Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51
NIHON MARU

❊ ❊ ❊

logo

“HỠI CÁC PHONG QUỶ! Các ngươi có BỎ CHẠY trước mặt hải quân không?” Tatsumaki thách thức.

Nữ vương hải tặc đứng trên phần đầu rồng của chiến hạm Koketsu, tay cầm thanh naginata, mái tóc dài buộc nơ đỏ tung bay trong gió.

“KHÔNG! KHÔNG BAO GIỜ!” Đám cướp biển đứng đen kịt cả bãi neo đậu và đường làng Đảo Hải Tặc đồng thanh đáp.

“Các ngươi có QUỲ GỐI trước tên lãnh chúa khát máu Mori không?”

“KHÔNG! KHÔNG BAO GIỜ!” Họ vừa reo hò vừa giơ cao vũ khí.

“Các ngươi có ĐẦU HÀNG giao nộp những vàng bạc châu báu đã cướp được không?”

“KHÔNG! KHÔNG BAO GIỜ!”

“Đảo Hải Tặc là nhà của chúng ta,” Tatsumaki tuyên bố. “Hãy bảo vệ nó bằng cả tính mạng. Thề tiêu diệt đến tên võ sĩ cuối cùng!”

Nữ vương hải tặc giơ đao tuyên thệ, đám thuộc hạ của bà cũng hô vang đến độ cảnh vật xung quanh như rung chuyển.

Jack đứng cùng Li Ling phía trước chiếc Koketsu. Nó ngước nhìn về phía pháo đài, nơi mà có lẽ Miyuki, Yori, và Saburo cũng đang hoang mang nhìn xuống, không biết điều gì đang xảy ra. Dù đã báo tin sau khi quay về, nhưng cũng đã ba ngày trôi qua kể từ thời điểm ấy, nhất định mọi người sẽ rất lo lắng cho sự an nguy của nó, mà Tatsumaki thì nhất định không chịu để Jack rời khỏi tầm kiểm soát của mình.

Ngay sau khi về đến Đảo Hải Tặc, Tatsumaki đã cho gọi tất cả các thuyền trưởng lên pháo đài họp hội nghị. Vài người gợi ý dời đi xây căn cứ ở nơi mới, nhưng hầu hết đều cho rằng trận chiến với Lãnh chúa Mori đã kéo dài quá mức.

“Chưa lúc nào chúng ta mạnh mẽ như lúc này!” Thuyền trưởng Kurogumo, người vừa khôi phục sau chấn thương tuyên bố.

Dù sao thì cuối cùng tất cả đều đồng ý với phương án đánh một trận cuối cùng với hải quân để bảo vệ Đảo Hải Tặc.

Những ngày tiếp theo công tác chuẩn bị diễn ra rất khẩn trương. Người đem vũ khí ra mài, người lau chùi đại bác; một lượng lớn đạn và mũi tên daejon chất đầy thuyền; bom horoku liên tục được chế tạo; thợ mộc tranh thủ gia cố thân tàu; mọi thứ đều được huy động ở mức độ cao nhất chờ đợi tín hiệu.

Ba tiếng chuông đồng.

“TẤT CẢ LÊN TÀU!” Tatsumaki ra lệnh, xem chừng quân canh phòng đã nhìn thấy tàu hải quân.

Li Ling quay sang phía Jack. “Quả nhiên làm hải tặc không nhàm chán chút nào,” cô nàng Trung Hoa cố nặn ra nụ cười.

“Tàu an toàn nhất là khi nó ở trong bãi, nhưng người ta không làm ra tàu chỉ để ở trong bãi neo đậu,” Jack lặp lại lời cha từng nói. “Muốn trở thành một hải tặc, cậu cũng phải ra ngoài và chiến đấu.”

“Đến hơi thở cuối cùng!” Li Ling đáp rồi cầm kiếm trở về tàu Koketsu. Jack thì có ý định khác. Nó muốn nhân cơ hội tình hình đang hỗn loạn định trở lại pháo đài, nhưng lại cảm thấy một cánh tay đặt trên vai.

“Ở lại bên ta,” Tatsumaki nói. “Nơi an toàn nhất là bên trong bụng của rồng.”

Năm mươi chiếc tàu hải tặc đồng loạt rời bãi neo đậu để ra khơi. Chiến hạm Koketsu đi đầu. Do đã lộ bí mật nên nó chính thức trở về với vai trò thủ lĩnh quân Phong Quỷ, trong trận chiến xác định quyền thống trị biển Seto.

Jack cùng Tatsumaki và Li Ling đứng trong tàu quan sát ra ngoài, và không khỏi thở dốc. Dường như số phận của quân cướp biển đã an bài. Trải dài từ đông sang tây là một hàng dài hơn một trăm thuyền chiến, bao gồm loại kobaya tốc độ, seki-bune chở quân, và atake-bune công phá. Lực lượng hải quân gần như gấp đôi của cướp biển. Ấy vậy mà Tatsumaki không hề nao núng, hoặc nếu có thì điều đó cũng không được phép để lộ.

“Chúng ta nắm rõ hơn về địa hình,” nữ vương hải tặc nói. “Đó là một lợi thế rất lớn.”

“Lạ quá,” Li Ling chỉ vào khối kiến trúc giữa đội tàu hải quân. “Kia có phải là... một tòa lâu đài?”

“Nihon Maru,” Tatsumaki nói giọng nghiêm trọng. “Chiến hạm của Lãnh chúa Mori.”

Jack cũng kinh hãi không kém. Con tàu mang tên Nihon Maru này to gấp nhiều lần atake-bune loại lớn nhất, trông như thể bản sao của tòa lâu đài Mizujiro mà Jack từng thấy lúc đi qua Kurushima. Bao bọc hai bên là tường gỗ chắc chắn, mũi tàu lẫn đuôi tàu đều có tháp cung cao, trên boong ngập những lính, còn hai bên thì hằng hà sa số đại bác chĩa thẳng ra ngoài. Ở chính giữa thậm chí còn có cả một tòa thành ba tầng mang gia môn vỏ sò, với đầy đủ đá hoa cương lẫn mái hiên vuốt cong. Đứng nhìn con tàu khổng lồ có ba cột buồm chọc thẳng lên trời cao này, Jack không khỏi liên tưởng tới loài thủy quái leviathan [10] huyền thoại: to lớn, đáng sợ, và không thể cản phá.

“Làm sao mà hạ được thứ đó,” Li Ling thì thầm nói với Jack.

Nó chẳng nghĩ ra ý tưởng gì, và ngấm ngầm đặt hi vọng rằng Tatsumaki thì khác. Bằng không hôm nay nhất định sẽ là ngày tử thủ của tất cả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang