Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
SỤP ĐỔ

❊ ❊ ❊

logo

Trong giây phút cận kề cái chết, mọi giác quan của Jack đều đạt đến giới hạn khiến nó bao quát được hết mọi việc đang diễn ra xung quanh. Từ điểm phản chiếu ánh sáng trên thanh kiếm của Kazuki, nụ cười đắc thắng trên khuôn mặt hắn, cho đến cột khói bốc lên từ dưới hồ dung nham, tiếng kẽo kẹt của chiếc cầu, giọng nói bất lực của Benkei. Thậm chí là cả nhịp tim trong lồng ngực mình.

Jack biết nó không có cơ hội tránh đòn. Nhưng nếu cái chết là bắt buộc thì chí ít nó cũng phải kéo theo Kazuki. Tuyệt đối không thể để hắn sống sót làm tổn hại đến Akiko.

Lưỡi kiếm đâm tới. Jack không hề gạt đỡ mà lập tức vung tay chém dây treo của chiếc cầu. Vốn dĩ đã quá yếu, chiếc cầu không thể chịu đựng thêm được nữa. Trong khoảng khắc ấy, mọi thứ đều sụp đổ.

Biểu cảm trên khuôn mặt Kazuki chuyển từ sung sướng sang sợ hãi. Phút mất tập trung khiến đường kiếm của hắn đi trượt mục tiêu. Cả hai đứa cùng rơi xuống bên dưới.

Chiếc cầu treo đứt lìa làm hai đoạn, Jack chỉ biết bám chặt vào tấm ván, cố níu lấy mạng sống của mình trong lúc nửa thân dưới lắc lư trên vực lửa, rồi đập mạnh nhiều lần vào vách đá. Chấn động khiến toàn thân nó ê ẩm, suýt nửa đã phải buông tay.

Cuối cùng gia tốc cũng giảm, và Jack lơ lửng ở đó, thê thảm như một con rối hình nhân. Máu rỉ ra từ khắp các vết thương trên tay, chân, và cả mặt.

“Nanban!”

Jack yếu ớt nhìn lên.

“Cậu còn sống!” Benkei mừng rỡ vò cái đầu rối bù.

Còn sống, nhưng có lẽ không được thêm bao lâu, Jack thầm nghĩ.

“Mau trèo đi!” Benkei hối thúc.

Jack không biết liệu nó có còn đủ sức... hay tinh thần để mà làm điều đó. Cơ thể nó đã quá mỏi mệt sau những ngày tháng liên tục chạy trốn, rồi lại chiến đấu, chiến đấu, rồi lại chạy trốn. Có khi bỏ mặc tất cả lại là sự giải thoát.

Jack chớp mắt, đột nhiên hình ảnh đứa em nhỏ hiện ra: con bé đang mỉm cười chờ nó quay trở về. Jack thậm chí còn hình dung ra tiếng cười đùa ngày xưa, quyết tâm phải sống ùa về một cách mạnh mẽ.

Tinh thần còn, sức lực còn.

Jack đã học được điều này trong lần tuyển chọn võ sinh ưu tú của trường Nhị Thiên năm xưa. Nó nhận ra ngọn lửa đã thôi thúc mình vượt qua mọi khó khăn gian khổ trong những năm qua đang bùng lên trong lồng ngực. Jack phải phải sống, sống vì Jess.

Ngậm chặt thanh katana giữa hai hàm răng, nó bắt đầu trèo lên phần còn lại của sợi dây thừng buộc cầu. Đôi tay đã suy yếu của nó run lên bần bật sau mỗi nhịp bám. Dẫu vậy Jack vẫn kiên trì vượt lên từng bước một.

“Sắp tới rồi!” Benkei cổ động.

Ngộp thở trong làn khói độc hại, Jack cố tập trung chú ý vào mặt Benkei trong lúc thực hiện bước trèo cuối cùng. Song thất bại.

“Cẩn thận!” Benkei vừa kịp nắm cổ tay Jack giữ lại.

Rồi bằng một nỗ lực phi thường, anh chàng kéo người đồng hành mới quen lên. Hai đứa nằm lăn ra mặt đất đầy bụi cát.

“Cậu đúng là đồ điên mà,” Benkei thở hồng hộc. “Bộ chán sống rồi hả?”

Jack lắc đầu. “Không, tôi chỉ không sợ chết mà thôi.”

Benkei nhìn nó như không thể tin nổi.

Nhưng đó lại chính là sự thật. Do đã phải trải qua cảm giác gần kề lằn ranh giữa sự sống và cái chết quá nhiều lần, nó đã mất đi nỗi sợ hãi của một người bình thường ấy từ lâu. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc nó muốn chết. Nói theo ngôn ngữ của Yori thì sẽ là, nai chạy trốn sư tử, không phải vì sợ hãi, mà vì yêu cuộc sống.

“NGOẠI QUỐC!”

Jack ngẩng đầu nhìn sang. Phía đối diện, Kazuki cùng te tua không kém đang bám lấy phần còn lại của chiếc cầu trong lúc Raiden hộc tốc kéo lên.

Kazuki chuyển hết căm hờn lên Jack.

“Tao sẽ cho chặn từng tuyến phố, từng con sông, từng ngọn núi. Tao sẽ làm cho cả lũ ronin chống lại ngươi. Dù có chết cũng phải băm vằm mày, tên ngoại quốc!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »