Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43
SHIMABARA

❊ ❊ ❊

logo

Chiếc phà cập vào bến Shimabara vừa kịp lúc mặt trời lên cao. Chuyến hải hành lần này êm đẹp không có nhiều sự kiện, nhờ vậy mà Jack và nhóm bạn mới có thêm thời gian hồi phục sau màn vượt ngục táo bạo đêm qua. Lúc trên tàu, chúng đã kịp dùng bữa sáng với cơm nguội và cá khô, Jack đánh một giấc ngủ sâu bên cạnh những khuôn mặt thân quen và nhịp lắc lư của biển. Cả nhóm chia lượt canh gác từng người một, nhưng từ lúc đặt chân lên đất liền thì khác, tất cả đều tập trung cảnh giác hết mức có thể.

Akiko dẫn Bóng Tuyết xuống thang rồi leo lên cưỡi, trong lúc Jack và những người còn lại giúp gánh hát tháo dỡ hành lí ra khỏi phà. Xong xuôi, cả đoàn kéo đến chỗ chốt canh. Cảng Shimabara rất tấp nập, người qua lại như mắc cửi, càng thuận lợi hơn cho lớp vỏ bọc của Jack.

Bốn tay lính gác yêu cầu xem giấy thông hành.

Jack đã chuẩn bị tinh thần cho một màn trình diễn nữa. Đến lượt, Okuni bước lên giới thiệu về gánh hát. Nhận thấy đám lính có vẻ hào hứng trước sự xuất hiện của những cô gái xinh đẹp, Okuni hứa sẽ dành hàng ghế đầu ở buổi trình diễn tối nay cho họ. Hành động hối lộ khéo léo này lập tức khiến đám đàn ông cười toe toét cho cả đoàn qua chốt mà không tra hỏi bất cứ điều gì.

“Dễ như ăn kẹo!” Benkei nháy mắt với Jack.

Jack cũng mong mình có thể tự tin được như anh chàng ảo thuật gia này. Nhưng nó đã kinh qua những kinh nghiệm đau đớn nhất về việc ngay lúc lơi lỏng cảnh giác thì kẻ địch sẽ lập tức tấn công. Chính vì thế nó bi quan hơn cả việc hòn núi lửa Unzen-dake đang nằm che phủ Shimabara như con quái vật khổng lồ.

Bị kẹp giữa ngọn núi lửa và ánh nắng mặt trời gay gắt, ngôi làng như tan chảy dưới nền nhiệt mùa hè, gió biển cũng chẳng giúp ích được gì trong tình cảnh này. Đến dân bản địa còn thấy khó chịu, ai nấy đều vừa đi vừa phe phẩy quạt, riêng chỉ có đám lính canh là chịu chết trong bộ giáp trụ kín mít. Jack tự hỏi không biết cái nóng này có liên quan gì đến việc ở quá gần núi lửa hay không.

“Tớ có linh cảm xấu quá,” Jack thì thầm với Miyuki.

“Tớ cũng vậy,” nữ sát thủ vô thức đưa tay cầm lên chuôi dao giấu trong tay áo.

Ra đến khu trung tâm, thay vì hàng quán đông đúc thì đập vào mắt mọi người lại là một bãi tan hoang với các ngôi nhà đều trong trình trạng bị tháo dỡ. Ban đầu Jack cứ ngỡ là do dung nham gây ra, nhưng nhìn kĩ hơn nó mới nhận ra người ta làm vậy là để chuẩn bị cho việc xây dựng công trình mới.

Một tòa lâu đài.

Võ sĩ đứng khắp xung quanh, quan sát hàng trăm người đàn ông, phụ nữ, và cả trẻ em trong trang phục rách rưới làm việc như một đàn kiến thợ. Đa phần đàn ông đều để mình trần, hì hục đào xuống, còn phụ nữ và trẻ em thì chuyển đất ra ngoài. Con hào này rộng và sâu đến mức có lẽ một chiếc tàu Tây Ban Nha cỡ lớn cũng chui lọt. Bên trong lằn ranh này, một bức tường lớn bằng đá và tháp canh đang được xây dựng ở địa điểm trọng yếu nhất. Chỉ một màu trắng toát, pháo đài tương lai này là một sự tương phản hoàn toàn so với màu đen và vàng của pháo đài Kumamoto.

“Một bến cảng nhỏ thôi mà cần gì lâu đài to dữ vậy?” Saburo thở dốc vì kinh ngạc.

“Tay lãnh chúa chắc phải giàu và tham lắm!” Benkei thêm vào.

“Nhẫn tâm nữa,” Yori nói khi nhìn thấy hai tay võ sĩ đánh một người đàn ông vì tội để rơi xẻng. “Nhân công bị đối xử như là nô lệ vậy.”

“Nên tìm cách ra khỏi đây càng nhanh càng tốt thì hơn,” Akiko giục.

Không một ai phản đối. Mọi người tăng tốc theo Okuni đến một cánh đồng ở rìa ngoài Shimabara, nơi gánh hát sẽ dựng trại qua đêm. Ngồi trong một túp lều như vậy, Jack, Akiko và Miyuki tẩy lớp phấn trang điểm rồi thay quần áo của mình vào. Cái nóng kinh người khiến cho việc mặc cả bộ giáp trụ là bất khả thi đối với Akiko, nên cô chỉ mặc giáp ngực và hai miếng cầu vai che chắn lớp kimono màu xanh đen bằng lụa. Những món còn lại đều cất trong túi hành lí treo trên Bóng Tuyết. Miyuki vận yukata vải màu chàm, chân đi tất trắng nhằm hòa nhập với dân bản địa. Lúc đeo thắt lưng lên hông, nữ sát thủ cẩn thận giấu vài chiếc shuriken vào trong, ống tay thì giấu dao găm, còn trong tóc cài ám khí ngụy trang dưới hình dáng trâm làm đẹp.

“Trông tớ thế nào?” Miyuki hỏi Jack sau khi hoàn thành khâu cuối cùng.

“Đáng sợ,” nó đáp và cả hai đứa đều cười lớn.

Đúng lúc đó Akiko trở lại sau khi ra ngoài cất hành lí.

“Tớ không cản trở gì đấy chứ?” Cô nói bằng giọng không thật sự tự nhiên.

“Không, cản trở gì đâu?” Jack vội đáp khi cảm nhận được điều đó.

“Mọi người đều đã sẵn sàng rồi,” Akiko thông báo rồi nhanh chóng rời khỏi lều.

Jack không hiểu điều gì đã khiến Akiko hành động khác thường như vậy. “Tụi mình đi thôi,” nó nói với Miyuki.

Nữ sát thủ nhặt thanh ninjatō cất vào giỏ cùng với bộ trang phục nhẫn giả shozoku rồi đáp, “Hẹn gặp cậu ở ngoài,” cô bước ra khỏi lều với nụ cười trên môi.

Jack lẳng lặng nhìn theo. Akiko và Miyuki giống như hai mặt của một đồng xu vậy: tuy bản chất thì giống, nhưng bề ngoài lại khác nhau. Cả hai người đều vô cùng trung thành, dũng cảm, và tài ba. Họ cũng cực kì nhanh nhẹn, thông minh và sắc sảo. Nhưng Akiko tính nết nhẹ nhàng, dịu dàng; còn Miyuki thì vui vẻ, sôi động, và sắc sảo hơn hẳn. Cá nhân Jack rất trân trọng, và mong mỏi hai người có thể trở thành bạn của nhau - tuy nhiên cho đến giờ thì rào cản giữa samurai ninja vẫn là quá lớn.

“Nhanh lên, nanban !” Benkei nói vọng vào. “Bộ vẫn đang trang điểm đấy à?”

Jack vội vàng đi dép, và thở phào khi được trở lại với trang phục thường ngày. Nó nhặt túi hành lí, giắt cặp kiếm lên vai, cảm giác như sức mạnh và sự tự tin đột ngột quay trở lại. Không có cặp kiếm Shizu, Jack luôn cảm thấy lo lắng bất an, sợ hãi những đợt tất công của kẻ thù. Còn bây giờ thì khác, chiến binh Jack đã sẵn sàng cho màn chạy nước rút đến Nagasaki.

Nó đội nốt mũ rơm lên đầu rồi bước ra khỏi lều. Okuni, Junjun và những người còn lại trong gánh hát đều ở đấy nói lời từ biệt.

Jack cúi đầu thật thấp. “Tôi thật sự rất cảm kích nghĩa cử của mọi người.”

“Còn bọn chị thì rất cảm kích việc em đã mạo hiểm cứu mạng cho Junjun,” Okuni cũng cúi đầu đáp lễ. “Hi vọng sau này sẽ có dịp được ngồi lại nói chuyên cùng nhau. Chị rất hứng thú với việc đưa điệu nhảy jig đó vào các tiết mục của gánh hát.”

Jack không biết đây là lời ngợi khen hay châm chọc, nhưng sau tất cả những gì đã xảy ra, Okuni có quyền làm như thế. “Chị suy nghĩ kĩ chưa? Nếu mọi người ở đây biến thành như em thì coi bộ khó bán vé lắm đó!”

Okuni mỉm cười, rồi quay sang nói với Benkei. “Nếu cậu muốn thì chi bằng cứ ở lại gánh hát.” Benkei có vẻ lưỡng lự. Anh chàng nhìn Junjun thật lâu - người cũng đáp lại ánh mắt ấy - trước khi đau khổ lắc đầu. “Tui lỡ hứa dẫn đường cho Jack tới Nagasaki rồi. Mà đàn ông đã nói thì phải biết giữ lời.”

Mắt Junjun hơi ngấn lệ, nhưng cô vẫn gật đầu trước lời giải thích hết sức hợp lí của Benkei.

“Phụ nữ cũng biết giữ lời vậy,” Okuni mỉm cười. “Lời đề nghị đó sẽ luôn có giá trị.”

Benkei cúi đầu chào, rồi cùng với nhóm của Jack rời khỏi khu cắm trại trở về đường chính. Anh chàng ảo thuật gia ngoái nhìn Junjun lần cuối rồi vừa chạy vừa la, “Nagasaki, ta tới đây!”

Tới rìa làng thì con đường chia ra làm hai ngả.

“Lối nào?” Akiko dừng ngựa hỏi Benkei.

“Lối nào cũng được,” anh chàng ảo thuật gia đáp. “Con đường phía bắc dọc theo bờ biển tuy bằng phẳng nhưng cần nhiều thời gian. Con đường phía tây thông qua núi lửa, gồ ghề hơn, nhưng chỉ mất hai ngày đường.”

“Thế thì hướng tây vậy,” Miyuki cướp lời Akiko.

“Cậu không nghĩ chúng ta cần hội ý trước à?” Nữ võ sĩ khó chịu.

“Đương nhiên không thể đi đường chính rồi,” Miyuki phản ứng.

“Nhưng rừng núi lúc nào chẳng là địa bàn của giặc cướp?”

Trong lúc hai cô gái tranh cãi gay gắt, Benkei và Saburo ném cho nhau cái nhìn kiểu chẳng làm thế nào được. Jack định xông vào can thiệp thì Yori bất ngờ ném quyền trượng lên không. Cây gậy rơi cạch xuống đất khiến Akiko và Miyuki lập tức im bặt. Họ nhìn xuống thì thấy đầu gậy hướng về phía bên trái.

“Trời bảo đi hướng tây,” Yori nhặt gậy lên tuyên bố.

Jack thật sự khâm phục nhà sư nhí. Lúc nào cậu cũng biết rõ cách giải quyết tranh chấp công bằng và nhanh chóng nhất. Chấp nhận quyết định, Akiko thúc ngựa đi lên. Miyuki cũng tiếp bước ngay sau, không hẳn thắng cuộc nhưng cũng tương đối hài lòng.

Con đường dốc dần bỏ lại bến cảng Shimabara phía sau. Cả nhóm đi một lúc thì phát hiện một cao nguyên nho nhỏ với phòng trà có góc nhìn thoáng đãng về phía vịnh.

“Dừng lại một chút đi,” Saburo vuốt mồ hôi đề nghị.

“Có muốn không dừng cũng chẳng được,” Akiko chỉ năm người đang bước ra từ phía phòng trà, tay lăm lăm vũ khí.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »