
Jack quan sát ngôi làng và đồng ruộng xung quanh. Phố xá không một bóng người, đồng ruộng cũng chẳng thấy nông dân. Tòa tháp canh được dựng lên giữa làng một cách rất dư thừa. Một số nhà để mở cửa sổ, hay thậm chí cửa chính, như thể chủ nhân chỉ tạm thời đi vắng. Không khí xung quanh lẫn mùi củi khô và mùi gạo mới nấu. Làng có một căn nhà trọ, nhưng đóng kín. Cứ như thể toàn bộ cư dân đều đã biến mất trước khi các samurai trẻ đặt chân đến vậy.
Lạ là, Jack cứ có cảm giác bị theo dõi.
Miyuki cũng vậy. Cô đưa tay vào túi rút thanh ninjatō. “Trở lại cầu. Nhanh!”
Đang lúc Akiko thúc Bóng Tuyết xoay đầu thì một mũi tên bất ngờ lao tới cắm thẳng vào áo giáp ngực khiến cô ngã lăn xuống.
“Akiko!” Jack lập tức phóng tới.
“Đừng, Jack!” Miyuki vội vàng huých nó sang bên.
Một mũi tên khác lại bay qua, chỉ trượt cổ Jack trong gang tấc. Nó vẫn cố bò về phía Akiko, bảo vệ cô khỏi hiểm nguy trước mắt.
Tên vẫn cứ bay tới từng hồi. Bóng Tuyết đứng chắn ngay trước, như thể cảm nhận được chủ đang gặp nguy hiểm vậy. Nó hí lên đau đớn vì trúng tên, nhưng vẫn không chịu di chuyển.
“Kéo Akiko vào trong đi!” Miyuki hét lên trong lúc loay hoay tìm kẻ tấn công.
Saburo lập tức chạy tới giúp Jack kéo nữ võ sĩ vào nấp trong con hẻm nhỏ. Đến nơi, Jack liền đỡ cô ngồi dậy.
“Akiko, làm ơn nói gì với tớ đi,” nó nói bằng giọng nửa van xin.
“Không tệ... đến mức đó đâu,” Akiko hổn hển, mặt cô tái nhợt đi vì sốc. “May nhờ... có tấm áo giáp.”
May mắn thay, mũi tên đã không trúng vào tim, mà chệch lên vai trái. Thế nhưng máu vẫn chảy rất nhiều. Jack vội vàng xé tay áo cố siết chặt để cầm máu.
Ngồi xổm bên cạnh, Miyuki thử thò đầu ra, rồi thụt vào ngay tức khắc - Phập! - Một mũi tên cắm phập vào cột gỗ ngay phía trước.
“Tớ không thể xác định được cung thủ ở đâu!” Cô bực tức nói.
“Yori đâu rồi?” Jack chợt nhận ra con hẻm mới chỉ có bốn đứa. “Cả Benkei nữa?”
Saburo nhìn về phía đối diện. “Kia kìa!”
Yori và Benkei nấp sau một cái thùng nước lớn, tuy không mấy chắc chắn nhưng cũng đủ để giữ được tính mạng. Một mũi tên cắm vào thùng khiến nước tuôn xối xả xuống mặt đất.
“Các cậu có thấy ai không?” Miyuki gọi vọng sang.
Benkei chỉ lắc đầu, anh chàng quá sợ để có thể ló ra nhìn. Yori chồm lên trên thùng. “Ở tháp canh!” Nhà sư nhí nhận thấy chuyển động lạ.
“Tụi mình cần đưa Akiko đến khu vực an toàn!” Jack lên tiếng, tay nó thấm đẫm máu nữ võ sĩ.
“Cẩn thận tránh tháp canh rồi trở lại rừng là được,” Saburo gợi ý.
“Kẻ địch không chỉ có một tên,” Miyuki nói sau khi cẩn thận quan sát góc độ các mũi tên. “Chắc chắn còn có cung thủ trên mái nhà.”
“Chúng ta cũng không thể cứ ẩn nấp mãi được,” Jack tiếp tục.
“Cậu nói đúng,” Miyuki đáp. Cô nhìn sang phía bên con hẻm, và nhận thấy lối ra đã bị chặn bởi hàng rào gai. “Chỉ còn cách chạy về cầu mà thôi.”
Miyuki quay sang Akiko hỏi. “Chạy được chứ?”
Akiko gật đầu. “Tôi bị thương ở vai, không phải chân.”
“Chờ một chút.” Nữ sát thủ nói rồi lấy từ túi dụng cụ ra một cái lọ nhỏ có nút chai và bông băng. Cô cầm thân tên bằng cả hai tay và bẻ mạnh.
Akiko thở hắt vì đau đớn.
“Cẩn thận!” Jack lo lắng siết chặt nữ võ sĩ.
“Tớ vẫn đang cẩn thận,” Miyuki đáp. “Vết thương dạng này nên xử lí càng nhanh càng tốt.”
Nữ sát thủ tháo áo giáp ngực của Akiko quan sát bên trong.
“Tốt, không quá sâu,” cô lầm bầm trước khi cầm phần còn lại của mũi tên. “Tớ sẽ cố làm thật nhanh,” cô nói với Akiko.
Akiko gật đầu rồi cắn môi trong lúc nữ sát thủ rút phần đầu có ngạnh ra ngoài. Máu lại tuôn xối xả, Miyuki dùng khăn lau rồi mở nắp chai.
“Sẽ đau một chút đấy,” cô cảnh báo trước khi rắc một thứ bột màu trắng lên miệng vết thương. Akiko trợn tròn mắt như thể da thịt bị đốt vậy.
“Thuốc đắng dã tật!” Miyuki giải thích, rồi để mặc cho Akiko bấu chặt tay mình. “Bột này dùng cầm máu, khử trùng rất tốt.”
“Tốt nhất là như vậy!” Akiko toát cả mồ hôi lạnh. “Dù sao cũng cảm ơn cậu.”
“Bạn bè để làm gì,” Miyuki mỉm cười.
Jack nhanh chóng dùng băng buộc chặt vết thương lại trong lúc Miyuki cất dụng cụ vào túi.
“Bóng Tuyết đâu rồi?” Akiko hỏi sau khi vết thương đã đỡ hơn.
Jack thử ngó ra ngoài. Chỉ trong khoảnh khác ấy, một mũi tên xuyên qua cắm chặt chiếc mũ rơm vào tường. Nhưng nó cũng kịp tìm Bóng Tuyết. Con ngựa trắng đã nhảy qua được khỏi hàng rào và đang phi nước kiệu ngoài ruộng. “Nó không sao, nhưng mang hết hành lí và cả cung của cậu theo rồi,” Jack đáp, trong lòng thầm hỏi không biết có còn cơ hội lấy lại được bản hải đồ hay không.
Akiko nhận thấy nét âu lo trên khuôn mặt nó. “Đừng lo, Bóng Tuyết không đi xa đâu. Và tớ vẫn còn cặp song kiếm,” nử võ sĩ nhoẻn miệng cười vỗ trường kiếm katana và đoản kiếm wakizashi trên hông, nói.
Cột xong băng, Jack lắp giáp ngực của Akiko về lại vị trí cũ.
“Sẵn sàng chưa?” Miyuki vừa hỏi vừa ra hiệu cho Yori và Benkei.
Jack gật đầu đỡ Akiko đứng dậy. Miyuki cẩn thận kiểm tra tháp canh và các mái nhà một lượt. “Chuẩn bị... ba... hai...”
“Khoan!” Saburo la lên. “Không chạy được.”
Đến lúc này chúng mới nhận ra cây cầu gỗ đã bị đốt tự lúc nào.
“Đây là một trận tập kích!” Miyuki nói bằng giọng nghiêm trọng. “Một trận tập kích được chuẩn bị rất kĩ lưỡng!”