được thay thế bởi tiếng gõ mõ thanh bình, mùi hương nhang trong không khí và tràng tụng niệm của những nhà sư.

Tránh không làm náo động tới gian chính, năm đứa chạy vòng qua cửa sau rồi băng qua cây cầu đá nhỏ dẫn ra khỏi thị trấn của người Hoa, tiếp tục lao về nơi những con tàu đang neo đỗ. Không may khi con hẻm lộ ra là một cái ngõ cụt. Chúng vội vàng trở ra thì nghe thấy tiếng la hét của những tên lính canh đang đuổi đến gần. Cả bọn nhanh chóng chui vào trong một kho chứa hàng tối tăm, chờ đợi những tên lính canh chạy qua.

Không ai dám nói câu gì, tim chúng đập thình thịch, hai lá phổi bỏng rát. Những tên lính canh đã chạy qua khu nhà kho.

Ùa chạy ra khỏi chỗ ẩn nấp, cả nhóm chọn con hẻm đối diện rồi rẽ phải. Sau vài lượt rẽ nữa, chúng đã tới chỗ neo đậu của tàu thuyền. Tàu cá, ghe của người Hoa, tàu hàng đỗ san sát trong bến. Kho tàng bến bãi tấp nập phu khuân vác vận chuyển hàng từ tàu xuống kho và ngược lại. Trong không khí tấp nập và đông đúc, sự xuất hiện đột ngột của nhóm Jack không hề gây ra sự chú ý. Jack đưa mắt nhìn một lượt tìm kiếm các tàu lớn neo đậu trên bãi. Việc này không quá khó khi loại tàu nó muốn tìm có kích thước bằng cả toà nhà, được trang bị súng ống và buồm hình chữ nhật khác hẳn các con tàu đơn giản đến từ phương Đông với lá buồm hình chóp nhọn. Gần như ngay lập tức Jack nhìn thấy ba con tàu lớn như thế.

Nhưng hi vọng của nó nhanh chóng tắt ngấm khi không có tàu nào treo cờ Anh. Tất cả đều treo quốc kì của quốc gia đối địch với nó, cờ Bồ Đào Nha.

Jack khuỵu gối tuyệt vọng. Benkei đã đúng. Chi có người Bồ Đào Nha thông thương với cảng Nagasaki. Mọi nỗ lực của nó đã vô ích, cả những hi sinh, mất mát mà bạn bè nó phải trải qua cũng thành tro bụi. Giấc mơ được trở về nhà, trở về với em gái nó, vẫn chỉ là một giấc mơ.

“Có chuyện gì thế?” Akiko lo lắng quỳ xuống bên cạnh Jack. “Vẫn có tàu cỡ lớn neo ở đây mà, phải không?”

Jack gật đầu xác nhận. “Nhưng toàn treo cờ Bồ Đào Nha,” nó giải thích. “Lên tàu đó thì tớ chỉ có nước bị gô cổ lại thôi.”

Yori đưa mắt nhìn về phía cuối vịnh dẫn ra biển xa. “Rồi sẽ có một con tàu từ nước Anh ghé vào đây sớm thôi mà, Jack... tớ chắc chắn đấy.”

“Đúng thế,” Saburo lên tiếng chắc nịch. “Bọn tớ sẽ bảo vệ cậu cho tới khi tàu đến.”

Jack quay sang nhóm bạn, niềm tin vững chắc không hề bị lay chuyển của họ chỉ càng nhấn mạnh thêm thực tại phũ phàng.

“Có khi phải mất hàng năm trời ấy chứ,” Jack nói, nó đã thật sự đầu hàng trước số phận. “Đây là điểm cuối của hành trình rồi. Tớ thật sự biết ơn mọi người đã làm mọi cách giúp tớ sống sót đến được đây. Nhưng các cậu không thể che giấu tớ mãi được. Bản thân tớ cũng không cho phép mình làm liên luỵ đến bạn bè thêm nữa.”

“Không được!” Yori thốt lên, đôi mắt nhà sư nhí ngấn nước. “Chúng tớ sẽ tìm cách khác. Một con tàu khác -”

“Cờ nước gì kia?” Benkei cắt ngang, tay chỉ về phía một một con tàu lớn đang tiến vào từ phía cuối vịnh.

Nổi bật trên thân tàu là mái của nhà kho cỡ lớn cùng bốn cây cột buồm lớn chọc thẳng lên trời. Trên đỉnh cột buồm treo lá cờ ba màu đỏ, trắng, xanh theo phương nằm ngang.

Jack sửng sốt nhìn con tàu. Sao nó lại không nhận ra ngay từ lúc nãy chứ?

“Đó là cờ Hà Lan!” Nó thốt lên rồi nhảy cẫng ôm chầm lấy Benkei. “Đó là cờ Hà Lan!”

Nó guồng chân lao về phía con tàu đang neo đỗ, theo sau là nhóm bạn. Đến lúc tới nơi thì cả bọn phải trầm trồ trước kích cỡ khổng lồ của con tàu cỡ lớn.

“Cái này mà cũng nổi được hả?” Saburo há hốc mồm lắp bắp.

“Tàu cỡ này có thể đi vòng quanh thế giới. Đến tận nước Anh!” Jack tuyên bố rồi hướng về phía cầu cảng.

“Ahoi, aan boord!” Nó hét lên, cố tận dụng vốn tiếng Hà Lan đã học từ Ginsel, một thuỷ thủ trên tàu Alexandria cùng nó.

Một thuỷ thủ có khuôn mặt rám nắng, bộ râu rậm và đôi mắt xanh sắc lẹm nghiêng người từ mạn tàu. “Wie ben jij?”

Jack ném chiếc mũ rơm ra khỏi đầu, để lộ mái tóc vàng của nó. “Mijn naam is Jack Fletcher. Ik ben Engels!”

Viên thuỷ thủ tròn mắt ngạc nhiên. “Kom aan boord! Kom aan boord!”

Jack cùng nhóm bạn vội vàng đi lên cầu cảng dẫn vào boong tàu trước khi những tên lính canh xuất hiện. Viên thuỷ thủ râu rậm và vài thuỷ thủ đoàn khác chào mừng chúng với biểu cảm ngạc nhiên. Có vẻ như họ không rõ nên làm gì với một chàng trai người Anh mặc kimono hông đeo kiếm Nhật, một nữ chiến binh Nhật, một samurai trẻ, một nhà sư nhí và một chàng hề với trang phục loè loẹt.

“Kapitein!” Viên thuỷ thủ rậm râu gọi với vào trong.

Một người Hà Lan cao to xuất hiện từ buồng lái tiến tới chỗ nhóm Jack. Dưới cái nóng thiêu đốt, ông mặc một chiếc áo choàng da màu nâu ngang hông, chiếc áo sơ mi bằng vải lanh, quần ống bó và tất trắng cao tới tận bắp chân, đôi giày được lau bóng. Mái tóc màu nâu đỏ khá dày và xoăn, râu ria cũng được cắt tỉa gọn gàng.

“Ta là Thuyền trưởng Hendrik Spilbergen của tàu Hosiander,” ông nói bằng chất giọng Anh lơ lớ, và nhìn Jack từ đầu đến chân. “Và người mà ta có hân hạnh gặp gỡ đây là?”

“Jack Fletcher tới từ tàu Alexandria,” Jack nói và cúi đầu.

Sắc mặt ông ta hơi tái nhợt đi, như thể vừa gặp một hồn ma. “Tàu Alexandria?”

“Hai... Ý cháu là vâng, đúng thế,” Jack trả lời rồi cúi đầu lần nữa. Bao năm qua nó đã quá quen với cách giao tiếp và tiếng Nhật đến mức hơi khó để diễn đạt lại thành tiếng Anh. Vị thuyền trưởng lắc đầu như không tin được vào tai mình. “Thế mà chúng ta tưởng mọi người trên tàu đã chết hết rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang