Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63
THUẬN BUỒM XUÔI GIÓ

❊ ❊ ❊

logo

Bỏ lại cái xác của tên giả mạo Độc Nhãn Long phía sau, Jack và các bạn bước về cánh cổng. Nhưng vừa đến nơi thì một tiếng động lớn vang lên, và mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.

“CHẠY MAU!” Miyuki la thất thanh khi nhận thấy điều gì đang xảy ra.

Bốn đứa chạy thục mạng theo bờ biển. Nhưng đích đến vẫn còn quá xa trong khi làng Hải Tặc đang sụp đổ như những quân cờ domino. Nào là gỗ cháy, xà nhà, cho đến đá tảng liên tục rơi xuống bên dưới.

Trong lúc chạy đua với tử thần, Jack vẫn kịp nhìn thấy Li Ling đang hối thúc những tay Phong Quỷ cuối cùng lên tàu Koketsu, trước khi ra lệnh khởi hành. Jack cứ ngỡ Tatsumaki cũng ở trong tàu, cho đến khi nó liếc lên pháo đài và nhận ra một bóng người đang đứng trên rìa ban công đổ nát.

Bà ấy muốn sống chết cùng với tàu của mình, như một thuyền trưởng thực thụ, Jack thầm nghĩ.

Cuối cùng thì pháo đài Phong Quỷ cũng phải đầu hàng, từng phần kiến trúc cứ thế rơi xuống mặt biển bên dưới.

“NHANH NỮA LÊN!” Jack hối thúc trong lúc một tảng đá lớn rơi xuống tàu Rắn Xanh, nhấn chìm toàn bộ thủy thủ đoàn trên đó.

Saburo vấp ngã khiến Jack phải kéo lê anh chàng dậy. Cả bọn tung hết sức nhào tới cánh cổng sắt.

Yori lục tìm chìa khóa.

“Làm ơn đi mà!” Miyuki nửa hối thúc nửa van lơn trong lúc đá và mảnh vụn cứ liên tục rơi xuống như mưa.

Trong cơn hoảng loạn, Yori vô tình đánh rơi chìa khóa. Nhà sư nhí vội vàng bò rạp xuống nhặt lên tra vào ổ, vừa xoay mạnh vừa đẩy.

“Hình như bị kẹt rồi!” Cậu nói như mếu.

Saburo dùng vai huých mạnh, cuối cùng cái cổng cũng chịu mở ra. Bốn đứa lao vào trong vừa kịp lúc làng Hải Tặc chính thức bị xóa sổ. Mọi thứ sụp đổ xuống cùng lúc tạo thành thứ âm thanh như tiếng gào thét của một con rồng. Thế rồi chỉ còn lại sự lặng yên và bóng tối ngự trị.

Vừa ho sặc sụa vừa phun đất ra khỏi miệng, Jack la lớn, “Mọi người vẫn ổn chứ?”

Ba giọng nói vang lên, tuy mệt mỏi nhưng có phần nhẹ nhõm. Loạng choạng đứng dậy, Jack đi trước dẫn đường trong căn hầm tăm tối.

“Cậu có chắc là tụi mình đang đi đúng hướng không vậy?” Saburo hỏi sau khi cả bọn di chuyển được một lúc. “Chắc mà,” nó cố ra vẻ tự tin, và thực sự nhẹ nhõm khi nghe thấy âm thanh của nước. “Cố lên, gần đến rồi.”

Sau mỗi bước chân, tiếng sóng vỗ vào bờ lại càng thêm rõ rệt.

“Ánh sáng kìa!” Yori thốt lên.

Thật vậy, vừa qua đến ngã rẽ, cả bọn đã nhìn thấy một cái hang nhỏ được thắp sáng bởi ánh nắng mặt trời. Chiếc tàu nhỏ được buộc chặt vào tường, cột buồm hạ thấp để dễ dàng di chuyển.

“Lần này phải cảm ơn Li Ling rồi,” Jack hào hứng sau khi xem xét và nhận thấy chiếc tàu đã được chất đầy lương thực cùng hai thùng nước sạch.

Cả bọn trèo lên tìm chỗ cất hành lí và vũ khí. Jack vỗ về bản hải đồ rồi cẩn thận giấu kín dưới góc tàu. Cùng với sự biến mất của Tatsumaki và các thủ lĩnh quân Phong Quỷ, cộng với việc Jack đã lấy lại bản hải đồ, xem như bí mật bên trong một lần nữa được đảm bảo. Jack biết mình đã rất liều lĩnh khi tiết lộ ngần ấy kiến thức cho bọn hải tặc khát máu. Nhưng nó biết cha sẽ cảm thông cho hành động vì tình bạn của nó đối với Miyuki, Yori và Saburo. Họ là những người sẵn sàng hi sinh cả tính mạng vì nó, để đáp lại, nó cũng sẵn sàng đánh đổi bất kì điều gì để cứu họ.

Saburo nhặt một mái chèo lên bắt đầu công việc. Cẩn thận luồn lách giữa rặng đá ngầm, con tàu nhỏ từ từ tiến ra khỏi hang. Hang động này nằm ở phía nam của Đảo Hải Tặc nên có thể xem như chúng đã an toàn ngoài tầm kiểm soát của đội tàu hải quân. Jack chờ đến khi đất liền đã khuất bóng rồi mới cùng nhóm bạn giương cao buồm.

“Tiếp tục đi,” Jack hướng dẫn Yori và Saburo. “Chúng ta cần rời khỏi chỗ này càng nhanh càng tốt.”

Một lúc sau, khung cảnh từ phía bên kia dần hiện ra.

Khói đen cuồn cuộn tuôn lên từ Đảo Hải Tặc khiến ngọn núi lửa ngừng hoạt động trông như thể đang chuẩn bị phun trào trở lại. Từ bờ tây, một vài chiếc tàu Phong Quỷ đang tìm cách tẩu thoát. Jack thấy trong số này còn có cả con tàu hình rồng Koketsu. Nó thầm cầu mong Li Ling sẽ vượt qua được hàng rào hải quân phía trước.

“Tụi mình đi hướng nào?” Miyuki giở bản đồ ra hỏi.

Jack xem xét một lượt, và quyết định chọn đường đến Nagasaki thông qua eo biển Kanmon. Nghĩ vậy, nó chỉ hướng mạn trái con tàu.

“Phía tây,” cũng chính là hướng mặt trời đang dần lặn.

Cảm nhận làn gió biển tươi mát trên mặt. Jack mỉm cười với các bạn. “Ít ra thì tụi mình cũng may mắn được một lần. Xem chừng hôm nay sẽ là một ngày thuận buồm xuôi gió đó!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »