Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
PHONG NGỤC

❊ ❊ ❊

logo

“Nãy giờ anh làm gì?” Jack vừa thở dốc vừa dùng tay xoa cổ. “Tại sao không giúp tôi?”

Benkei vỗ lưng nó an ủi. “Cuối cùng cậu vẫn ổn đấy thôi.”

Jack định lên tiếng phản đối, nhưng bóng dáng đám võ sĩ còn lại đã hiện ra từ phía đối diện.

“Mau đi thôi!” Benkei hối thúc.

Di chuyển gần như không có phương hướng, hai đứa len lỏi giữa những cái hồ chết chóc. Một tay võ sĩ xuất hiện và đứng chắn trước mặt. Jack và Benkei liền đổi hướng. Trong lúc vội vàng, Jack đạp nhầm lên một hố hơi. Phần vì kinh hãi, phần vì đau đớn nên Jack vừa la lớn vừa loạng choạng chúi người về phía trước, nơi một trong số chín jigoku đang chờ sẵn. May thay đúng vào giây cuối cùng, Benkei kịp nắm tay nó kéo ngược trở lại. “Không có thời gian tắm đâu nhé!”

Một lúc sau, hai người cũng tới được rìa ngoài của Hỏa Ngục, nhưng lại gặp rắc rối với một bức tường hơi nóng liên tục trồi sụt như nhịp tim của ngọn núi.

“Sơn Ngục,” Benkei giải thích. “Phải đi vòng qua thôi.” Benkei lại đi trước dẫn đường. Lúc cả hai đang tìm đường thoát thì đám võ sĩ cũng đuổi đến bao vây.

“Hết đường chạy rồi nhé,” tay thủ lĩnh đắc thắng nói. “Đầu hàng hay là chết?”

“Làm gì có lựa chọn nào khác?” Jack quay lại đáp, “Hình phạt của tội mưu phản vốn cũng là cái chết còn gì?”

“Nói cũng phải,” tay thủ lĩnh ra lệnh cho đàn em tấn công.

Jack rút nốt đoản kiếm wakizashi giơ cao quá đầu, trường kiếm katana thủ trước ngực. Bị áp đảo trong thế tám đấu một, cơ may duy nhất của nó nằm ở tuyệt ki Nhị Thiên - kĩ năng chiến đấu bằng hai kiếm học được từ vị võ sĩ đáng kính Masamato.

Chẳng tỏ vẻ gì e ngại trước một gã ngoại quốc dùng song kiếm, đám võ sĩ vẫn hùng hổ tiến về phía trước. “Lần này một mình không ổn đâu đó,” Jack thì thầm nói với Benkei.

“Đừng lo, tôi sẽ bọc lót cho cậu,” Benkei khẳng định.

Jack quay lại thì thấy anh bạn mới này đang co ro nấp sau lưng mình.

Hai tay võ sĩ tiến lên, kiếm hướng thẳng cổ Jack đâm tới. Nó đỡ cả hai rồi đá vào hông tên bên trái, chém vào ngực tên bên phải. Tên này chỉ tránh đòn vừa kịp lúc, tấm kimono mặc trên người hắn bị cắt đứt lìa.

Chứng kiến thế phòng thủ lợi hại của Jack, số lượng kẻ địch giờ đây tăng lên thành bốn. Cặp song kiếm của Jack liên tục lên xuống chống đỡ. Nó cúi người tránh được một đòn phạt ngang đầu, cuộn tròn tới né một đòn đâm, trước khi dùng cả hai tay đỡ thế đánh hiểm từ chính tên thủ lĩnh.

“Hóa ra lời đồn đại là thật!” Tên thủ lĩnh thốt lên. “Mày đã luyện thành thạo tuyệt kĩ Nhị Thiên!”

Tim đập mạnh, miệng thở hồng hộc, Jack chiến đấu như lên đồng. Đám lính canh hầu như không thể động đến nó. Vấn đề nằm ở chỗ Benkei không thể tự chống đỡ, và vô tình trở thành một mục tiêu dễ xơi.

Anh chàng nhặt một hòn đá lớn lên tự vũ trang - và ngay lập tức thả xuống đánh bộp. “Ui da, đỏ hết cả tay rồi!”

Tên võ sĩ lớn tiếng cười nhạo. Nhưng “cười người hôm trước hôm sau người cười”. Benkei nhanh chóng xé một mẩu áo quấn quanh tay rồi nhấc đá quẳng trúng mặt khiến hắn đau đớn ngã lăn ra đất.

Jack nhân cơ hội trở lại chỗ Benkei, hai đứa vừa dùng kiếm vừa dùng đá ra sức đẩy lùi kẻ địch. Nhưng phải cùng lúc đối đầu với quá nhiều đối thủ đã nhanh chóng làm cho Jack bị mất sức.

“Hết sạch đá rồi!” Benkei thốt lên trong lúc một tên võ sĩ áp sát.

Jack chưa kịp phản ứng thì mặt đất xung quanh bất ngờ rung chuyển mạnh. Tiếng ùng ục dưới lòng đất mỗi lúc một to hơn.

“Con rồng thức dậy rồi!” Một tên võ sĩ thất thần nói trước khi quay đầu chuồn thẳng.

Ngay sau đó, hơi bắt đầu bốc lên, kéo theo từng cột nước sôi sùng sục bắn tung tóe khiến đám lính canh chạy tán loạn.

Jack vừa dùng túi hành lí che chắn vừa kéo tay Benkei rút lui.

“Đừng để bọn chúng chạy!” Tên thủ lĩnh giận dữ thét.

“Suýt thì quên... Phong Ngục,” Benkei thở dốc. “Tatsumaki Jigoku.”

Phong Ngục, cái tên này lập tức khiến Jack nhớ lại trận đối đầu với hải tặc Phong Quỷ cùng Nữ Vương Tatsumaki.

Nó dừng lại ngay trước Sơn Ngục và nhận thấy bóng của rừng núi mờ ảo phía sau. Bức tường hơi nước vẫn liên tục trồi sụt thành từng đợt.

“Nếu canh đúng lúc thì chỗ này vẫn qua được.”

“Cái gì, bộ cậu điên rồi hả?” Benkei phản đối.

“Anh biết Tâm Kinh chứ?” Jack nghiêm giọng hỏi.

“Đương nhiên, cái đó thì ai mà chẳng biết. Nhưng kinh kệ thì liên quan gì?”

“Tôi đã từng được dạy cách dùng nó để bước qua lửa,” Jack nhanh chóng giải thích. “Về cơ bản, làm cho đầu trống rỗng sẽ giúp anh xóa bỏ các giác quan, cũng như đau đớn. Anh đã từng thiền định bao giờ chưa?”

“Rồi... một vài lần,” Benkei ấp úng.

“Tốt, lặp lại theo tôi và anh sẽ không sợ nóng nữa: Om gate gate paragate parasamgate bodhi svaha...”

Jack tụng đi tụng lại cho tới khi cả hai có thể đồng thanh đọc. Một cảm giác yên bình chợt xuất hiện giữa lúc nước sôi lửa bỏng nhất.

“Tìm thấy chúng rồi!” Một âm thanh vang lên.

Không thể chần chừ thêm. Jack nắm tay Benkei.

“Khoan đã!” Anh chàng phản ứng. “Vừa nãy cậu nói cái này dùng cho lửa hả?”

Nhưng Jack đã lao vào bức tường hơi của Sơn Ngục, kéo theo Benkei ngay phía sau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang